MUỐN ĐÀN ÔNG YÊU MÌNH, TỐT NHẤT ĐỪNG ĐỂ HỌ BIẾT MÌNH YÊU HỌ HOẶC ĐỪNG NÊN YÊU HỌ

(Truyện Hay Mỗi Ngày - MUỐN ĐÀN ÔNG YÊU MÌNH, TỐT NHẤT ĐỪNG ĐỂ HỌ BIẾT MÌNH YÊU HỌ HOẶC ĐỪNG NÊN YÊU HỌ)

MUỐN ĐÀN ÔNG YÊU MÌNH, TỐT NHẤT ĐỪNG ĐỂ HỌ BIẾT MÌNH YÊU HỌ HOẶC ĐỪNG NÊN YÊU HỌ

Cô lười biếng chui ra khỏi khăn, nhìn đồng hồ đã là mười một giờ trưa, nhanh chóng rửa mặt rồi thay quần áo. Đứng trước tủ quần áo, cô nhìn những chiếc váy đầy màu sắc bên trong, cuối cùng không đắn đo lấy ra một chiếc váy đen ôm sát, phần cổ khoét sâu lộ ra khuôn ngực đầy đặn.

Ngồi trước bàn trang điểm cô thuần thục tạo ra những đường nét sáng tối vừa đủ. Khuôn mặt được phủ một lớp phấn mỏng, cô make up theo phong cách rất tây, bờ môi phủ một lớp son nâu trầm, mái tóc dài buông xõa khiến cô càng thêm gợi cảm.



Hôm nay cô có hẹn đi ăn cùng đám bạn, còn đặc biệt hơn nữa là đứa bạn cô nói sẽ giới thiệu cho cô một người. Là người anh xã hội của nó.

Cô cũng cảm thấy bản thân mình hai năm qua đã quá cô đơn, lúc này cũng nên thử yêu thêm một lần.

Cô đến quán cafe đã là mười hai giờ trưa, bên trong quán không khí yến tĩnh, mọi người đều dùng âm lượng vừa đủ để đối thoại. Cô lên tầng hai, phòng ăn được đặt sẵn, phòng VIP 1. Nhân viên mỉm cười chuyên ngiệp cúi gập người mở cửa cho cô.

Cô gật đầu, cười khẽ: "Cảm ơn".

Vừa mở cửa đập vào tai là tiếng cười ròn rã của nhiều tạp âm hòa chung, thấy cô, hai đứa bạn lập tức đứng lên kéo tay.

"Mày làm gì lâu thế, vào đây ngồi".

Lúc này cô mới thấy trong phòng ngoài hai đứa bạn còn có thêm hai người đàn ông lạ mặt.

"Ngồi bên phải là bạn trai tao, bên trái là người tao nói với mày đấy". Vi Hạ nói thầm vào tai cô.



Cô di chuyển tầm mắt sang vị trí bên trái, người đàn ông này cũng đang nhìn cô, anh ta mặc một chiếc sơmi đen, trên tay là chiếc đồng hồ rolex chói mắt, mái tóc được vuốt lên cầu kỳ, không phải nói quá, nhưng người đàn ông này thực anh tuấn. Cô không biết phải dùng từ ngữ nào để miêu tả, nhưng anh ta là người đàn ông có nét đẹp lạnh lùng mà cô lại có cảm giác ấm áp.

Hai đứa bạn kéo cô vào vị trí bên cạnh anh ta, cô từ chối nhưng không thể, đành bất lực ngồi xuống.

"Giới thiệu với mọi người, đây là bạn thân em, An Tịnh". Vi Hạ vui vẻ giới thiệu.

"Còn đây là anh Tùng".

"Chào em". Anh nhìn cô, mỉm cười nhẹ.

Cô gật đầu khẽ, lịch sự đáp: "Chào anh".

Bữa ăn trôi qua trong không khí dễ chịu, mọi người nói chuyện với nhau rất vui vẻ. Cô và anh cũng nói qua lại nhưng không nhiều vì hai người vẫn còn một sự ngại ngùng không nhỏ.

Kết thúc bữa ăn, cô vẫy taxi trở về nhà, anh cùng bạn đi một xe, hai đứa bạn cô cũng đi chung một xe.

