Một đời chạy vạy làm quan, cuối cùng gặp giấc chiêm bao mà tình ngộ

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Một đời chạy vạy làm quan, cuối cùng gặp giấc chiêm bao mà tình ngộ)

Một đời chạy vạy làm quan, cuối cùng gặp giấc chiêm bao mà tình ngộ

 Con người ta một khi nắm trong tay tiền bạc hay chức quyền thì thông thường rất dễ bị ma lực của nó làm mất đi bản tính thiện lương, trở thành dương dương tự đắc, mà không biết rằng điều gì trên đời này mới thực sự là quan trọng.

Ngày xưa, có một anh học trò tên Hồ Sinh, trí tuệ cũng chỉ ở mức trung bình nên chẳng thể thi cử đỗ đạt làm quan được. Gia đình Hồ Sinh cũng có của ăn của để, nhưng ngày đêm, anh chỉ mong ước chút công danh cho nở mày nở mặt với xóm giềng.



Một hôm, Sinh nghe tin ở huyện có khuyết một chân thư lại, bèn vội vã bán hết ruộng đất đi lo lót cho bằng được. Sau mấy phen chạy vạy chưa xong, anh chợt nhớ đến một người bạn học cũ có quen thân với nhà quan. Sinh tất tưởi tìm đến nhờ vả.

Người bạn của Hồ Sinh nghe xong liền nói: “Người ta có câu ‘Con trong lừ rưng rưng nước mắt, con ngoài lừ ngút ngoắt muốn vô’. Sao bác không giữ ruộng lại để cày cấy làm ăn, có hơn là phải quỵ lụy để mua mấy cái lo vào người cho khổ?”

Sau mấy lần khuyên dỗ, vẫn thấy nét mặt bạn quả quyết quá, đành nói: “Tôi có quen một đạo sĩ trên núi Ba Vì, ông ấy quen biết rất nhiều vị quyền cao chức trọng. Ông ấy có cách làm cho bác nên công danh. Để tôi viết mấy chữ, ông ấy sẽ vì tôi mà giúp bác hết sức.”

Hồ Sinh cầm thư của bạn tìm đường lên núi Ba Vì. Anh ta hỏi thăm mãi, quả đến một cái hang có một phiến đá lớn lấp kín. Theo lời dặn, Sinh kêu to: “Có phải đây là hang đạo sĩ không? Nếu phải xin mở cửa cho vào”.

Tự nhiên hòn đá xoay ra, mở một lối đi vào. Phía trong tĩnh mịch, nhưng sáng sủa. Sinh bước quá chừng chục bước đã thấy vị đạo sĩ đang nằm trên một cái chõng, miệng nhai trầu, mắt lim dim nghỉ ngơi. Bên cạnh đó có một cái chõng khác, trên có một cơi trầu chỉ còn hai miếng.

Tuy có khách mà đạo sĩ cũng không ngồi dậy, chỉ với tay cầm lấy thư đọc, miệng vẫn nhai trầu bỏm bẻm. Một lát, nhìn trừng trừng vào mặt khách, nói: “Ta sẽ cho anh được làm quan. Nào, anh muốn làm quan to hay nhỏ?”

Sinh đáp: “Tôi học hành cũng ít, chỉ muốn làm một chân thư lại cũng mãn nguyện rồi.”

Vị đạo sĩ tiếp lời: “Được! Anh hãy ngồi nghỉ, ăn một miếng trầu, ta sẽ liệu.”



Hồ Sinh rón rén lại ngồi ở giường lấy một miếng trầu trong cơi ra ăn. Miếng trầu rất ngon. Vừa nhai giập miếng trầu, Sinh đã thiu thiu ngủ.

