Matcha, yêu đã tính sau

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Matcha, yêu đã tính sau)

Matcha, yêu đã tính sau

Cho đến khi gặp Yasu, tôi mới nhận ra trong chuyện tình cảm, mọi thứ đều không thể tính trước được.

***

1.

Một kỳ học kéo dài chừng bốn tháng, ba tháng đầu tôi chơi dài, tháng cuối cùng ngược lại học đến quên ăn quên ngủ. Yasu bảo tôi thuộc dạng "nước đến cổ mới bơi", và sau lời trách móc dễ thương ấy, lần nào cậu ấy cũng bỏ vào cặp tôi một hộp Matcha. Tôi không thích vị ngọt (và đắng) của café, nên lẽ dĩ nhiên tôi cần Matcha để chống chọi với những đêm thức muộn ôn bài.

Bố Yasu là người Hoa, mẹ là người Nhật, trong khi chúng tôi đều là sinh viên chuyên ngành khoa học máy tính thuộc Trường đại học Kanagawa, tọa lạc ở thành phố cảng Yokohama, phía nam Nhật Bản. Đôi lúc tôi nghĩ cuộc sống chứa đựng đầy rẫy những bất ngờ. Giữa mênh mông biển người, bố mẹ Yasu có thể tìm thấy nhau, sinh ra Yasu, để rồi một chàng trai Hà Nội như tôi có thể gặp được cậu ấy ở một đất nước xa xôi nhường này. Tôi luôn thắc mắc vu vơ... Nếu Yasu chào đời sớm hơn vài năm thôi, hoặc ngày đó tôi chọn du học ở một đất nước khác. Có lẽ chúng tôi đã không bao giờ gặp nhau, và "tôi" ở hiện tại cũng khác đi nhiều lắm.

 

Tôi thích tất cả những gì liên quan đến Matcha (cũng như tôi thích tất cả những gì thuộc về Yasu), từ màu xanh lục hút mắt, đến hương vị chan chát thanh thanh. Ý tưởng về Matcha hoàn toàn không xuất phát từ tôi, một thằng con trai mù tịt về tất cả các thể loại đồ uống nói chung, và trà nói riêng. Lần đầu tiên Yasu nhắc đến Matcha là khi nghe tôi than thở về tính lười nhác của bản thân ở thư viện.

- Mình trông thấy bài vở là mắt cứ tự động díp lại. Phải làm sao đây Yasu?

- Café đen không đường đi. – Yasu gợi ý.

- Không đời nào! Cả trong mơ mình cũng rùng mình ghê sợ vị đắng của nó.



- Matcha thì sao?

- Matcha à? Cũng đáng để thử nhỉ.

Từ đó cứ một ngày hai bận, Yasu lại nhắn tin hỏi tôi đã uống Matcha chưa, cảm giác hương vị thế nào. Ban đầu tôi chỉ ậm ừ cho qua chuyện, vì tôi không thể thẳng thừng nói với cậu ấy rằng: "Trà gì mà nhạt thếch chẳng khác gì nước lọc". Nhưng sau một thời gian, tôi bắt đầu cảm nhận được đôi chút ngọt ngào trên đầu lưỡi, ngôn từ của tôi cũng dần dần có sự thay đổi, bắt đầu bằng "tạm được", chuyển sang "cũng ngon đấy chứ", và giờ là "mình bị nghiện mất rồi".

Yasu ngọt ngào giống hệt Matcha, một kiểu ngọt ngào mà phải ở bên cậu ấy đủ lâu tôi mới có thể cảm nhận được. Giả dụ khi tôi bị ốm chẳng hạn, Yasu không bao giờ dành cho tôi ánh mắt quan tâm trìu mến, hoặc đặt tay lên trán xem tôi có bị sốt không, thậm chí thỉnh thoảng cậu ấy còn nói tôi "đáng đời" nữa chứ. Nhưng đến tối về nhà kiểm tra cặp sách là y như rằng tôi sẽ phát hiện đủ các thể loại thuốc, kèm theo một mảnh giấy ghi hướng dẫn sử dụng chi tiết.