Mở cửa vào nhà, túi sách vứt sang một bên, vừa đi vào phòng ngủ vừa cởi áo như một thói quen. Đột nhiên điện thoại báo tin nhắn, cô mặc độc một chiếc áo lót đi ra phòng khách, lục điện thoại trong túi sách, một dãy số lạ. Cô bấm xem.

"Em về nhà an toàn chứ?".

Cô suy nghĩ một hồi, nhắn lại.

"Vậy anh nghĩ có an toàn hay không?".

Rất nhanh có tin nhắn đáp lại.

"Còn trả lời được chắc chắc là an toàn".



Cô bật cười, rất thú vị, người này nói chuyện khiến cô rất vui vẻ.

"Em về nhà rồi, còn anh?".

"Anh cũng thế, an toàn như em".

Hai người trải qua tám ngày nói chuyện, hàng ngày mỗi buổi sáng cô đều nhân được tin nhắn của anh. Mỗi khi mở mắt dậy, nhìn điện thoại đều báo có tin nhắn đến. Ngày 1 ngày 2 cô cảm thấy bình thường, ngày thứ ba cô bắt đầu vui vẻ, những ngày sau dần trở thành thói quen.

Ngày 1.

-Hôm nay là một ngày đẹp trời, chúc em có một ngày vui vẻ và hạnh phúc.

Ngày 2

-Anh biết em còn ngủ, hôm nay ngoài trời mưa rất lớn, em đừng ra ngoài nếu không sẽ dính mưa. Nếu có công việc cần phải ra ngoài, có thể gọi cho anh được không? Anh sẽ đưa em đi. Chúc em một ngày tốt lành.

Ngày 3.

Cảm ơn em đã xuất hiện, mỗi ngày thức dây anh cảm thấy cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn.

Ngày 4.

Ngày 5

Ngày 6

Ngày 7

Ngày 8....

Ngày thứ 9 cô nhận lời yêu anh, cô tỉnh dây trong giấc ngủ, với tay lấy điện thoại như thường lệ, một tin nhắn gửi đến 40' trước, cô bấm đọc.

"Tkanks u for coming in to my life and sharing with me...i luv u".

Dịch(Cảm ơn đã đến trong cuộc sống của tôi và chia sẻ với tôi)

Cô mỉm cười, chậm rãi nhắn lại.

"Welcome you to my world".

Dịch (Chào mừng anh đến với thế giới của em)

Hôm nay là ngày thứ 15, hôm nay cô có hẹn cùng anh đi ăn tối. Cô chọn một chiếc chân váy màu đỏ, bên trên là chiếc áo lục đen lấp ló phần ngực gợi cảm, nhìn cô vừa thời thượng lại không mất đi nét tinh tế.

Cô rời nhà, anh đã đợi ở phía trước, cô chậm rãi bước tới, anh nhìn cô mỉm cười dịu dàng. Cô kiễng chân đặt một nụ hôn nhẹ lên má anh, anh đáp lại cô là một nụ hôn ngọt ngào trên trán.

"Em rất đẹp".

Cô che miệng cười: "Nịnh bợ".

Hai người chọn một quán ăn đồ Hàn, cô thích những món ăn ở đây. Anh cũng chiều theo ý cô, hai người vui vẻ chọn món, trong lúc chờ đợi, cô tựa đầu lên vai anh, một tay khoác lấy tay anh.

Ban đầu, cô cho rằng cô và anh chỉ là vui đùa, nhưng dần dần, cô càng quen thuộc với hình bóng anh. Khi không găp cô cảm thấy nhớ, nỗi nhớ như cơn hồng thủy mỗi lúc một tràn trề.

Hạnh phúc có lẽ luôn kỳ lạ như thế, tình yêu có muôn vàn điều kỳ diệu. Hai người từ xa lạ trở nên quen thuộc, hai cá thể khác nhau có thể dung hòa một cách hòa hợp.

"Sao hôm đấy trở về anh lại nhắn tin cho em?". Cô hỏi anh, hạnh phúc trong mắt như bao giờ tắt.

Anh xoa nhẹ mu bàn tay cô, chậm rãi đáp.

"Có lẽ vì thích em từ cái nhìn đầu tiên,hoặc có lẽ vì em nói chuyện thú vị".