Sau khi trở về nhà mấy ngày, bỗng một hôm có lính lệ mang trát đến đòi. Hồ Sinh sợ quá, tưởng có việc gì xảy ra. Nhưng khi vào đến dinh quan, anh ta được đón tiếp rất niềm nở. Hóa ra, Sinh được bổ nhiệm không phải là chân thư lại ở huyện mà là một chân thông biện ở dinh quan lớn tại tỉnh nhà. Công việc chẳng có gì là khó khăn và tốn kém vì có “tay trong” của nhà đạo sĩ, khiến anh ta vô cùng sung sướng.

Thế là từ đó, Hồ Sinh hàng ngày ra vào công đường, dạ dạ, bẩm bẩm khúm núm trước mặt các quan. Ban đầu Sinh thấy nhục, nhưng mỗi lần đứng trước mặt bọn tổng lý và những người dân có việc đến cửa quan thì anh ta lại mặc sức ra oai, cho mình vinh hiển.

Ban đầu Sinh ngần ngại chối từ quà cáp của những người có việc đưa lên lo lót, nhưng dần dần anh ta bạo dạn và khôn ngoan hơn. Chẳng những thành thạo trong nghề bóp nặn, Sinh còn học được nhiều mánh khóe làm tiền tinh vi.

Vì thế, trong vài ba năm, Sinh trở nên giàu nứt đố đổ vách, dựng nhà tậu ruộng, sống cuộc đời xa xỉ. Anh ta còn được một trưởng giả trong hạt gả con gái cho. Mười năm sau, vợ Sinh sinh được hai trai hai gái, Sinh cũng được cất nhắc lên một vị trí cao hơn. Cuộc đời lên như diều gặp gió, chẳng ai theo kịp.

Bỗng một ngày kia, giữa lúc Hồ Sinh đang ngồi cho vợ chải đầu thì có lính lệ cầm trát đến đòi. Sinh yên dạ chắc cũng giống như ngày xưa, mình sắp được bổ nhiệm gì đây. Ngờ đâu, quan khâm sai đại thần cải trang đi điều tra đã phát hiện vô số vụ tham ô hối lộ đều có liên quan đến Sinh.

Sinh bị tống vào ngục, trong lúc còn chưa hoàn hồn, những người dân bị vu oan giá họa ngày trước đều đổ xô tới quan khâm sai kiện hắn. Đơn kiện xếp cao như núi. Ngày xử án hắn còn đông hơn hội. Sinh bị khép án tử hình. Trước khi đầu lìa khỏi cổ, Sinh hồi tưởng lại chuyện cũ, đấm ngực than rằng phải chi ngày xưa đừng có lên hang đạo sĩ nhờ lão ấy chạy chọt thì đâu đến nông nỗi này.

Vút...! Tiếng đao xoạc qua không khí.

Hồ Sinh bỗng choàng dậy. Hắn mở mắt thì té ra mình vẫn còn nằm trên chiếc giường của nhà đạo sĩ, chân đạp phải cơi trầu lăn xuống đá kêu choảng một tiếng, miếng trầu còn lại lăn lóc giữa nhà. Đạo sĩ miệng vẫn bỏm bẻm nhai trầu, mắt lim dim, chợt ngồi dậy hỏi hắn: “Bây giờ chúng ta sẽ bàn một chút. Anh sẽ cầm thư của tôi đến nhà quan...”

Hồ Sinh răng môi lập cập, trán vã mồ hôi, chưa đợi nghe hết câu đã nhả miếng trầu còn đang ngậm trong miệng cáo từ ra về. Từ đó, anh ta làm ăn chí thú trên ruộng đất của mình, tuyệt không nhắc lại ước mơ làm quan nữa.

Đời người nhọc nhằn tranh đấu vì danh lợi, vinh nhục đa đoan, đến khi giật mình tỉnh dậy mới biết giấc mộng đã qua rồi. Trong mê lầm mà tạo bao ác nghiệp, tự bịt lối ra.

Ngày nay chẳng phải cũng có nhiều Hồ Sinh lắm sao? Tích cóp vay mượn chạy cho được một chân hải quan, thuế vụ..., Lương ít lậu nhiều, rốt cuộc để làm gì? Liệu có tránh khỏi kết cục như Hồ Sinh chăng?

