Người Sài Gòn

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Người Sài Gòn)

Người Sài Gòn

Người Sài Gòn yêu nhau cũng lạ, không cần phô trương, thương là đến với nhau. Quen nhau từ bàn nhậu, quen nhau ở quán cafe, quen nhau trong thang máy...cứ thích là nhích thôi. Người ta thương nhau, về với nhau là để thế giới bớt đi hai người cô đơn (thế mà tôi vẫn cô đơn thế này ).

***

Yêu Gái Sài Gòn không cần phải tỏ tình, cứ rủ đi cafe vài bữa, cho nắm tay, đi xem phim cho thơm, thế là thành bà xã...Tình yêu cũng có hợp tan, nếu hết thương nhau thì lại nhậu, cafe, xem phim...và thêm một mối tình mới.

 

Người Sài Gòn có câu cửa miệng ngắn gọn và bình dị lắm: "Làm phước", nghe giản đơn và nhẹ bẫng đến lạ. Những con người trao và nhận sự tử tế, có lẽ họ sẽ chẳng bao giờ gặp lại nhau giữa đất Sài thành rộng lớn. Nhưng những nghĩa cử ấy, luôn đọng mãi trong tim, trong tâm trí của người dân nơi đây, để bất cứ ai đi xa cũng nhớ về.

Người Sài Gòn quần quật, quay cuồng làm ăn, chưa mở tiệm thì lo học nghề, có tiệm rồi lo hút khách, giữ khách. Đông khách rồi lo mở thêm tiệm thứ nhì, thứ ba... Hết đất lãnh vực này thì tấn công sang lãnh vực khác. Ở các quán cà phê mở cửa từ sáng sớm tới đêm khuya, có một tỷ lệ cao là các cuộc cà phê làm ăn, hợp tác.

Vì vậy sau một ngày mệt nhoài, người Sài Gòn ưa giải trí. Cười đã đời, nhảy nhót, cụng ly, ca hát tưng bừng... để xả hơi thật hết rồi sáng mai lao vào cuộc chiến đấu mới. Cho nên không mặn mà với những triết lý cao siêu trên sân khấu hay trong sách vở.

Có một buổi chiều tôi đang vi vu xe máy với nhỏ bạn thân thì Sài Gòn mưa như trút, không có áo mưa, cả hai phải tấp đại vào một cửa hàng bán chăn gối để trú. Chị chủ chắc cả ngày hôm đó ế ẩm hay sao mà mặt mày lạnh tanh. Lại gặp hai con ướt như chuột lột xông thẳng vào chỗ mình buôn bán đứng trú mưa, dựng xe chắn hết lối đi, hai đứa thầm nghĩ: Chắc chị ấy cay lắm. Rồi chị chủ không nói tiếng nào, giữ gương mặt lạnh lùng ấy đi vào trong nhà, xong chị cầm 2 cái ghế đẩu ra, nói: "Ngồi đi cho đỡ mỏi chân mấy đứa! Ngồi xịch vô không ướt hết giờ".

Người Sài Gòn nếu va quẹt nhau thì cũng chỉ mỉm cười thay cho sự khó chịu hay câu chửi ( tôi nói Người Sài Gòn nha, tất nhiên Sài Gòn thì hỗn tạp dân tứ xứ đến đây sinh sống), sự tinh tế của người Sài Gòn là nụ cười luôn nở trên môi và sự mềm mỏng đến đốn tim người tiếp xúc.

Văn hóa Sài Gòn, tôi nghĩ, là văn hóa chấp nhận, thích nghi và cải biến, là thứ bản sắc rất rõ ràng phân biệt với bản sắc những địa phương khác, nhưng đồng thời được tạo thành từ sự hòa hợp những gì riêng biệt nhất của mỗi nhóm người. Họ không phân biệt kì thị, người Miền Bắc, Nam hay người Miền Trung, cũng không phân biệt tầng lớp giàu nghèo, miễn họ chơi được và sống với nhau bằng cái " tình" chân chất thì tất cả đều là bạn của Người Sài Gòn.



"Sài Gòn không phải là một địa danh, Sài Gòn là phong cách, là lối sống". Nó đó, cái lối sống bề ngoài lạnh lùng đi lướt qua nhau, cũng không ít hàm hồ hàm chứa nghênh ngang chỉ biết mình mình, đồng thời cũng lại vô vàn quan tâm, ân cần, sâu xa, nồng ấm.

NV

Tổng hợp

 

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm



Có Thể Bạn Quan Tâm:


Cà - Phê

Vừa dừng xe ngay cổng biên giới Pháp- Bỉ. Ngài Cảnh sát bảo: Xin anh và các người đồng hành trong xe cho chúng tôi xem Hộ chiếu. Hắn vui vẻ móc ví ra và xoay lưng ra phía sau, tất vả hãy trình giấy cho nhân viên Cảnh sát thì mới qua biên giới được. Mọi người ngoan ngoãn đưa giấy ...

Xem tiếp
Dường Như Ta Đang Yêu

Ngay đêm đi lễ chùa về hơn một giờ sáng, mệt. Lẽ ra Tân phải đi ngủ vội. Nhưng chàng cứ ngồi và thức trắng cho đến sáng. Bên ly Cà phê và điếu thuốc chàng suy nghĩ mãi và tự hỏi? Không lẽ mình yêu Vân rồi sao ta. Dường như là như vậy. Bấy lâu nay chàng cứng rắn, tự khắc khe ...

Xem tiếp
Chú Đạo Ổi

Hơn hai tháng nay, cuối tuần nào mấy nhà lân cận cũng thấy thằng Khánh vác về nhà hai Carton nước ổi. Ai cũng ngạc nhiên và hỏi? - Chú Khánh, bộ dạo nầy muốn làm ông Đạo Ổi sao mà toàn uống nước ổi không vậy chú ? Còn bia và rượu mạnh bỏ cho ai. - Đâu có, thì ...

Xem tiếp
Đời Tôi Luôn Có Thánh Nhân

Giữa tiệc nhậu hắn đứng dậy, đỏ mặt, vỗ bàn 'Các bác im đi ' Sống mà không biết Trời cao, Phật độ, Chúa cứu sinh thì hãy ra Nghĩa địa mà sống. Đừng nói thêm nữa. Mọi người ngồi trừng mắt nhìn hắn rồi im lặng nhậu tiếp cho đến khi tàn tiệc. Sau chiến tranh, hắn trở về với ...

Xem tiếp
Chậu Cá Lia Thia

Sau chín năm, sáu tháng hắn được trở về đoàn tụ gia đình và cũng chẳng biết làm gì ngoài việc ăn, ngủ để dưỡng sức. Hàng ngày hắn thường hay ngắm ngía cái chậu cá Lia thia của thằng Mẫn rồi bảo: Mẫn à. - Thả mấy con cá trong chậu đi con, tội nghiệp chúng nó quá, chúng nó ...

Xem tiếp
Mười Năm Tái Ngộ

Khi lão Tạch vừa lái xe ra khỏi cổng nhà, Dartmann đứng nhìn theo chăm chú. Tự hỏi? Tại sao Tạch lại làm thế mà chẳng nói với mình lời nào, câu chuyện mười năm nay hắn vẫn giữ yên phăng phắc. Có lẽ……..! Nhưng không sao. Té ra Tạch là một con người nhân đức, vô lượng. ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top