Ngày trở về

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Ngày trở về)

Ngày  trở về

Máy bay đang vào không phận Sài Gòn, chuẩn bị hạ cánh. Tôi nhìn qua khung cửa kính, sao toàn là những tòa nhà cao ốc, tôi không định hướng được, như một thành phố xa lạ.



Mấy chục năm rồi còn gì! Ai cũng nghĩ tôi sẽ khóc khi nhìn lại Sài Gòn nhưng nước mắt sao lại không chảy? Bánh phi cơ vừa chạm đất, mọi người đều đứng dậy lấy xách tay và chuẩn bị bước xuống. Tiếng con tôi từ phía sau gọi: "Me đừng xuống, chờ tụi con xuống luôn". Mua vé cùng một lượt mà tôi lại ngồi phía trên, xa các con.

Gia đình chúng tôi xuống cuối cùng. Xe buýt chở hành khách chỉ còn 1 khoảng trống nơi cửa lên xuống, tất cả đều đứng chen chút nhau ở đó, tôi sợ té nên đứng sát vào ghế?

Về Nha Trang, máy bay từ hướng Cầu đá bay lên, ngang biển vòng lại, mình nhận ra ngay đây là Tháp Bà, kia là Hòn Chồng, đây là chùa Hải Đức với tượng Phật to trên núi. Cuối cùng máy bay vào phi đạo và đáp xuống sân bay, nhìn đài kiểm soát là thấy thân quen rồi.



Những ngày ở Sài Gòn, tôi sẽ chỉ cho các con biết ngân hàng Việt Nam Thương Tín, nơi me làm việc ngày xưa. Bến Bạch Đằng, những buổi chiều tan sở ra đây ngồi nghĩ đến tương lai các con mà nước mắt chảy dài. Đây là tượng ĐứcTrần Hưng Đạo Ngài chỉ tay ra biển. Hồi đó bạn bè thường nói đùa là Đức Trần Hưng Đạo kêu chúng ta hãy đi tìm tương lai.

Tiếng cô chiêu đãi viên cất lên: "Máy bay sẽ đáp xuống sân bay quốc tế Cam Ranh trong 10 phút, xin quý khách cài giây an toàn".

Vậy là giấc mộng nhìn Nha Trang từ trên cao đã không thành rồi, tôi tỏ ra như không có gì, để các con yên lòng.

Tôi nói cùng người taxi: "Vào địa phận Nha Trang, có chạy qua đường biển không chú?"

- Có, bà muốn tôi dừng lại nơi nào?

- Chú dừng ngay trung tâm huấn luyện hải quân, cư xá không quân và phi trường. Đây trung tâm huấn luyện hải quân, bây giờ nơi này làm gì?



- Thì cũng là trung tâm Hải quân.

Tôi than thầm trong lòng, sao mà tiêu điều quá! Nơi đây đã đào tạo biết bao nhiêu anh hùng, những chàng trai áo trắng bảo vệ những hải đảo, vùng biển của quê hương. Thà hy sinh thân mạng chứ không để mất một hải lý.

- Nhà của ai mà nhiều quá vậy chú? Sao trung tâm mà nằm sau các ngôi nhà? Nếu không có cái bảng hiệu chắc không nhận ra .

- Thì của các ông lớn.

Đây cư xá không quân, chính phủ bán cho tư nhân rồi, chưa xây cất. Nghe đâu họ định xây nhiều nhà cao ốc. Chính phủ chưa cho vì gần khu quân sự, nên nơi này rào lại từ lâu, không ai được vào.

Tôi nhận ra đây là dãy nhà của các chàng phi công độc thân, còn nguyên nhưng lâu rồi không ai chăm sóc nên điêu tàn quá! Đây nhà ông bà Nguyện, nhà ông bà Nghĩa, nhà ông bà Cửu, bên này nhà ông bà Đích ...v...v. Nhà chúng tôi ở tận bên trong, gần hàng rào với phi trường.

Nơi này là những người con ưu tú của đất nước, họ sống quay quần và đoàn kết, mỗi ngày họ cùng bay đi để bảo vệ từng tấc đất của quê hương,.



Đường vào phi trường đây rồi! Sao con đường như hẹp lại! Tôi nhớ hai bên đường là những villa rất đẹp. Nhà đại tá Vũ văn Ước, sao nay nhìn không ra. Nhà ở đâu mà nhiều quá, lấn ra gần lề đường. Cái bảng nhỏ ghi: Phi Trường Quân Sự và vẽ hình chiếc máy bay nhỏ xíu một bên.

