Mùa hè 18

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Mùa hè 18)

Mùa hè 18

Đó là mùa hè tôi đang phải đi qua mà nơi kết thúc là kì thi đại học.

***



Mùa hè bắt đầu từ lúc nào, dường như cũng chẳng nhớ nữa. Không ai cho tôi một câu trả lời. Bản thân tôi lúc ấy dường như chỉ mơ hồ cảm nhận được hơi thở của mùa hè từ những đợt nóng kinh khủng, nóng phát sốt, rồi mưa đến và đi như thể mùa hè không buồn níu giữ.

 

 

Cứ nói lớp 12 là 18 thì ở cái ngưỡng cửa thứ mấy của cuộc đời này, tôi chỉ thật sự biến nó thành dấu mốc khi mang về tờ giấy đỗ-Đại-học. Và những ngày khi nắng lên, mưa đến một cách khó hiểu, tôi đã chôn mùa hạ của mình trong những trang vở chi chít chữ, những tập đề khó nhằn và cố lấp đầy não bộ bằng những công thức, những lưu ý và bao điều khác nữa trước ngày thi. Tôi hít vào lồng ngực cái không khí lo lắng, hồi hộp, trông mong của bao người và thở ra là những mệt mỏi, nôn nao. Những ngày thức đến 4,5 giờ sáng, không phải để ngắm bình minh, để nhìn cuộc sống đang dần hiện lên sôi động. Gấp lại một quyển vở, để lại chồng sách một tập để, mệt mỏi lăn ra giường ngủ, bỏ lại sau lưng tiếng âm thanh cuộc sống đang vỡ ra náo nhiệt ngoài kia, bỏ lại những trong veo ngày đầu hè dịu ngọt. Lại thêm một đề văn và tự cười vào chính mình, một kẻ giả dối đang viết những bài văn nghị luận xã hội phê phán thế hệ trẻ sống gấp, thu mình trong vỏ ốc, khép cửa với bên ngoài. Có sáng nào không muốn mở mắt, nhưng nghe tiếng mẹ ngoài phòng hỏi con dậy chưa, lại cố gắng giả vờ quên đi mình mới ngủ lúc 6 giờ sáng để bật dậy. Có ngày nào một mình trong phòng tối, chỉ tiếng lật giấy và tiếng quạt chạy ù ù bên tai, để tôi biết rằng mình đang chạy trên con đường dẫn đến cánh cổng Đại học, tự nhắc không thể ngừng lại giữa cuộc đua.

Mùa hạ đã chết trong những ngày ấy, và mùa hạ cũng không thể quay lại được khi kì thi đã kết thúc. Cả mùa hạ chúng ta nỗ lực đi tìm câu trả lời cho câu hỏi: mình sẽ đi về đâu. Rốt cuộc, câu trả lời chỉ nằm ở khoảnh khắc bạn click vào đường link tra cứu. Tôi hốt hoảng khi nhìn vào trang Nhật kí online bao ngày chưa viết. Thời gian đã lấy đi của tôi những con chữ, khả năng viết lách. Giờ đây khi nhìn trang Nhật kí tôi đặt phông nền màu xanh của bầu trời, tôi cảm thấy trống rỗng, tựa như bạn nhìn lên trời xanh cao vào một ngày thu nhưng lại thấy trước mắt là cái u ám của ngày đông.

Tôi gõ vào trang nhật kí bỏ hoang những dòng vẩn vơ mà thậm chí tôi cũng chẳng hiểu được mình đang viết gì. Cả một năm phấn đầu vì một kì thi lớn, rồi chỉ dành nó trong vỏn vẹn 3 ngày đã rút cạn linh hồn tôi. Tôi yêu con chữ, dù tôi viết chẳng hay, nói chẳng thấm, nhưng viết là cách tôi cho thế giới biết tôi đang tồn tại. Nó bình thường nhưngkhông kém quan trọng như bầu không khí tôi thở, như bát cơm tôi ăn. Mỗi một lần viết ra một câu từ vô nghĩa, tôi lại thấy nơi lồng ngực tức thở. Có lẽ vì quá lâu rồi, tôi phải hít vào cái bầu không khí ngột ngạt, thiếu dưỡng khí. Quá lâu rồi tôi không được viết những gì mình muốn mà chỉ viết những gì người chấm bài cho là hợp nhất.

Đã qua vài ngày từ hôm biết điểm, đã thôi cảm giác mong ngóng từng ngày để được biết một ố điểm mình bỏ công sức ra để giành lại. Không khí lúc này và lúc ấy thật khác nhau. Còn tôi, ngay từ khi vào 12, tôi đã thấy đó là sự chán nản. Nhiều lúc dừng tay giải một bài toán, ngừng lại sau khi viết một đoạn văn, tôi tự hỏi mình đang làm gì, mình làm thế này để làm gì, mai này sẽ ra sao, sao mình chẳng thấy gì cả dù sức học của mình không phải là kém, sao cuộc đời không dễ như làm một phép đạo hàm giản đơn?

Rồi tôi nhận thấy, không chỉ mình tôi mà bao bạn bè xung quanh cũng vậy. Càng gần đến ngày biết điểm chuẩn, tôi càng chán nản hơn. Dù vào được trường mình yêu thích, dù vậy rồi mình cũng sẽ ra sao. Tôi đã đốt cả mùa hè vào trong trang giấy để đổi lại những mùa sau không có hè về. Những đêm này trời Hà Nội thật sáng bởi những ánh sao đêm. Tôi cứ nhìn, nhìn mãi, lòng thầm hỏi Hà Nội rằng, liệu bàu trời ngày hôm nay tôi thấy có phải là bầu trời tôi ngắm nhìn mười năm sau? Nhưng Hà Nội không trả lời. Không ai trả lời. Ánh sao vẫn thật sáng trên bầu trời đêm.