Ốm thế thì ngày nào tôi cũng muốn ốm.

2.

Cuộc sống của du học sinh không phải thiên đường chốn nhân gian như nhiều người vẫn lầm tưởng. Ngoại trừ môi trường trong lành hơn một chút, nam nữ bình đẳng hơn một chút, những thứ còn lại đều kém xa ở nhà. Học hành tùy hứng do không bị bố mẹ quản thúc, thức khuya dậy muộn không có giờ giấc gì hết, ăn uống thì tạm bợ cốt chỉ để no bụng.

Đêm hôm đó cũng là một đêm tùy tiện như thế. Ban ngày tôi hết nghe nhạc đến xem phim, đến khi động tới bài vở, nhìn đồng hồ thì đã một giờ sáng. Ngáp ngắn ngáp dài, tôi lục ngăn tủ tìm Matcha, nhưng hết mất rồi. Thế là tôi gọi cho Yasu.

- Hết Matcha rồi Yasu ơi, mai mang cho mình một hộp mới nhé!

- Tại sao phải đợi đến mai?

- Ý cậu là sao?

- Ý mình là NGAY BÂY GIỜ!

Tôi còn chưa kịp phản ứng thì Yasu đã cúp máy. Từ nhỏ đến lớn, có lẽ đó là lần đầu tiên tôi làm ra một hành động ngốc nghếch như vậy: Đặt tay lên ngực trái và tự hỏi âm thanh "thình thịch" ấy có nghĩa là gì.

Ngay bây giờ? Lúc một giờ sáng sao? Tôi vẫn không thể tin vào tai mình.



Yasu không nói đùa, cậu ấy xuất hiện trước cửa nhà tôi nửa giờ sau đó. Tôi không thể mời cậu ấy vào trong vì ngôi nhà đó chỉ là nơi tôi thuê trọ. Chúng tôi đành đi ra ngoài kiếm một chiếc ghế đá ngồi tạm. Cậu ấy đưa cho tôi hộp Matcha kèm theo nụ cười kỳ lạ tôi chưa từng thấy qua.

- Yasu! Cậu có biết chuyến tàu điện ngầm cuối cùng vừa kết thúc nửa giờ trước không?

- Tất nhiên là mình biết! – Cậu ấy đáp tỉnh bơ.

- Thế cậu định ngồi ở đây cả đêm chắc?

- Ngồi với cậu... Tất nhiên rồi.

Tôi chưa bao giờ nói lại Yasu. Những thứ trong mắt tôi là "kinh thiên động địa", đối với cậu ấy lại bình thường đến mức không thể bình thường hơn được nữa. Cũng giống như việc cậu ấy là con gái, nhưng lại chọn học ngành khoa học máy tính, mặc dù cậu ấy phát triển thuật toán dở tệ, và viết code siêu rùa bò. Lạ ở chỗ Yasu từ chối mọi đề nghị giúp đỡ bài vở từ tôi. Lý do cậu ấy đưa ra được phát biểu như sau:

- Tuy không thông minh bằng đám con trai, nhưng mình muốn tự làm mọi thứ.

Kiểu tính cách mạnh mẽ dữ dội ấy quả thực không phù hợp với một cô gái xinh đẹp với vẻ ngoài mong manh như Yasu. Sở dĩ nói vậy bởi vì lúc trước tôi đã nghe đến thuộc lòng "Bài ca tiêu chuẩn chọn vợ" của mẹ, nào là phải "hiền lành nhu mì", "đoan trang thục nữ", "đi nhẹ nói khẽ", vân vân và vân vân. Cho đến khi gặp Yasu, tôi mới nhận ra trong chuyện tình cảm, mọi thứ đều không thể tính trước được.

Thích là thích thôi, không vì sao hết!

3.

Tôi xoay xoay hộp Matcha trên tay, lặng lẽ ngắm nhìn màn đêm hiện lên dưới ánh đèn cao áp vàng vọt. Yasu hôm nay ít nói hơn mọi ngày. Ban đầu, tôi còn cho rằng cậu ấy không lên tiếng vì sợ phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch này, sau đó lại thấy thỉnh thoảng cậu ấy liếc nhìn mình với điệu bộ len lén. Tôi bắt đầu hiểu ra giữa đêm khuyu cậu ấy chạy đến đây, không đơn giản chỉ để đưa cho tôi một hộp Matcha.