Cô bật cười, cắn nhẹ lên bả vai anh.

"Vớ vẩn, nịnh bợ vừa thôi hahaaa".

Cô ngồi xem trương trình truyền hình, hôm nay anh có công việc đi xã giao, cô và anh không sống chung, nhưng mỗi lần anh đi chơi hay công việc, cô đều đợi anh trở về rồi mới đi ngủ.

Hôm nay là tròn một tháng cô và anh yêu nhau, nhìn đồng hồ đã là một giờ sáng. Anh vẫn chưa về, cô nhìn chiếc điện thoại im lìm trước mặt, dĩ nhiên cô sẽ không gọi cho anh, cô sẽ không làm phiền anh, vì cô biết ai cũng cần có một khoảng tự do riêng mà không bị quấy nhiễu.

Từ ngày yêu anh, cô chưa từng tra hỏi anh đi đâu, làm gì với anh, điều đáy với cô là cấm kỵ. Và cô cũng hiểu, phụ nữ khi yêu, biết càng ít càng tốt, muốn hiểu nhiều thì nên chuẩn bị tinh thần tổn thương trước. Cô không muốn biết quá nhiều một phần vì không muốn phá vỡ hình ảnh tốt đẹp của anh trong cô.

Tình yêu, biết càng ít càng tốt, hiểu càng ít càng bền.

Bốn giờ sáng, điện thoại báo bốn tin nhắn đã gửi đến, cô giật mình tỉnh giấc, cô ngủ gật trên sopha. Nhìn tên anh trên màn hình điện thoại, đọc tin nhắn anh gửi đến, cô mới yên lòng.

"Anh về rồi

Em ngủ sớm đi

Mai dây gọi cho anh

Yêu em".

Cô không nhắn lại, cô không muốn anh biết cô chờ đợi anh trở về. Bấm tắt tivi, cô trở về phòng ngủ. Lúc này cô mới thật sự yên tâm an giấc

Những ngày sau, cô không còn nhận được tin nhắn của anh mỗi sáng, những cuộc gọi cũng dần thưa thớt. Anh và cô vẫn gặp nhau, vẫn hẹn hò và hạnh phúc, nhưng cô cảm thấy, có điều gì đấy đang lặng lẽ thay đổi.

Phụ nữ, có lẽ luôn có một loại trực giác đặc biệt, những điều ho nghi ngờ và suy nghĩ thì luôn trở thành hiện thực.

Cô nhận thấy có nhiều điểu đổi thay, con người và cuộc cũng đang lặng lẽ thay đổi. Hanh phúc đôi khi chỉ tồn tai trong giây lát, trôi qua giây khác mọi thứ đều vỡ nát như thủy tinh.

Cô ngồi ăn một mình trong macdonald, vừa rồi anh hẹn cô ở đây nhưng sau đó lại nói bận, không thể tới. Cô nhìn đồ ăn đã goi cho anh trước mặt, cuối cùng đành lặng lẽ ăn một mình.

Lúc này bỗng nhiên cô rất muốn khóc, nước mắt không biết vì sao lại rơi xuống, cô nhanh chóng lau nước mắt. Yếu đuối không phải điều cô nên làm, phụ nữ yếu đuối là ngu ngốc.

Cô tin tưởng anh, tin tưởng vào tình yêu của anh, nên không có gì khiến cô phải khóc.

Bây giờ cô chỉ cần có một người ôm chặt cô vào lòng, nhất định cô sẽ trút hết ưu phiền mà bật khóc. Cô rất muốn rất muốn nói cho anh biết, tại sao khi cô yêu anh mỗi lúc một nhiều thì tình yêu của anh lại tỉ lệ nghịch với cô?

Ban đầu cô yêu anh hời hợt còn anh nồng nhiêt, đến khi cô yêu anh cuồng nhiệt, anh lại trở nên thờ ơ và lạnh nhạt?

Cô rất muốn nói cho anh biết, cô có thể chấp nhận, cho dù ngày mai có là bao nhiêu đau đớn, cô cũng chấp nhận vì không muốn đánh mất anh.

Cô rời khỏi nhà hàng, đột nhiên chuông điện thoại vang lên, cho rằng là anh goi, cô nhanh chóng lấy ra, nhưng không phải, là đứa bạn học cấp hai cùng cô.