Tôi đã nhiều lần đặt ra những câu hỏi không lời đáp như thế, nhưng thật đặc biệt bởi chúng chỉ thuường xuyên nảy ra vào năm 12 - năm của tuổi 18. Có lẽ chúng sẽ không trở thành một đoạn kí ức khó quên dù đến tận sau này như ai nói. Chúng không thật đẹp đâu. Nhưng nếu thế, người ta sẽ nhớ nó nhiều nhất trong các mảnh kí ức vì đó là một mùa hè bên rìa 18 thật chông vênh, trắc trở, khởi nguồn của bao con sóng ngầm trong đòi về sau.

Và dù thế nào, những người như tôi, những người đang mất phương hướng trong cuộc đời, hoang mang và đầy bất trắc như đứng giữa thành phố không người, nhưng lại chẳng biết đi về đâu. Liệu chúng ta trở về nơi ta bắt đầu, đứng lại hay tìm đường đi tiếp? Không ai biết. Nhưng tôi biết, lạc đường là để chúng ta nhận ra con đường mình đang đi là chưa đúng. Và mỗi khi như thế, ta lại cắn răng quay lại điểm bắt đầu để tìm một lối đi nào đúng hơn. Nhưng ai biết, liệu chúng ta sẽ khôngđi lạc thêm lần nữa khi chúng ta đã đặt niềm tin vào con đường mình tin tưởng cất bước?

Đường Hà Nội có trăm hình trăm vẻ, mỗi ngày đi qua dù chỉ một con đường, tôi đều nhận thấy con đường ấy có những sự đổi khác. Người ta luôn cho rằng chẳng ai có thể lạc đường trên con đường mà mình đã đi quá lâu. Nhưng người ta cũng cần biết rằng, con người có thể biến con đường mình đi lâu thành con đường lạc. Giai đoạn khó khăn, mong manh này sẽ qua, và mọi chuyện sẽ sớm ổn. Không ai có thể cho tôi khẳng định trăm phần trăm rằng con đường tôi đi tới, dù quen thuộc hay lạ lẫm sẽ có những đổi thay gì, liệu sẽ dẫn tôi đến đích chăng. Nhưng tôi biết chắc chắn một điều rằng, một khi tôi lạc lối, tôi sẽ lại điểm xuất phát và tìm cho mình một cái la bàn để đi.

Huyền Văn

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm


GIỚI THIỆU
adminavatar About Truyện Hay Mỗi Ngày
facebook instagram youtube
Càng thành thật về lỗi lầm của mình, người ta càng nghĩ bạn hoàn hảo. Bạn càng thoải mái với việc mình không phải là người giỏi giang, vĩ đại, thì người khác lại càng nghĩ bạn chắc là "thần thánh phương nào"!.

Phương châm hành động : "Thứ duy nhất không thay đổi là sự thay đổi. Đây là một câu nói có vẻ như quá rõ ràng, nhưng thực sự lại không có nghĩa gì rõ ràng cả. Nhưng... Nó đúng!"

Có Thể Bạn Quan Tâm:



Xem Nhiều

Tờ đơn ly hôn

Những kí ức tồi tệ đó chưa khi nào nó quên nó trách bố, trách ông không làm tốt nghĩa vụ của một người chồng, một người cha. Nó thèm khát bố nó được như những ông bố trên quảng cáo ở tivi mà nó vẫn thường được xem, nhưng đâu phải những gì nó muốn đều được... *** Thế là chỉ ...

Xem tiếp
Trả lại cho em anh của ngày xưa

Anh! Em không vô cớ nói câu này này, vì em đã nhìn thấy anh thay đổi từng ngày. Anh trước mắt em không phải là anh của ngày nào chúng ta còn yêu. Không ân cần, không nhẹ nhàng, không chín chắn, không còn tình yêu đằm thắm và không còn cả nụ cười trìu mến, thân thương như ngày ta ...

Xem tiếp
Giá trị đồng tiền

Vì họ là khách còn mình là người bán hàng dịch vụ sao mình vẫn không hiểu là khám bệnh có trả tiền sao lại nhận được những thứ đắng cay. *** Ngày còn bé đi theo má bán cá ngoài chợ, nắng mưa khổ cực nếm đủ thứ trên đời. Lúc nhỏ có đôi chút chạnh lòng nhưng vì gia cảnh, phải ...

Xem tiếp
Răng Sư tử

Tôi thương cậu, thương người con trai đã từng làm tôi đau khổ không ít lần; thương cậu, tôi thương chàng trai 18 của một thanh xuân không trọn vẹn. *** Tôi vẫn còn nhớ câu chuyện năm ấy cậu kể: 'Xưa kia, Răng Sư Tử nằm đủng đỉnh trên đồng cỏ dại, ôm ấp những canhs hoa vàng ...

Xem tiếp
Mảnh ký ức

Tôi là Khuê. Tôi sẽ kể bạn nghe một mảnh ký ức của tôi. *** Đã lâu rồi, chúng tôi không còn đi cùng nhau, chừng như mây đen đã giăng kín bầu trời xanh, chừng như trái tim đã đóng mạng nhện, chừng như thời gian cô đọng rồi. Hồi đó chúng tôi học cấp II, cứ mỗi lần đi học về tôi ...

Xem tiếp
Tháng 9 gì mà em thấy nhói trong tim...

Anh thương! Đây không còn là lần đầu tiên em viết những dòng này cho anh. Mà em đã viết nhiều và thật nhiều, khóc nhiều và thật nhiều chắc anh còn nhớ chứ...! Vậy là chúng mình chia tay đã được hơn 2 năm rồi và em thì đã có gia đình. Lâu nay anh thế nào? Có khỏe không? Cuộc ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top