- Thôi nào Yasu! Có chuyện gì cứ nói với mình.

- Không có gì thật mà! – Cậu ấy vẫn cố tình giả bộ.

- Không có gì thì mình lên nhà đây, mặc kệ cậu.

- Khoan đã... – Yasu bắt đầu cuống lên, sau đó cậu ấy thú nhận:

- Bài tập lớn môn lập trình ứng dụng... Mình... nghĩ mãi không ra. Cậu có thể...

Tôi bật cười. Chắc hẳn một cô gái luôn tự lập như cậu ấy phải đắn đo nhiều lắm mới mở lời cầu cứu tôi như thế. Đương nhiên là tôi vui vẻ nhận lời, không quên thêm vào mấy câu tự đề cao bản thân kiểu như: "Tuy mình là đứa lười học, nhưng bài tập môn đó đối với mình dễ như ăn cháo". Tôi cũng không biết tại sao mình lại làm thế, có lẽ vì muốn gây ấn tượng với Yasu chăng?

Đêm hôm đó, chúng tôi đã nói với nhau rất nhiều chuyện, nhưng hầu hết đều là chuyện tào lao, đại loại như: màu sắc ưa thích nói lên điều gì về tính cách, chó và mèo loài nào đáng yêu hơn, hoặc chiếc cầu nào đẹp nhất Yokohama. Xuyên suốt những câu chuyện, mắt Yasu rạng ngời như đang cười. Đôi mắt ấy chỉ hơi cụp xuống khi nghe tôi hỏi:

- Yasu có bạn trai chưa?

Tôi là một chàng trai nhút nhát, nên những lời ấy vừa thốt ra khỏi miệng, tôi quay sang bất ngờ với chính mình. Có lẽ đến một thời điểm nào đó, khi tình cảm lớn đến một mức độ nhất định, trái tim sẽ bỏ qua lý trí và tự do làm những gì nó khao khát. Nhưng câu trả lời của Yasu còn khiến tôi bất ngờ hơn nhiều lần:

- Có rồi! Nhưng mình nghĩ mình thích Nguyên nhiều hơn anh ta một chút.

Đáng lẽ tôi nên nắm bắt cơ hội đó bằng cách nói với cậu ấy rằng: "Vậy thì hãy đá anh ta ra xa ngàn dặm và làm bạn gái Nguyên nhé". Nhưng không, tôi đã im lặng. Người ta nói im lặng đồng nghĩa với bỏ qua. Tôi không muốn bỏ qua Yasu, nhưng tôi vẫn im lặng. Thật mâu thuẫn!

Nhiều lúc tôi ước ao trong tình yêu, chỉ cần hai người thật lòng thích nhau là đủ, những thứ khác không cần bận tâm. Nhưng cuộc sống nào có đơn giản như thế. Có rất nhiều lý do biện minh cho sự im lặng của tôi, nào là khác biệt về văn hóa, bất đồng ngôn ngữ, hoặc mẹ tôi ở nhà đã "ngắm" trước cho tôi một cô nàng tôi chưa bao giờ biết mặt. Nhưng rào cản lớn cõ lẽ là thời gian. Thời gian không đợi tôi, cũng không đợi Yasu.

Sáu tháng nữa chúng tôi tốt nghiệp rồi.

4.

Tôi đáp máy bay trở về Hà Nội vào kỳ nghỉ đông. Thế là chỉ còn lại nửa học kỳ, tương đương với vỏn vẹn ba tháng nữa. Đáng ra tôi nên dành khoảng thời gian quý giá này để ở bên Yasu, nhưng dạo gần đây tôi thường gặp khó khăn trong việc đối mặt với cậu ấy. Hễ nhìn thấy Yasu là tôi lại tưởng tượng ra viễn cảnh ba tháng sau chúng tôi đường ai nấy đi, lồng ngực bức bối khiến tôi không thể chịu đựng được. Tôi luôn tin tưởng Yasu, nhưng nhiều lúc lại nghi ngờ bản thân mình.