"Alo".

"An Tịnh, là mình đây".

"Có chuyện gì vậy?"

"Cafe một lúc đi."

Cô nhìn đồng hồ, còn rất sớm, cô nhận lời, vẫy tay taxi đến quán cafe.

Quán cafe này rất đẹp, phong cách cổ điển mà trang nhã, bạn cô ngồi trên tầng hai. Nhân viên lịch sự đưa cô lên tầng, cô đi đến bậc cuối cùng của cầu thang, ngay khúc cua vào bàn, đôi mắt dừng lại một góc trong cùng, vị trí nhìn xuống vườn hoa bên dưới.

Bóng lưng này, có chút quen thuộc.

Trong lòng rung lên một hồi chuông sợ hãi, nhân viên bên canh tuy không hiểu chuyện nhưng vẫn giữ lịch sự đứng bên cạnh. Cô rút điện thoại, bấm một dãy số quen thuộc. Rất nhanh tiếng chuông điện thoại từ trong góc vang lên, trái tim cô như vỡ thành nghìn mảnh ngay giây phút này.

Người đàn ông này, với cô chẳng phải quá đỗi quen thuộc hay sao? Cô gái vừa hôn lên má anh, chẳng phải là bạn gái cũ của anh hay sao? Rốt cuộc, điều gì đang diễn ra trước mắt cô.

Cô thấy đau, rất đau.

Anh nhìn dãy số nhấp nháy trên màn hình, trái tim như ngừng đập. Bấm tắt đi,như có linh cảm, anh quay đầu nhìn về đằng sau.

Giây phút này, thời gian như ngưng đọng.

Cô nhìn người đàn ông mình yêu thương, người đàn ông mình tin tưởng. Mỉm cười, rồi lặng lẽ rơi lệ. Nước mắt lăn dài xuống gò má. Không một tiếng động, không một lời nói, chỉ lẳng lặng nhìn nhau như thế. Nụ cười trên môi vẫn nguyên vẹn, nhưng đôi mắt thấm đẫm bi thương, nước mắt lăn xuống như cơn mưa rào.

Nhân viên nhìn thấy sự việc, ít nhiều cũng hiểu thấp thoáng, nhìn cô gái bên cạnh, thương cô gái nhìn manh mẽ là thế, cuối cùng lại rơi lệ vì một người đàn ông tồi.

Cô không lùi, không tiến, anh chậm rãi đứng dậy. Cô gái bên canh không hiểu chuyện gì cũng đứng dậy theo anh, cô lắc đầu, mỉm cười.

Anh chậm rãi đi đến trước mắt cô. Không biết nên nói gì lúc này.

"Anh đã nói gì với em, anh hứa, anh sẽ không phản bội, nếu như anh phản bội anh sẽ tự động rời đi. Anh thua rồi, anh thất hứa".

Cô lắc đầu, cười khổ, quay lưng rời đi.

Anh không đuổi theo cô, cô vô thức đi trên đường. Trở về nhà, cánh cửa đóng lại, cô mất đi toàn bộ linh hồn. Ngã gục xuống mặt đất.

Mọi kiên cường trong cô như rệu rã.

Tình yêu cũng tựa như nước mắt, chưa thử thì tò mò đến khi thử rồi mới biết nó mặn đắng mà vẫn không thể ngừng được.

Có lẽ cô nên hiểu từ trước, muốn đàn ông yêu mình thì mình không nên để họ biết mình yêu họ.Hoăc muốn đàn ông yêu mình thì mình không nên yêu họ.

Bởi khi họ biết mình yêu họ, họ sẽ coi thường và xem nhẹ tình yêu của mình.

Quan tâm quá đôi khi hóa dư thừa.

Cô nên hiểu trong tình yêu, ai nghiêm túc người đó thua, cô ngiêm túc, cua thua!

Cô bật khóc, nước mắt không thể ngừng mà rơi xuống. Cô yêu anh, nhưng cuối cùng cô vẫn thua anh. Thua số phận rằng cô với anh chỉ đi được với nhau một thời chứ không phải một đời.

