Màu của nắng

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Màu của nắng)

Màu của nắng

Có những thứ giản đơn cứ ở đó, cứ trôi qua trong chiều mà ta thường vô tâm, không nghĩ tới, không nhận thấy chúng đóng góp chút ít gì đó trong cuộc sống của mình...

***

Video clip về bài học cuộc sống

Hôm nay, Sài Gòn đẫm trong một chiều mưa. Tầm tã. Lặng lẽ. Và cô đơn. Ngước mắt nhìn ra khung cửa sổ phủ màu ảm đạm, phía xa trên bầu trời, những đám mây đen hằn lên những vệt màu xám xịt, bỗng lại nhớ, nhớ da diết thứ ánh sáng diệu kì mà ta vẫn hay gọi bằng cái tên mộc mạc mà giản dị: "Màu của nắng".

– Mẹ ơi! Mặt Trời có từ đâu?

– Có khi mẹ sinh ra con, con à!

Con nít thường hỏi những câu hỏi ngô nghê, thường nói lên những điều ngô nghê, nhưng đôi khi, người lớn với vài chỗ vấp váp trên đường đời, lại nghĩ những điều đó theo một hướng khác hẳn, gồ ghề, quanh co hơn.

 

Như nắng chẳng hạn, đối với lũ trẻ, nắng đơn giản là nóng, là chói chang, là nhễ nhại mồ hôi. Còn với những người đã và đang trưởng thành, đã và đang trải nghiệm nhiều điều trong cuộc sống quanh co, vòng vèo, nắng là cái gì đó khác lắm, nhiều khi nhẹ nhàng, bình yên, nhiều khi nắng hóa thành bụi cay cay trong mắt người.

Nắng bình yên trong buổi trưa hè oi ả, với xanh rì cây lá trong vườn, nắng khẽ lọt qua tán lá, vương vãi trên nền đất, nhảy múa theo chiều gió nhẹ, nhảy múa theo tiếng hò vọng lại ngoài xa. Nắng còn vương trên vai áo mẹ chai sần vì đôi quang gánh, gánh con qua mười mấy năm đèn sách, để con đi xa hơn mẹ, để con che cho mẹ khỏi cơn nắng khi đã về chiều nhân kiếp.

Nắng nhẹ như tiếng cười của bọn học trò chơi đùa trên sân. Nhảy dây, dí bắt, những trò tay trắng tay đen một thời làm ra khóc cười thưở thiếu thời. Nắng xuyên qua hàng phượng vĩ, xuyên qua ô cửa sổ, rọi lên cái bàn học, rồi nằm dài lên trang giấy thơm phức. Nắng đọng lại trên hành lang những buổi chiều về, khi có có một người vẫn lặng lẽ chờ, để được dắt xe về chung, để được thấy ai đó nói, ai đó cười, nụ cười lung linh màu nắng.



Những ngày cuối cùng của quãng đời học trò, phượng nở đầy sân như báo hiệu giờ phút chia tay. Muốn nắng chạy thật chậm lại, thật chậm để có thể cảm nhận hết những giờ phút cuối cùng. Vậy mà nắng vẫn hững hờ, vẫn lung linh, vẫn nhảy nhót trên sân trường. Phải chăng nắng vô tình, không biết đến cảm xúc của những học sinh cuối cấp hay bởi lẽ nắng cũng chỉ biết thuận theo tự nhiên mà chiếu sáng, mà lung linh... Để một chiều, bắt gặp ánh nắng chạy dài trên mái tôn căn phòng trọ kế bên, lại thấy kỉ niềm ùa về.

Nắng, lại có nhiều lần mang lại những xúc cảm thật lạ, không tươi tắn, không rực rỡ. Nắng cũng giống con người, cũng có lúc chộn rộn bởi mây trời, bởi mùi đất ẩm. Có lần, may mắn bắt gặp ánh tà dương phía xa xa trong chiều muộn. Đỏ thẫm, loang lổ , mênh mông, và buồn. Nhìn vệt nắng như có người muốn nguệch ngoạc lên nền trời xanh những nỗi niềm, những vui buồn lặng lẽ, kín đáo.

Nắng vương trên bóng người đi ngoài phố, không thấy mặt mũi hình nhân, chỉ thấy bóng đen lướt đi qua lại, gấp gáp, vô tình như đang phản chiếu chính những người đó. Người ta vội vã vì muốn làm nhanh để được nghĩ ngơi, để về với gia đình ấm áp hay vì đó đã là phong cách, là thói quen từ đâu tới không hay, ta chỉ biết chấp nhận. Vẫn là nắng cứ chậm chậm trôi từ Đông sang Tây suốt một ngày ngắn ngủi, vội vã. Vẫn là nắng cứ đườm đượm đâu đó trong mắt, giữa bóng chiều vàng vọt, mãi mê.