Chúng tôi thường xuyên liên lạc với nhau qua điện thoại, vẫn là những chuyện tầm phào chẳng đâu vào đâu. Tôi hỏi cậu ấy sáng nay ăn gì, cậu ấy lại hỏi tôi tối nay ăn gì. Tôi hỏi cậu ấy có hay đi chơi với anh chàng kia không, cậu ấy lại hỏi tôi có nhớ cậu ấy không. Giọng nói ngọt ngào truyền lại từ đầu dây bên kia làm trái tim tôi thổn thức muốn tan ra. Tôi đương nhiên nhớ cậu ấy, nhớ đến phát điên.

Hà Nội của tôi vừa qua mùa lạnh, trong khi Yokohama tuyết đang rơi rất dày. Yasu kể mạng lưới giao thông của thành phố bị đình trệ suốt tuần qua, bản thân cậu ấy cũng mấy lần trượt ngã trong lúc dọn tuyết quanh nhà. Tôi ước có thể ở đó dọn tuyết cùng Yasu, rồi chúng tôi sẽ chơi trò ném tuyết như mùa đông năm ngoái. Nụ cười trên môi cậu ấy, so với tuyết hẳn còn tinh khôi hơn muôn phần.

Tôi nhớ lại một ngày nào đó trong mùa hạ, chúng tôi đi dạo dọc theo bờ biển. Màu nước xanh phản chiếu ánh nắng vàng, lấp lánh như muôn ngàn sao rơi. Yasu khoác tay tôi thật chặt, hỏi tôi liệu tương lai sẽ thế nào, tôi có dự định gì sau khi tốt nghiệp. Tôi không biết trả lời cậu ấy thế nào, đành thốt ra một câu vô nghĩa:

- Yasu à! Mọi thứ nhất định sẽ ổn thôi!

Tôi đã uống rất nhiều Matcha, như một cách để vơi đi nỗi nhớ Yasu, và vô tình tôi nhận ra, Matcha ngày càng ngọt, giống như tình cảm tôi dành cho cậu ấy đang không ngừng lớn dần theo năm tháng.

Hai ba ngày một bận, mẹ tôi lại dẫn một cô nàng lạ hoắc nào đó về nhà giới thiệu cho tôi. Tôi cũng phải giữ chút thể diện cho người ta, đành ngồi lại hỏi chuyện đôi ba câu, nhưng đầu óc từ đầu đến cuối ngập tràn hình ảnh của Yasu.

Một hôm tôi thử hỏi mẹ:

- Mẹ nghĩ sao nếu con thích một cô gái Nhật?

Mẹ nhìn tôi rất lâu, và không thèm nói chuyện với tôi nhiều tuần sau đó.

Chuyện là tôi có hai cô chị gái, chị cả lấy chồng người Hàn Quốc, chị hai đang quen một anh chàng người Hoa. Có dịp cả nhà ngồi quây quần bên nhau là y như rằng mỗi người nói một thứ tiếng. Mẹ tôi thì đương nhiên không hiểu gì, từ đó nảy sinh bực bội, cuối cùng ra "tối hậu thư" cho tôi:

- Con dâu mẹ phải là người Việt Nam, hoặc mẹ xem như không có con trai.

Tôi cũng muốn hiểu cho nỗi lòng mẹ, nhưng tình yêu nào có hiểu cho nỗi lòng tôi.

5.

Ngày tôi trở lại Yokohama, tuyết vẫn rơi rất dày, một tháng sau vẫn tiếp tục rơi nhưng không còn dữ dội nữa, chỉ nhẹ nhàng như cánh anh đào đáp xuống vai áo ai. Chúng tôi lại cùng nhau thả bộ theo đường bờ biển quanh co. Hôm đó Yasu mặc một chiếc áo khoác trắng, cổ quấn khăn len trắng, cầm trên tay một chiếc ô cũng màu trắng, tay còn lại lơ đãng đưa ra hứng lấy một bông tuyết.

