Người ở lại

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Người ở lại)

Người ở lại

Em xa tôi cũng đã được 6 mùa thu. Mỗi một mùa với biết bao là kỉ niệm. Cũng từ lần cuối cùng ấy cho tới tận bây giờ tôi vẫn chưa một lần gặp lại em. Ngày ấy tôi ra đi mà không dám nhìn lại phía sau lưng mình. Có lẽ mãi mãi tôi cũng không thể nào quên được cảm giác ngày hôm đó!

***

Tôi cũng không biết từ bao giờ tôi lại thấy thích mùa thu đến vậy. Không nóng như mùa hè và lạnh giá như mùa đông, có những cơn gió nhè nhẹ đưa từng chiếc lá vàng rơi rụng. Tôi vẫn thường hay gọi đó là mùa trút lá. Người ta vẫn thường cảm thấy buồn khi nhìn những chiếc lá rơi rụng theo từng đợt gió. Tôi cũng đã từng có lúc thấy buồn và nuối tiếc một điều gì đó mà không thể nói ra được. Và đến bây giờ tôi mới hiểu ra rằng điều gì đến rồi cũng sẽ phải đến, hạnh phúc hay nỗi buồn đều do mỗi chúng ta chọn lấy. Mọi thứ rồi cũng sẽ có một lúc nào đó phải trở về với nơi dành cho riêng chúng.

Em là người con gái rất bình thường và giản dị. Khuôn mặt thơ ngây với mái tóc cột đuôi gà tinh nghịch. Em không phải là người con gái đẹp nhất mà tôi từng gặp và lại là người mãi mãi tôi không thể nào quên được….

 

Ngày ấy, tôi vừa mới bắt đầu một cuộc sống xa gia đình, tôi không phải là người có nhiều tình cảm tha thiết nên nỗi nhớ nhà có lẽ không thể làm cho tôi nhung nhớ. Hà Nội trong mắt tôi lúc đó thật rộng lớn với một cuộc sống ồn ào và tráng lệ hơn những gì tôi nghĩ, hơn những gì tôi có thể. Tôi không thể thi đậu vào đại học với số điểm không đủ điểm sàn, tôi học hành dốt nát và cũng không tha thiết với việc học hành cho lắm. Những tháng ngày dài tôi trải qua là những ngày tháng vật vờ bên thế giới ảo. Tôi không có nhiều bạn bè, không quan tâm tới gia đình và học hành nên với tôi cái thế giới ảo đó là nơi tôi được là chính bản thân mình, là nơi tôi cảm thấy thoải mái nhất. Tôi cũng không muốn ra Hà Nội vì với tôi ở đâu cũng như vậy mà thôi. Tôi bị người ta từ chối tình cảm nhưng tôi không thấy buồn vì tôi hiểu rằng đến chính bản thân tôi còn không thể chấp nhận được mình chứ đừng nói gì đến người khác. Tôi chẳng thể làm được điều gì, không thể mang lại những gì tốt đẹp cả. Mệt mỏi và chán nản với tương lại mịt mù, hơn bao giờ hết tôi lại muốn cố gắng làm lại từ đầu cuộc đời của mình. Tôi ở trọ cùng với chị gái ở nơi đất khách quê người và rồi tôi gặp được em. Em mới chỉ là cô bé sắp học hết cấp 2, khuôn mặt thơ ngây với một đôi mắt buồn thường hay hướng về nơi xa xăm. Đó là tất cả những gì của em trong tôi lúc ấy. Quãng thời gian đó tôi đã từng nghĩ rằng đó là những lúc đau buồn nhất trong cuộc đời của tôi, thế nhưng mãi cho đến khi rời xa em mãi mãi tôi mới nhận ra rằng đó là những tháng ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời này.

