Ngoại lệ duy nhất

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Ngoại lệ duy nhất)

Ngoại lệ duy nhất

NGOẠI LỆ DUY NHẤT

Phải! Anh có thể không coi tôi là gì cả, anh có thể sẽ rời khỏi cuộc đời tôi mãi mãi. Nhưng tôi muốn gặp anh lần cuối, muốn chạm vào anh lần cuối, muốn nói với anh rằng: "Anh là ngoại lệ của em...Vì thế, em yêu anh!"

***

 

"Anh nói thế mà nghe được à?"

"Tao nói thế đấy!"

"Anh và cả gia đình anh là một lũ vô tình khốn nạn!"

Một cái bạt tai thẳng vào mặt khiến mẹ ngã nhào xuống đất. Tôi vội vàng ôm lấy thân hình gầy guộc và chịu lấy những cú đấm từ sau lưng, nước mắt chảy tan xuống môi mặn cay không phải vì đau. Tôi ngước đôi mắt đỏ hoắc, xoáy vào đôi mắt ông. Nhận ra đôi tay mình đã dội những cú đau điếng xuống cô con gái bé nhỏ chứ không phải người vợ của mình. Khuôn mặt tội lỗi, ông cũng đau đáu nhìn tôi ngân ngấn một hàng lệ, trước khi quay mặt và chạy ra khỏi cửa.

***

Học chuyên toán nhưng say mê những cuốn tiểu thuyết tình yêu, thích làm những việc lãng mạn một mình. Tôi lúc nào cũng lang thang trên con đường riêng với những suy nghĩ độc lập, che dấu, giết chết một phần khao khát được yêu thương trong mình. Bởi từ lâu, tôi không còn tin vào tình yêu. Bởi nếu nó có thật, nó cũng chẳng đi đến đâu.



"Con sẽ không lấy chồng cũng chẳng cần yêu ai. Con sẽ ở vậy với mẹ" - Tôi nói rành rọt như vậy từ cái ngày còn chớm dậy thì khi mà bạn bè xunh quanh mình còn đang ngây ngất với những cú cảm nắng "lãng xoẹt".

Đã gần mười năm trôi qua, mẹ gặng hỏi bao nhiêu lần tôi vẫn trả lời nguyên một câu như vậy. Đó chẳng phải là lời ngây ngô của một đứa con nít, đó là cách sống tôi lựa chọn. Tôi làm mọi thứ có sắp xếp theo sự lựa chọn của mình. Đối với tôi, không có số phận nào cả, tất cả đều nằm trong lòng bàn tay mình.

Nhưng anh đâu có nằm trong đôi bàn tay tôi. Anh không phải là là kiểu người thân thiện, biết cách nói chuyện đùa làm tôi cười, không biết cách làm cái trái tim vốn lạnh giá của tôi nồng ấm trở lại. Anh chỉ đơn giản ... khiến tôi phát điên.

Chúng tôi chỉ đơn giản như hai tảng băng buốt giá đang tan chảy vì nhau. Tôi thích được nhìn thấy anh cười, nghe anh gọi tên mình, niềm yêu thích trở thành thói quen. Tôi thường cố gắng đi thật nhanh trước anh để anh gọi to tên tôi, và khi quay lại sẽ thấy anh đang mỉm cười. Những ngày mùa thu và mùa đông ấm áp hiếm hoi trong cuộc đời tôi...có anh.

Giữa chúng tôi không có một sự ràng buộc nào cả, bởi cả hai cùng sợ điều đó. Chỉ có những cảm xúc thật gần bên anh, những lúc tôi mệt mỏi và có thể dựa vào bờ vai anh hít thở thật dễ chịu mỗi buổi chiều, mỗi khi khó khăn đều có anh bên cạnh dẫu chỉ là một lời cổ vũ "Cố lên!". Hay những khi vô tình bắt gặp ánh mắt nhau, trao cho nhau những nụ hôn mà cả hai cùng biết đó không thể chỉ là tình bạn.

Bạn bè cũng không khỏi tò mò hỏi han về mối quan hệ của chúng tôi mà bản thân tôi cũng không biết đó là gì. Cả hai chúng tôi đều hài lòng và hạnh phúc bên nhau. Có cần thiết đặt tên cho mối quan hệ khi mà tất cả những gì tôi cần chỉ là anh thôi.

Anh đi Đức ngay sau ngày khi tốt nghiệp. Tôi vẫn luôn biết rồi một ngày anh sẽ ra đi khỏi cuộc đời mình theo một cách nào đó nhưng khi biết ngày mai anh sẽ ra đi. Ngày mai và rất nhiều năm sau này nữa, tôi có thể sẽ không bao giờ còn gặp lại anh. Tôi cảm thấy như một phần trong tôi đang sụp đổ.

Đêm hôm ấy, trước ngày anh đi, tôi thức trắng. Cả một tuần dài tôi cũng không buồn gặp anh hay một lời hỏi thăm trước khi anh rời đi và anh cũng không nói lời nào. Có lẽ như vậy tốt hơn, im lặng từ biệt và im lặng quên đi. Dẫu sao, chúng tôi đâu phải là gì để níu kéo hay nhớ mong.

Ngồi cùng lũ bạn tụ tập cuối năm, tôi rối bời liếc nhìn kim đồng hồ, chỉ tiếng rưỡi nữa là máy bay cất cánh. Những tràng vỗ tay, hát hò, chúc tụng náo nhiệt xung quanh, tôi đặt cốc rượu xuống bàn vội vàng gọi taxi đến phi trường. Phải! Anh có thể không coi tôi là gì cả, anh có thể sẽ rời khỏi cuộc đời tôi mãi mãi. Nhưng tôi muốn gặp anh lần cuối, muốn chạm vào anh lần cuối, muốn nói với anh rằng: "Anh là ngoại lệ của em...Vì thế, em yêu anh!"