Yasu và bông tuyết ấy dường như là một.

Tôi lặng lẽ dõi theo bóng lưng Yasu, hơi lạnh của tuyết xuyên qua trái tim.

- Yasu! Sau này thực sự không còn được gặp cậu nữa sao?

- Nguyên vừa nói gì cơ?

- Không! Không có gì...

Một lần nữa tôi giữ lại những yêu thương ngốc nghếch, bất lực nhìn thời gian hờ hững trôi qua trước mắt. Bản thân chỉ là một người bình thường, không cách nào chống lại được guồng quay hối hả đó. Tôi gom hết dũng khí lôi chiếc smartphone trong túi ra xem lịch.

Chỉ còn lại một tháng cuối cùng.

6.

Từ đó tôi không cần Matcha vẫn có thể cả đêm không chợp mắt, Yasu cũng không còn nhắc chuyện tương lai với tôi nữa. Thỉnh thoảng ngồi bên tôi, nhưng cậu ấy chỉ tập trung vào màn hình điện thoại. Hình như là đang nhắn tin cho ai đó. Tôi biết người đó là ai, nhưng lại giả vờ như không biết gì, cũng giống như cách tôi thích cậu ấy, nhưng lại giả vờ không để tâm.

Mấy hôm nay Yokohama có nắng nhẹ, màu trắng phủ lên mấy chiếc máy bán hàng tự động đã phai nhạt đi nhiều. Hạnh phúc có phải cũng mong manh như tuyết, mới chạm chút nắng đã tan biến vội vàng? Tôi cứ thế cho rằng chuyện của chúng tôi đã đi đến hồi kết, cho đến một hôm...

Yasu hẹn gặp tôi ở một quán trà đạo ven biển với lý do muốn cám ơn tôi vì đã giúp cậu ấy vượt qua môn lập trình ứng dụng. Ít khi Yasu tỏ ra khách sáo với tôi như vậy, càng làm tôi khổ tâm hơn. Tiếng sóng vỗ rì rào bằng cách nào đó len qua lớp cửa gỗ, truyền đến đôi tai lơ đãng, gợi lên trong tôi một cảm xúc khó gọi thành tên. Nếu một mai tôi phải rời khỏi nơi này, tôi hẳn sẽ nhớ lắm...

Nhớ thành phố với những tòa cao ốc chọc trời, quanh năm được biển bao bọc.

Nhớ tiếng sóng xô bờ nơi bến cảng, bình yên mà cô đơn.

Nhớ những chiều nắng vàng ấm áp, hai đứa đi bên nhau nghe gió biển thì thầm.

Nhớ mùa tuyết trắng bay ngợp trời, hoa anh đào ửng hồng rơi xuống đất.

Nhớ nhất là Yasu, cô gái đã ở bên tôi suốt những tháng năm đại học, nhưng tôi chưa bao giờ có đủ can đảm nắm lấy bàn tay cô.

Yasu bảo tôi chọn đồ uống, tôi thì chẳng biết đồ uống nào khác ngoài Matcha. Nhưng lần đầu tiên mùi hương thanh khiết ấy khiến lòng tôi dậy sóng bất an. Yasu nhấp một ngụm Matcha, lén nhìn tôi, đặt tách trà xuống, rồi lại nhấc lên nhấp một ngụm khác, rồi lại lén nhìn tôi. Tôi cũng nhận ra mình đang lặp lại chuỗi hành động ngốc nghếch tương tự.

- Yasu và bạn trai chia tay nhau rồi. – Cuối cùng cậu ấy cũng lên tiếng.

- Vì sao?

- Vì Yasu thích Nguyên nhiều hơn anh ta.

- Nhưng Nguyên sẽ trở về Việt Nam sau khi tốt nghiệp.

- Thì chúng ta sẽ yêu xa.

- Yêu xa được không?

- Sao lại không được?

- Nhưng mẹ Nguyên khó tính lắm đấy.

- Yasu không sợ, Nguyên sợ gì?

- Nhưng một tháng nữa là tốt nghiệp rồi.

- Thì chúng mình sẽ ở bên nhau trong một tháng. Những một tháng cơ mà...