Tôi vẫn không thể quên được người con gái ấy dù đã thầm nhủ rằng mình sẽ phải cố quên đi. Nhưng con người lại không thể nào điều khiển được trái tim của mình nghĩ gì! Tình yêu thương là một thứ gì đó rất khó hiểu, tôi không thể nào bắt ép con tim mình phải làm được gì cả. Tôi thầm trách mình thật ngu ngốc, tôi là kẻ chẳng ra gì sao lại mong ước có được thứ xa xỉ đến thế. Nhưng người ấy không ghét tôi và có đôi lúc tôi biết rằng với tôi đó là hạnh phúc thực sự. Người ta có thể nói dối, cũng có thể giả vờ nhưng ánh mắt sẽ nói lên tất cả. Khi nhìn vào đôi mắt người ấy tôi biết rằng mình sẽ phải càng cố gắng quên đi dù lòng không muốn. Tôi vẫn luôn luôn là kẻ chạy trốn trong tình yêu, tôi biết mình không phải là kẻ hèn nhát vì đó là tất cả những gì tôi có thể làm được cho tình yêu của mình. Hạnh phúc có lẽ chỉ dừng chân ở nơi nào dành cho nó mà thôi! Tình yêu đó gắn liền với một mùa thu với đầy mưa và nước mắt. Tôi là con trai nhưng quãng thời gian đó tôi thấy mình thật sự yếu đuối. Người ta thường nói nước mắt chỉ dành cho con gái nhưng tôi biết rằng đàn ông cũng sẽ có lúc phải khóc. Nước mắt sẽ làm cho người đàn ông đó thực sự trưởng thành hơn. Một mùa mưa rất kì là vì năm đó mưa chỉ vào mỗi buối tối mà thôi. Tôi vẫn hay nhủ với lòng mình rằng mình là người vô duyên.

Khi gặp em tôi không thể nào bị lay động vì những nỗi đau trong quá khứ dường như cần phải có thời gian mới có thể vơi bớt đi. Tôi và em học cùng một lớp học ngoại ngữ, vì mình học muộn nên mượn vở của em về để chép lại. Tôi thích em vẫn hay vào lớp muộn với khuôn mặt mới ngủ dậy vì trông em lúc đó thật hay. Hà Nội với tôi vẫn còn quá xa lạ, tôi vẫn thường đi xem phố phường vào buổi tối và cũng hay bị lạc đường nữa. Tôi rất thích ra Hồ tây để ngồi hóng gió, tôi rất thích cái cảm giác những cơn gió thổi thật mạnh vào mặt mình. Em thường đi học cả ngày và thường về vào buổi tối cũng khá muộn, tôi thấy thương em vì em phải học quá nhiều, nhưng rồi trong cái xã hội này nếu không học thì mình sẽ bị thua thiệt so với những người khác. Tôi quá vô tâm khi để những tháng ngày hạnh phúc đó trôi qua mà chẳng có kỉ niệm sâu đậm với em. Trong cái ký ức đó tôi không còn nhớ rõ về em nữa, hình ảnh em trong ký ức của tôi đang phai nhạt dần dù cho bao năm tháng sau này tôi cũng chẳng hề yêu thêm một ai. Tôi nghĩ rằng với tôi những gì đã có cũng đã là quá đủ rồi, tôi không tham lam hay muốn có được một cái gì cả. Tôi đã trở nên vô cảm với mọi thứ xung quang, không thể tin tưởng và yêu thương thêm một người nào đó nữa. Tôi vẫn còn nhớ mỗi sớm mai thức dậy khi gặp em thì em đều chào tôi, mỗi khi nhìn thấy tôi từ xa em luôn chào và lần nào cũng với một nụ cười thật rạng rỡ trên môi. Em có một nụ cười rất đẹp! Dù tôi không thể nhớ rõ khuôn mặt của em nhưng nụ cười đó là thứ mãi không nhạt phai trong trái tim tôi. Kỉ niệm duy nhất của em và tôi là tôi chở em đi mua kem trên chiếc xe đạp cho lớp học ngoại ngữ, tình yêu của tôi dành cho em có lẽ đã đến từ lúc đó nhưng tôi không thể nào tin đó là sự thật. Một mùa thu đầy nắng ấm đi qua cùng với nụ cười rạng rỡ của em đã in sâu trong trái tim tôi…