(ST)

CHÚC CÁC BẠN & GIA ĐÌNH BUỔI TỐI BÌNH AN, ẤM ÁP



Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm


GIỚI THIỆU
adminavatar About Truyện Hay Mỗi Ngày
facebook instagram youtube
Càng thành thật về lỗi lầm của mình, người ta càng nghĩ bạn hoàn hảo. Bạn càng thoải mái với việc mình không phải là người giỏi giang, vĩ đại, thì người khác lại càng nghĩ bạn chắc là "thần thánh phương nào"!.

Phương châm hành động : "Thứ duy nhất không thay đổi là sự thay đổi. Đây là một câu nói có vẻ như quá rõ ràng, nhưng thực sự lại không có nghĩa gì rõ ràng cả. Nhưng... Nó đúng!"

Có Thể Bạn Quan Tâm:



Xem Nhiều

Tại sao nói “Tiểu nhân thường trách người, quân tử tự trách mình”?

Ở một làng nọ, có hai gia đình sống cạnh nhau nhưng lại rất trái ngược. Gia đình ông Vương sống ở phía Đông thường xảy ra cãi vã, cuộc sống rất buồn khổ. Còn ở phía Tây, gia đình ông Lý thì ngược lại, rất đoàn kết và hòa ái, cuộc sống vui vẻ, an lạc không gì bằng… Một ngày nọ, ...

Xem tiếp
Đời người hỗn loạn cũng bởi vì tranh giành

Người xưa thường nói: Có lương thực ngàn gánh cũng chỉ ăn một ngày 3 bữa, có căn nhà lớn 10 tầng cũng chỉ ngủ ở một gian, báu vật trăm xe ngựa trong lòng vẫn có buồn phiền, quan to lộc hậu cũng là đi làm hàng ngày, vinh hoa phú quý cũng chỉ là thoảng qua như mây khói! Vậy, sống ...

Xem tiếp
Có những phút giây của ngày hôm qua

Có những phút giây của ngày hôm qua bạn muốn rời thật nhanh khỏi mái trường cấp ba. Quên đi những kỳ thi trọng đại đang chờ bạn phía trước, quên đi những lời mắng mỏ của thầy cô mỗi khi chúng ta làm chưa tốt "nhiệm vụ" của mình. Nhưng có những phút giây của ngày hôm nay bất chợt ...

Xem tiếp
Thời Đại Số

Tắt hết! Thoát hết! Ra ngoài mà hít thở không khí của cuộc đời!' *** 'Bỏ cái máy xuống ngay cho bố!' Tí mếu máo, tay vẫn ôm khư khư cái iPad trên tay chẳng chịu buông. 'Nghe không!' Miễn cưỡng, nó đành đặt iPad lên ghế xô-pha rồi lủi thủi bước ra ngoài ...

Xem tiếp
TẤT CẢ NHỮNG GÃ ĐÁNH VỢ, NGOÀI ĐỜI ĐỀU LÀ KẺ HÈN NHÁT!

Cái cảnh trong nhà thì hiên ngang táng cả cái ghế lên đầu vợ, túm tóc bạt tai liên tục, ra đường thì khúm núm như chó chui gầm bàn, bị anh nào hỏi thăm thì co rúm cả người lại. Quả thật buồn cười lắm! Đánh vợ ác liệt trong nhà, ra đường im thin thít Tôi tin không phải chỉ ...

Xem tiếp
Với con gái, xấu là một cái tội!

Bạn có nghĩ mình xấu không? Nếu bạn nghĩ mình xấu thì hãy đọc tiếp, còn nếu không, thì thôi. Vì bạn sẽ chẳng bao giờ hiểu được một đứa con gái xấu thì sẽ trải qua những chuyện gì, để đi tìm bản thân mình. Bởi vốn dĩ bạn sinh ra đã đẹp, mà đẹp, thì có quyền. Còn người xấu, sinh ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top