- Nhưng...

Yasu không cho tôi nói tiếp, rướn người đặt lên môi tôi một nụ hôn.

- Cậu thật rắc rối!

- Chúng mình cứ yêu nhau trước đã, những chuyện khác tính sau được không?

Môi cậu ấy mang theo vị Matcha. Thật ngọt ngào!

Tôi ngây ra chẳng khác nào một tên ngốc. Chúng tôi thậm chí còn chưa nắm tay nhau, vậy mà đã hôn rồi. Thế có tính là đốt cháy giai đoạn không nhỉ? Mà tôi nghĩ mình không cần băn khoăn thêm nữa. Khoảnh khắc cậu ấy hôn tôi, chút băng giá còn sót lại trong tim đã tan chảy thành nước. Quan trọng là Yasu đang ở đây, ngay bên cạnh tôi, thế nên dù chỉ còn lại một tháng, thậm chí một ngày, tôi cũng muốn thử một lần can đảm nắm chặt tay cậu ấy. Yasu nói đúng...

Yêu đã, tính sau!

Raxu Nguyễn

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm

Có Thể Bạn Quan Tâm:


Tôi chỉ cần một bàn tay ấm

- Lọt có tin tui hông? -Có! - Con nhỏ nói chắc như đinh đóng cột mà nước mắt nước mũi ngắn dài. - Vậy là được rồi, chỉ cần Lọt tin tui là được rồi. - Tôi cũng tức tưởi. *** Tôi nhớ, lần đó, bà Bảy bán bánh mì đầu ngõ đã mắng tôi vì tội ăn cắp bánh mì. Thực ra thì tôi đâu có ...

Xem tiếp
Trong Veo

Đâu phải lúc nào tình yêu nơi đây cũng là lợi dụng. *** Yêu tặng Trong Veo - cô bé có nụ cười siêu ngọt ngào và trong vắt. Và anh Ngọc Tuấn – anh trai thua em một tuổi... Cùng các bạn trường CTV J Ở đây mọi người yêu nhau chỉ là một hình thức lợi dụng thôi. Gái báo chí thì ...

Xem tiếp
Lý trí thắng, trái tim có buồn không?

Ngày... tháng... năm... ... Ngày hôm nay, giống như nhiều ngày khác trước đó, tôi lại khóc. Và thế là tôi lại nhớ cậu, thật sự rất nhớ cậu ấy. Có gì lạ đâu, những lúc mệt mỏi, lúc khó khăn tôi lại rất nhớ cậu. Tôi ước cậu ấy nhẹ nhàng đến bên tôi, yên lặng. Chỉ cần vậy thôi. Chỉ ...

Xem tiếp
Nhiều năm về sau

Phần hai của 'Bình thường à, chúc cậu may mắn!' Thời gian cuốn nhanh như nước chảy mây trôi. Đã bảy năm rồi... Biển trời đôi phương, lòng người hai ngã. Nhưng mà...trái đất đúng là tròn thật. *** Tai tôi nghe thấy tiếng gì đó lao xao ngoài kia. Âm thanh hôm nay có phần rõ ràng ...

Xem tiếp
Tôi và bạn

Nhà bạn quá giàu, bạn quá hoàn hảo và tất cả điều đó hoàn toàn đến với một người xứng đáng hơn tôi. *** Dưới sự ngỡ ngàng, lo lắng, bao lo toan,... và rồi tôi đã lên mái trường THPT. Hôm đó, tôi nhớ ngày đầu tiên bước vào trường, mọi thứ thay đổi nhiều lắm, nó xa lạ, lạnh lẽo, ...

Xem tiếp
Điều đơn giản - Điều tự nhiên

- Cậu nghĩ điều gì sẽ chia cách chúng ta ? - Điều duy nhất tớ nghĩ được cho đến lúc này đó chính là sự tự do tung bay của tuổi trẻ... *** 'Chúng tôi đã ở bên nhau lâu đến mức có thể tạm gọi là đủ hình thành một sợi dây liên kết bền chặt giữa người với người chưa nhỉ ?' Đó là ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top