Tôi hay thở dài. Không biết từ bao giờ tôi bắt đầu như thế nữa. Nhưng có lẽ rằng một hơi thở dài và sâu khiến cho tôi thoải mái hơn! Hạnh phúc đôi lúc thật mong manh nếu không biết giữ lấy sẽ không bao giờ trở lại. Tôi sẽ phải xa em , xa Hà Nội, xa những tháng ngày bình yên và xa cả ước mơ của mình nữa. Tôi vẫn chưa từng nói với em rằng tôi yêu em! Tôi đã ra đi dù trong lòng không hề muốn nhưng biết phải làm sao đây. Tôi thật sự thấy mình bất lực, tôi không thể đứng vững, không thể tự nuôi sống chính bản thân mình chứ đừng nói gì đến có thể mang cho em được hạnh phúc. Tôi vẫn nhớ ngày em đến thăm tôi sau một thời gian tôi chuyển đi chỗ khác. Hôm ấy trời rất lạnh, nhưng em vẫn chỉ mặc mỗi một chiếc áo trắng học sinh. Tôi thích em mặc mầu trắng nhưng nhìn em như thế tôi không thể không xót xa. Tưởng chừng như tôi có thể nói với em nhiều điều nhưng mỗi lúc gần bên em tôi lại không thể nói được điều gì mà chỉ có thể mỉm cười và nhìn thật sâu vào đôi mắt em. Khi đó tôi thấy thật bình yên và hạnh phúc, cảm giác như muốn thời gian ngừng trôi mãi mãi để tôi và em sẽ không phải rời xa nhau. Em đã chinh phục trái tim tôi mãi mãi với một mầu trắng trinh nguyên như chính tâm hồn của em.

Lần cuối cùng tôi gặp em với tôi đó là một kỉ niệm thật buồn. Xa nhau đã hơn một năm, tưởng chừng như ngày gặp lại sẽ có biết bao nhiêu điều để nói nhưng cả hai chúng ta sao trở nên quá xa lạ, tôi đã không thể ôm chặt lấy em như tôi đã từng nghĩ, tôi nhận ra cái khoảng cách mà thời gian đã thêm vào trong mỗi con người chúng ta. Em chỉ nói với tôi những điều mà tôi hỏi, đôi mắt em không muốn níu giữ tôi lại và em nói em phải đi học. Tôi không hiểu nhưng có lẽ đó là điều quan trọng với em. Nếu có thể tôi sẽ không đưa cho em bức thư tôi viết vào ngày hôm đó. Tôi đã không thể níu kéo được một điều gì vì tôi là kẻ ngốc nghếch phải không em. Em bước đi mà không nhìn về phía sau. Giờ tôi mới hiểu cảm giác của người ở lại. Nỗi đau đó khiến cho tôi bật khóc và giật mình tìm em nhưng em đã đi quá xa rồi, em đi thật nhanh. Đừng giữa con đường ấy tôi đã giấu nước mắt của mình đi. Tôi lang thang trên những con đường đã quá thân quen nhưng ngày hôm đó tôi bị lạc đường, nước mắt dù không muốn nhưng tuôn ra, tôi giơ tay gạt đi nước mắt nhưng càng làm cho tôi thêm đau đớn mà thôi. Tôi cắn chặt môi và ngước mắt lên trời để cho nước mắt không rơi ra. Cho đến tận bây giờ mỗi khi muốn khóc tôi đều cắn chặt môi và ngước mắt lên trời để nước mắt không rơi.



Tôi không thể trách em mà chỉ có thể trách tôi. Tôi biết một ngày nào đó em sẽ không còn nhớ đến tôi dù chỉ một chút, những yêu thương mà tôi để lại sẽ mãi mãi nhạt phai theo mầu trắng mà em yêu thích. Có lẽ tôi không còn là giấc mơ của em nữa. Mọi thứ đều có giới hạn phải không em, tôi đã đi mang theo một trời ký ức xa xăm của một tình yêu dại khờ trẻ con. Tôi đã đi và đã đi để rồi quên đi cả chính tôi là ai!