Hạnh phúc tại sao luôn mỏng manh đến thế, cô càng yêu nhiều đối phương lại càng hời hợt. Cô càng muốn giữ, anh lại càng muốn buông.

Cuộc sống này có biết bao nhiêu cuộc gặp gỡ rồi chia ly, cũng có nhiều nước mắt xen lẫn nụ cươi.

Nhưng tất cả đều không quan trọng bằng việc chúng ta đối mặt với sự việc bằng nước mắt hay nụ cười.

Đáng tiếc, duyên mỏng, tình chẳng sâu. Cô rời đi, anh không níu giữ. Cả hai người chỉ lướt qua nhau vô tình như thế. Cứ cho rằng sâu đậm, ngỡ ra chẳng đậm sâu.

(ST)

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm
GIỚI THIỆU
adminavatar About Truyện Hay Mỗi Ngày
facebook instagram youtube
Càng thành thật về lỗi lầm của mình, người ta càng nghĩ bạn hoàn hảo. Bạn càng thoải mái với việc mình không phải là người giỏi giang, vĩ đại, thì người khác lại càng nghĩ bạn chắc là "thần thánh phương nào"!.

Phương châm hành động : "Thứ duy nhất không thay đổi là sự thay đổi. Đây là một câu nói có vẻ như quá rõ ràng, nhưng thực sự lại không có nghĩa gì rõ ràng cả. Nhưng... Nó đúng!"

Có Thể Bạn Quan Tâm:



Xem Nhiều

MỘT TÌNH YÊU LÀM LAY ĐỘNG LÒNG NGƯỜI, AI CŨNG NÊN ĐỌC

Chuyện kể rằng một chàng trai, anh đã vô tình quen một cô gái trong khi lên thang máy vào khách sạn trong một chuyến du lịch. Đó là một người con gái rất xinh đẹp, nhưng anh chàng đâu biết cô là một cô gái vô cùng tội nghiệp. Khi đứng chờ thang máy anh vô tình bị chiếc gậy dò ...

Xem tiếp
Tình tay ba

Gia đình, bạn bè chỉ biết vợ chồng Hải Tú ly thân, Tú bỏ việc về quê mà không rõ lý do thực. Nhiều người hòa giải mà chưa có kết quả. *** 1. Khởi nghiệp Hải là sinh viên ngành quản trị kinh doanh còn Tú ngành May cùng trường, họ yêu nhau từ năm thứ ba. Bạn bè rất ngưỡng mộ cặp ...

Xem tiếp
Hừng đông nhất định có nắng

'Cứ ngủ đi em, ngày mai nhất định thể nào cũng có nắng... Vì hừng đông là định luật muôn thuở không thể đổi dời...' *** 1. Tôi, là một cô gái bình thường đến mức không thể bình thường hơn được nữa. Vừa tốt nghiệp đại học, chưa xin được việc làm, lông bông với mớ sở thích kì ...

Xem tiếp
Cái kết của một tình yêu đích thực

Câu chuyện của một nhà báo đóng vai một vị thần Cupid tọc mạch sẽ khiến bạn suy ngẫm về bản chất của một tình yêu đích thực. *** Buổi phỏng vấn của tôi với Justin McLeod đang đi đến hồi kết thì tôi bật ra một câu hỏi cuối: 'Anh đã yêu bao giờ chưa?' Rõ ràng, câu hỏi của tôi ...

Xem tiếp
Yêu mãi đến kiếp sau

'Mừng sinh nhật anh' – nhìn cái bánh kem nhỏ có đề ngày 18 tháng 3, em nhớ anh lắm, cảm giác da diết đến nao lòng anh à... *** Đời sinh viên của em gắn liền với từng cánh hoa vàng óng – hoa hoàng hậu, em thích hoa bởi vì sức sống mãnh liệt, có thể chống chịu được mọi điều kiện ...

Xem tiếp
Chửa đi rồi cưới

Anh và cô yêu nhau đã được 2 năm rồi. Một quãng thời gian không ngắn, cũng không phải là quá dài. Mọi thứ chỉ là vừa đủ, đủ yêu thương, đủ để tiến tới hôn nhân. *** Hân – cô gái có nụ cười của gió, nhẹ nhàng lướt qua, thanh thoát và làm người khác có cảm giác ấm êm lạ thường. ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top