- Cho Xe chạy nghe bà.

Các con muốn tôi thật thoải mái, nên chúng thuê khách sạn ngay đường biển. Phòng tôi nhìn ra biển, để buổi sáng được thấy mặt trời mọc như ngày thơ bé. Mặt trời dần lên trên mặt biển, đỏ rực! Ánh sáng chiếu trên những gợn sóng cũng một màu vàng ánh, càng lên cao ánh sáng càng lan tỏa, những vầng mây cũng ẩn hiện sắc vàng. Cả một vùng nhuộm ánh hoàng anh! Con người quá nhỏ bé trước vẻ đẹp của thiên nhiên mây nước.

Sáng nay, tôi được tự do đi tìm lại nhà ba mẹ ngày xưa. Nơi đó cũng ngay đường biển, người quen cho biết chính phủ lấy làm thư viện.

Ô! Nếu làm thư viện thì mừng lắm! Nhà là một villa cất theo kiểu xưa, chung quanh đất vô cùng rộng, tường bằng gạch bao bọc hết khu nhà. Bên trong trồng toàn hoa lài nên nhìn từ nhà ra, như hàng rào cây xanh. Mùa hoa lài, chỉ cần đi ngang nhà là hương thơm ngan ngát. Từ cổng vào nhà, đường dài và rộng. Hoa mai được trồng hai bên, mùa xuân hoa vàng rợp lối đi, mùi hương ngào ngạt, ngọt và vô cùng quí phái. Bên trái là một vườn rau quả, được chăm sóc thật kỹ, vườn trồng được các loại rau quả của Đà Lạt. Bên phải nhiều cây to, dưới mỗi gốc cây trồng một loại hoa khác nhau.

Tôi làm như đi mượn sách, vào thăm lại nhà xưa, nơi tôi đã sanh ra.

Bắt đầu tôi sẽ đi từ bên mặt vào. Khi ra, tôi đi ra bên kia để được chạm vào 2 hàng mai. Tới cổng, tôi giả bộ đứng lại, luồng tay rờ những bụi hoa lài như một cái bắt tay.

Tôi đi thật chậm, sát hàng maivà đứng lại như tay áo bị mốc phả cành qqcây, cúi xuống lén hôn nhẹ lên cành, nói thật nhỏ như ngày xưa tôi từng thì thầm và khen hoa mỗi độ xuân về, mỗi khi hoa mai nở rợp lối đi một màu vàng rực.

Chị đã về, những năm tháng qua, chị rất nhớ nhà, nhớ tất cả không lúc nào quên, chị muốn hôn tất cả các em, hãy chuyền giùm nụ hôn của chị đến những cây trong vườn nhà, nói là chị đã về đây, vẫn thương các em như ngày xưa .

Phải bước lên nhiều tam cấp mới lên đến nhà, vì phía dưới nhà là một cái hầm, mẹ dùng để cất những chai rượu, những lọ mứt ... v...v.

Tôi sẽ chọn một ít sách vui, chắc chắn họ lấy phòng khách và phòng ăn làm thư viện rồi. Thấy không khó khăn, tôi sẽ đi vào phòng trong, nơi đó là phòng ngủ của tôi. Mỗi tối nghe được tiếng sóng biển, biển đã ru tôi ngủ mỗi đêm. Ở biển, mặt trời lên rất sớm. Ngày cuối tuần, dù muốn ngủ dậy trễ cũng không được, lũ chim đã hót vang khi ánh sáng ban mai bắt đầu ló dạng .

Đứng ở nhà trên, có thể nhìn thấy một dãy nhà, đó là bếp và phòng ngủ của các người giúp việc. Tôi sẽ nhìn tất cả và tìm lại những dấu vết xưa.

Tôi bắt đầu thấy mệt. Trời nóng quá! Qua lại chẳng biết bao nhiêu lần, vẫn không tìm ra nhà cũ. Không còn ngôi nhà nào có vườn cả, tất cả đều là khách sạn cao ngất. Tôi bước đại vào một trung tâm mua bán để tìm chút hơi mát từ máy lạnh. Ngồi một lúc, tôi lại đi ra và bắt đầu tìm số nhà. Nhà ba mẹ chiếm một góc đường. Có trung tâm buôn bán này cùng số nhà của mẹ, tôi đánh bạo đến hỏi một nhân viên lớn tuổi đứng gần. "Thưa ông, tôi muốn hỏi thư viện nằm trên đường này ở chỗ nào?"