Tôi hộc tốc chạy vào khu cửa kiểm soát, nhưng đã muộn. Tôi vội vàng rút điện thoại gọi cho anh vừa thở hổn hển. Anh nghe máy:

- Có chuyện gì vậy em?

- Anh...anh.....bay...rồi..à?

- Ừ. Máy bay sắp cất cánh...anh phải tắt máy đây. Tạm biệt em!

Tôi đứng trân trân giữa bao người, nước mắt đã ướt đẫm mặt từ khi nào, hai tay buông thõng. Tôi khóc nấc lên trước sự chú ý của bao người qua lại. Tạm biệt anh!



***

 

Những năm sau này mẹ và bạn bè luôn cố gắng giới thiệu, đưa tôi đi xem mặt, làm quen rất nhiều đám mong muốn tôi từ bỏ ý định độc thân. Tôi cũng đã nghĩ nếu có thể rung động một lần, biết đâu lại có lần thứ hai. Nhưng mọi thứ đều như một trò hề vô ích, tôi càng gặp nhiều người càng chỉ càng chán ngán chuyện chồng con. Tôi thuyết phục mẹ và lập kế hoạch làm mẹ đơn thân. Sau bao ngăn cản, nhưng vì tôi quá bướng bỉnh mọi người đành đồng tình và giúp đỡ tôi.

Hôm ấy là một ngày mùa thu bắt đầu se lạnh, cô bạn lái xe đưa tôi đến một bệnh viện phụ sản tư nhân nghe nói rất có danh tiếng trong việc điều trị mang thai theo ý muốn. Nhìn hàng cây xơ xác lá, nụ cười ấm áp của anh lại thoảng qua trong tâm trí tôi.

Người ta thay cho tôi một bộ váy bệnh nhân rồi dẫn đến phòng khám, nghe nói sẽ có một bác sĩ đầu ngành từng tu nghiệp ở nước ngoài sẽ khám riêng cho tôi nhờ sự sắp xếp của cô bạn.

Vừa ngước mắt lên, tôi như sững người, không phải là anh nhưng chính là anh. Không còn dáng vẻ thư sinh như ngày đi học nhưng khuôn mặt, nụ cười ấy lại chính là anh.

- Vẫn quyết tâm sống độc thân à? - Anh hỏi

- Vâng. Làm mẹ đơn thân - Tôi chần chừ rồi mới trả lời.

- Hay nhỉ! Không thay đổi gì cả. Anh cũng muốn thế, nhưng chưa có người mang thai hộ. - Anh cười nhìn tôi không chớp mắt trước khi cúi xuống tệp bệnh án.

Tôi nhìn từng đường nét trên khuôn mặt anh mãi không thôi. Không ngờ tôi lại được gặp anh lần nữa. Anh vô tình ngẩng lên bắt gặp ánh mắt tôi, tôi vẫn cứ nhìn anh như thế, không hề trốn tránh.

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm



Có Thể Bạn Quan Tâm:


Vợ Hờ

VỢ HỜ Anh lấy của cô chữ 'trinh' và trả về cho cô chữ 'khinh' Cô là Cỏ. Cô xấu xí, không có duyên, mỏng manh hoang dại, và tròn vo. Anh là Gió. Anh lãng tử, galăng, đào hoa, mạnh mẽ và đa tình. Năm cô 16 – là lúc anh 17. Hai con người thuộc về hai thế ...

Xem tiếp
Chai sữa tắm hết date

CHAI SỮA TẮM HẾT DATE Cô muốn bù đắp cho chàng trai mồ côi mẹ từ nhỏ tình yêu từ thân xác người con gái, để rồi một ngày anh sợ khi nhận ra mình biết rõ cái áo nào của cô có bao nhiêu cúc, rằng anh rất khéo khi cởi chiếc áo trong của cô ra, ... *** Mùa thu Hà Nội đến ...

Xem tiếp
Phép thử

PHÉP THỬ Quán cũ, bàn cũ, bản nhạc cũ... Hai đen đá không đường...Tất cả đều như trước, duy chỉ có mối quan hệ của họ giờ đã khác. Cách đây hai năm, cũng tại nơi này họ đã chia tay nhau sau nhiều năm gắn bó. Khuấy nhẹ li cà phê, anh đẩy nó về phía nàng: - Em ổn ...

Xem tiếp
Người có muốn nghe về những hoang mang?

NGƯỜI CÓ MUỐN NGHE VỀ NHỮNG HOANG MANG? Tháng mười hai tràn về trong em cùng nỗi nhớ anh vô tận. Tuyết rơi dày nơi xứ người lạnh lẽo. Hơi lạnh cuộn tròn vào người em lim dim mắt, tìm chút hơi ấm còn sót lại mà biết đâu rằng trong em cũng lạnh lẽo từng giờ. Bất giác, em thèm lắm ...

Xem tiếp
Những hạt đậu

NHỮNG HẠT ĐẬU Biết gì không? Một đứa con gái quái dị như tao cũng cần được ai đó yêu thương lắm chứ? Nếu như 17 tuổi tao có mày để nắm tay, thì 18 tuổi – tao cũng cần được yêu thương ai đó ---------------------------------- Nhi có một gương mặt lạnh lùng cùng đôi mắt mí ...

Xem tiếp
Không là lựa chọn đầu tiên

Mình xin lỗi khi cậu không phải là sự lựa chọn đầu tiên nhưng mình chắc chắn rằng cậu là người con gái duy nhất mình muốn đi cùng đến suốt cuộc đời. ------------------- Vy bước vào quán cà phê và chọn góc quán quen thuộc, cô gọi một cà phê sữa cho mình và một cà phê đen ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top