MỘT THOÁNG MONG MANH TRỐNG TRẢI

MỘT THOÁNG MONG MANH TRỐNG TRẢI

By Truyen Hay Moi Ngay

Score: 4
4
From 3,620 Ratings

MỘT THOÁNG MONG MANH TRỐNG TRẢI

Lòng trống vắng như một chiều tắt gió

 

Nghe trong lòng một thoáng nhớ mong manh

 

Mình xa nhau bao lâu rồi em nhỉ?

 

Đôi mắt buồn còn gợn sóng long lanh?

 

Em có biết, mùa xuân không trở lại

 

Khi trên đầu đã phủ kín màu mây

 

Trời đất bao la nhưng lòng người chật hẹp

 

Nên cuộc tình ta đã vuột khỏi tầm tay

 

Đêm không ngủ nằm vắt tay lên trán

 

Nghĩ vu vơ đủ thứ trên đời

 

Nghĩ về em bao năm trời xa cách

 

Có còn vui như cái thuở ban đầu?

 

Giọt nước mắt ngày xưa còn sót lại

 

Cũng rơi theo số phận con người

 

Trên trái đất còn bao nhiêu nước mắt?

 

Để rót vào lòng trong khoảnh khắc suy tư

 

Tôi với em còn nhiều điều chưa nói

 

Nhưng nói làm gì khi gió chuyển mùa thương

 

Ta và em chỉ là hai cơn gió

 

Thổi ngược chiều nên xé nát buồng tim

 

Cũng vậy thôi đời vốn là như thế

 

Thường cho nhau những vết cắt ngọt ngào

 

Nhưng ta và em là hai tấm lòng thơ dại

 

Nên suốt đời chỉ nhận những thương đau.

 

(ST)

CHÚC CÁC BẠN MỘT ĐÊM NGON GIẤC

keyboard_arrow_up