- Đây, nơi bà đang đứng, lúc trước là thư viện, nay chính phủ bán rồi, mới xây cất làm trung tâm buôn bán vừa là nhà hàng.

Nghe tiếng các con reo: " Me đây rồi! Tìm ra nhà ngoại chưa?"

- Đây là đất nhà ngoại, nhà cũ đã phá rồi, me muốn mua một cái áo ở đây. (Như vừa đi xa về lại nhà, tôi đến tủ quần áo lấy một cái áo).

Chiều nay tôi ra biển, muốn tìm một chỗ yên tịnh. Chỗ nào cũng để ghế bố và ghi hàng chữ: Bãi biển dành riêng cho khách sạn ......

Tìm một chỗ ít người, tôi nằm dài xuống chạm thân thể vào cát, đầu chỉ lót một chiếc khăn nhỏ. Tôi nằm im, thật im. Tôi cảm được cát đã thấm vào tôi, cát đang ôm tôi, ấm quá! Mùi thơm của cát đã quyện lấy tôi. Cát thì thầm, vỗ về, an ủi. Biển cũng đến, mùi mặn của biển, tiếng hát, biển đã cất tiếng hát, tiếng hát đã ru tôi những ngày thơ ấu. Gió, gió hôn lên tóc, lên mặt, lên tay. Gió cũng đến nữa sao? Có bao giờ ta bỏ con đâu, ta luôn luôn ở bên con.

Ồ, con hiểu rồi! Nước mắt tôi trào ra. Con đã tìm được rồi! Con không mất gì hết! Tất cả đều còn đây!

Cảm ơn ngày trở về!



Nguồn - tác giả: : Trương Kim Báu

Có Thể Bạn Quan Tâm:





Xem Nhiều

Hạnh phúc chỉ cách nửa mét

Bố mẹ gọi điện bảo ra thành phố thăm tôi. Bố mẹ ở mãi trong quê, đây là lần đầu tiên ra thành phố. *** Tôi nói với bố mẹ qua điện thoại, nhà con chật lắm, khi nào bố mẹ ra ở khách sạn cho thoải mái. Bố mẹ bảo, bố mẹ có đi du lịch đâu mà ra ở khách sạn, ở nhà chật một tí cũng ...

Xem tiếp
Hiếu tử

Thằng Năm cõng mẹ trên lưng mà lòng vui phơi phới. Nhà anh Cả đây rồi! Ngôi nhà khang trang bề thế nhất nhì trong xã, cánh cổng khép hờ, hai bên còn có hai con chó đá ngoe nguẩy vẫy đuôi, lưỡi lốm đốm đỏ lòm thè ra gần chấm đất như hoan hỉ đối với tất cả những ai đi qua thể hiện ...

Xem tiếp
Má, con và...

'Nhưng giờ tôi biết má cũng buồn, bởi nhiều lúc tôi bỏ bà một mình ở nơi cũ, thời gian cũ để một mình tôi đi vào thế giới ảo đầy quyến rũ. Không cần nỗi lực lớn nào, không cần với tay cao, cũng có thể hái được trái. Nó sẵn sàng xoa dịu, đưa ra những lời khuyên khi tôi than vãn ...

Xem tiếp
Con ước làm một chiếc điện thoại

CON ƯỚC LÀM MỘT CHIẾC ĐIỆN THOẠI - BÀI VĂN CỦA EM BÉ LỚP 1 KHIẾN BẠN PHẢI GIẬT MÌNH “Con ước được làm một chiếc điện thoại di động” – Bài văn làm rúng động mạng xã hội trong thời gian qua thật sự đã làm chúng ta phải giật mình bởi suy nghĩ của một em bé lớp 1. Nếu được ...

Xem tiếp
Mảnh đất tổ

(Truyenhaymoingay) Trần Lê nằm sõng xoài giữa vũng máu tươi, khuôn mặt chừng đau đớn lắm, cau có nữa. Hắn ta cau có không phải vì hắn sắp chết mà vì cuối cùng hắn vẫn không thể giành được phần thắng về mình. Chỉ có vợ con hắn là xót xa, khổ sở vật vả khóc than bên chồng. ...

Xem tiếp
Người tình của bố

Tôi chỉ thích hỏi bố về mối tình đầu của bố. *** Mỗi lần mùa hè đến với cơn gió mang theo hương hoa bưởi dìu dịu sau nhà ba bố con tôi lại lăn kềnh trên chiếc chõng tre ngoài sân hóng gió trời cho 'tiết kiệm tiền điện'- đó là theo như khẩu dụ của mẹ tôi, chiếc chõng chịu sức ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm

Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top