Có rất nhiều điều mà tôi đã quên và cũng có biết bao điều mới đến nhưng tôi không hiểu vì sao mình không thể nào nắm chặt được hạnh phúc của riêng mình. Ai đó đã nói rằng “Hạnh phúc nào tay nắm không được đều là mộng!”. Tôi nghĩ rằng điều đó là đúng, có lẽ tất cả chỉ là do tôi ảo tưởng mà thôi. Nhưng có một điều nhỏ nhoi luôn luôn thật đó là tình yêu mà tôi dành cho em. Tôi yêu em vì khi bên em tôi thấy mình được là chính mình. Em đã đi mang theo cả ước mơ của tôi nhưng tôi vẫn sẽ thực hiện những lời mình đã nói. Một ngày nào đó nếu em nhìn thấy tôi xin hãy mỉm cười và tha thứ cho tôi. Tôi không phải là một người tốt nhưng chí ít tôi không phải là một người thất hứa. Tôi thực sự không muốn làm một người ra đi mà luôn muốn trọn suốt cuộc đời này mình sẽ luôn là người ở lại. Một người ở lại!

… Mơ… Mơ… Trong giấc mơ của riêng mình tôi vẫn hay tưởng tưởng một miền ký ức rất xa xôi, nó rất mờ ảo và tôi không thể nhìn rõ nó là điều gì nữa. Tôi đã rất cố gắng nhưng đôi chân không thể bước tới phía trước và đôi tay không thể nắm chặt. Tôi không thể nhận ra nhưng tôi biết ở nơi xa xôi đó có một bóng dáng đang chờ đợi. Chờ đợi trong mưa và nước mắt…

Nguyễn Ích Hoàn

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm



Có Thể Bạn Quan Tâm:


Nước mắt của Cha

Nếu mọi chuyện cứ lặng lẽ mà trôi qua thì có lẽ tôi đã không biết được nước mắt của Cha đã chảy dài... *** Trong ký ức của tôi, Cha là người hiền lành, chịu khó và hay cười. Có lẽ tôi cũng được hưởng cái tính hiền lành và chịu khó đó của Cha, nên bà con hàng xóm vẫn thường nói ...

Xem tiếp
Mẹ Ơi! Con tựa vào lòng vào mẹ nhé...

Con đường thật nó quá dài mà con đang bước đây, mẹ ơi! Cuộc đời này khắc nghiệt quá mẹ ơi! Bon chen giữa chốn đường đời, con thấy mình thật nhỏ bé, nhỏ như một hạt cát giữa sa mạc lớn. *** Lúc nào cũng vậy, con bướng bỉnh và rất lì lợm, lúc nào cũng hay cãi lại mẹ...lúc nào ...

Xem tiếp
Yêu một người đến phát điên

Người ta có nói :'Tuổi trẻ đầy nhiệt huyết và cũng là thời điểm bồng bột thiếu suy nghĩ' đến tận bây giờ khi đã qua thời gian ấy tôi mới chợt thấu được những ý nghĩa mà tôi từng phủ nhận trong câu nói đó. Bởi vì tôi đã từng nhiệt huyết, cháy hết mình cùng một trái tim sôi sục để ...

Xem tiếp
Tình nhạt

Tôi yêu anh nhạt, mà chia tay cũng nhạt, nhưng nỗi đau còn lại thì không. *** Tôi gặp anh, hai ngày sau đó là Noel. Tối Noel, tôi hỏi anh: -Ê này, tớ muốn thử, cậu dám không? Và anh gật đầu. Tôi hơi bất ngờ. Nhưng rồi chúng tôi vẫn hôn nhau. Là một nụ hôn có lưỡi, cũng là nụ ...

Xem tiếp
Em có thể nắm tay anh lần nữa được không?

Anh biết tất cả sự thật về sự 'phản bội' của em. Nhưng anh không đủ dũng khí để xin em tha thứ. Liệu rằng em có thể nắm tay anh lần nữa không. Người yêu cũ của anh? *** Mùa đông năm ấy, anh chở em trên chiếc xe đạp cũ dạo quanh khu kí túc xá trường Đại học. Xe đạp bánh chầm ...

Xem tiếp
Em vẫn nhớ ngày ấy...

Em vẫn nhớ ngày ấy, cái ngày anh cưới một cô gái khác... *** Em vẫn nhớ ngày ấy, cái ngày định mệnh em gặp anh. Khi đó em mới là cô bé 14 tuổi còn anh là một chàng trai 17. Anh bước đến gần em như một thiên thần trong ánh hoàng hôn, ngay giây phút anh đến em biết anh chính là ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top