Người ta không thể thấy nắng, không thể sờ tới chạm tới, không thể đong đếm, không thể cất vào đâu đó để giữ lại cho riêng mình. Đôi lần đưa tay ra hứng lấy để cảm nhận những giọt nắng đang chảy tràn trên lòng bàn tay, nhưng khi mở ra, mọi thứ trống trơn. Không thể níu giữ nắng cũng như không thể níu kéo những tình cảm không thuộc về mình. Nhưng ta lại có thể cảm nhận được nắng, bằng hơi ấm; có thể thấy nắng, khi nắng soi lên vạn vật; có thể biến hóa tia nắng mỏng manh thành vạn tỉ màu sắc giản đơn. Lúc đó, ta mới nhận ra rằng, trong giản đơn có vô ngần những điều khác, và tất cả những điều khác ấy hòa trộn vào lại cho ta một thứ giản đơn.

Có những thứ giản đơn cứ ở đó, cứ trôi qua trong chiều mà ta thường vô tâm, không nghĩ tới, không nhận thấy chúng đóng góp chút ít gì đó trong cuộc sống của mình: là tiếng cười nói của những người thân, là ồn ã, tấp nập phiên chợ xế chiều, là bình yên ngắm con sông trôi mang theo những nhánh lục bình lững lờ trôi về chân trời xa miết, là những chiều buông nắng, thấy bóng nắng khuất dần, nhường lại cho phố thị những ánh điện muôn màu.

 

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm



GIỚI THIỆU
adminavatar About Truyện Hay Mỗi Ngày
facebook instagram youtube
Càng thành thật về lỗi lầm của mình, người ta càng nghĩ bạn hoàn hảo. Bạn càng thoải mái với việc mình không phải là người giỏi giang, vĩ đại, thì người khác lại càng nghĩ bạn chắc là "thần thánh phương nào"!.

Phương châm hành động : "Thứ duy nhất không thay đổi là sự thay đổi. Đây là một câu nói có vẻ như quá rõ ràng, nhưng thực sự lại không có nghĩa gì rõ ràng cả. Nhưng... Nó đúng!"

Có Thể Bạn Quan Tâm:


Tải Game Hack Crack 24h

Xem Nhiều

Tháng ba bà già đi biển

Đây là câu chuyện có thật của anh Lê Văn Đức ở Hoà Lan kể trong tiệc nhậu ngày 15, tháng 4, năm 2016 về gia đình anh, vì thấy tôi viết văn, làm thơ nên anh cho phép tôi viết lại câu chuyện nầy, nếu có dịp đăng lên báo mạng cho bà con đọc chơi. Trên đường đi chợ về, bỗng ...

Xem tiếp
Ngõ

Ngõ nhỏ nằm cách trung tâm thành phố không xa, như ngăn cách một bên là chốn đô thị ồn ào tấp nập, một bên là vùng quê yên tĩnh, mộng mơ. Ngõ có tên số nhưng chẳng mấy khi ta nhớ. Ta tự đặt tên riêng cho ngõ. *** Đầu ngõ có cây ngọc lan cổ thụ xòe bóng. Chớm hạ, ngõ ngào ngạt ...

Xem tiếp
Mùa mưa bão

Tôi vẫn nhớ, hồi nhỏ, sau mỗi trận mưa rào tháng bảy, con đường nhỏ từ ngoài đường cái vào nhà tôi ngập đến đầu gối. Sớm hôm sau, lũ trẻ chúng tôi thích thú hò hét nhau dậy để ra đường bắt cá, lội nước nghịch. ***   Nước từ phía thượng nguồn đổ về, màu đỏ oạch, trôi theo đầy ...

Xem tiếp
Hãnh diện và Tự hào là điều cần thiết

Ngày 26 tháng 10, năm 2015. Tình cờ tôi có đọc được Trang thơ mạng trên Internet, thấy rất thú vị. Nên tôi có Mail đến đó và xin hỏi? Tôi có ít bài Văn, thơ muốn gởi đến trang mạng tham dự cho vui có được không. Hai ngày sau, tức 28 tháng 10, thì nhận được sự trả lời, dường ...

Xem tiếp
TÌNH THÂN

Chợ Tó vào phiên chính người đông nghìn nghịt .Những hàng hoa quả hương hoa ngồi lan ra cả mặt đường .Bỗng có tiếng gọi : - Cậu Chín ơi ! Cậu Chín ! Nghe đúng tiếng gọi tên mình tôi ngoảnh lại .Một người mặc áo trắng cộc tay đang đi đến hăm hở. Tôi nhìn kỹ xem ai thì ...

Xem tiếp
Hoàng hôn của biển

Khi hoàng hôn đang dần buông xuống, ở phía chân trời xa xôi kia còn biết bao điều tôi vẫn chưa từng biết đến. Những con sóng ào ạt xô bờ như đang muốn nói điều gì tha thiết. Biển vào lúc hoàng hôn thật sự rất đẹp với những vệt nắng trải dài nơi cuối chân trời. Có đôi khi nhìn về ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top