Mảnh ký ức

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Mảnh ký ức)

Mảnh ký ức

Tôi là Khuê. Tôi sẽ kể bạn nghe một mảnh ký ức của tôi.

***



Đã lâu rồi, chúng tôi không còn đi cùng nhau, chừng như mây đen đã giăng kín bầu trời xanh, chừng như trái tim đã đóng mạng nhện, chừng như thời gian cô đọng rồi. Hồi đó chúng tôi học cấp II, cứ mỗi lần đi học về tôi thường ghé nhà Trinh mà ăn trái cây, nhà cô trồng rất nhiều trái. Tôi thích ăn vú sữa. Nên trêu: "Trinh ơi vú chín chưa?" Trinh bảo: "Đồ quỷ" Tôi cười.

Trinh hay thẹn thùng lắm, nàng đi học bằng bộ, mỗi buổi trưa phải lội bộ gần chục cây số để đến lóp. Tôi đạp xe nài nỉ mãi mới chịu lên ngồi, rồi lại thập thò đòi xuống chỗ vắng người, nói: "Thả Trinh ở đây đi". Tôi cười: "Nhỡ ai bắt mất thì sao?" Trinh đỏ mặt.

 

Thành tích học tập của nàng lúc nào cũng nhất nhì lớp. Có hôm giáo dạy anh văn gọi tôi trả bài, tôi không thuôc từ vựng, cô bảo: "Em chỉ đáng xách dép cho bé Trinh". Tôi im lặng không nói gì, cả lớp bật cười, Trinh bình tĩnh lạ, nàng nhìn tôi nghiêm trang với đôi mắt cảm thông. Trinh biết, tôi có tâm hồn mơ mộng lắm, nàng nói: "Thích văn đúng không?" Tôi cười.

Tuổi thơ chúng tôi lớn lên bên dòng sông hồng cuồn cuộn, cứ mỗi độ nước lớn lại ngập nền nhà ,cá lội tung tăng dưới gầm giường. Chúng tôi bì bỏm hất nước nhau đến ướt mới thôi. Cứ vậy, bốn mùa xoay chuyển đến một ngày gia đình tôi gặp biến cố lớn. Biến cố ấy đã cuốn trôi tất cả như Sông Hồng phũ phàng ngập lụt đồng bằng. "Biến cố ấy là gì? Tôi xin phép giữa lại, nơi này quá nhiều thị phi, tôi không muốn để những người tôi không thích được biết" Chỉ hiểu rằng, tôi từ một "cậu ấm" đúng nghĩa rớt xuống thành một đứa "khố rách" đúng nghĩa. Cuộc đời tôi rẽ sang một hướng khác, rất tồi tệ.

Tôi gặp Trinh vào một đêm tối tháng 2, lúc bấy giờ khí trời quang đãng, sương đêm phũ trên lá cây nhỏ giọt. Tôi bảo: "Chắc mình bỏ học". Trinh nhìn tôi đôi mắt nghiêm nghị: "Anh bỏ học thì tương lai ra sao?". Tôi không biết nói thế nào, chỉ thở dài. Trinh cầm lấy tay tôi, đặt lên má nàng, những giọt nước ấm nóng cứ theo đôi mắt chảy xuống lòng bàn tay. Tôi xúc động mạnh, nói: "Trên vai anh giờ đây là bầu trời đen u ám, còn em, cứ ngủ một giấc sẽ thấy ánh mặt trời. Anh đi giữa đêm động lạnh buốt không thấy ánh dương, nhưng lòng nguyện cầu những gì tốt đẹp nhất cho em".

Trinh khóc rất nhiều, khuôn mặt xinh đẹp trông rất thảm hại, nhưng tôi đã buông tay đứng lên, chúng tôi chia cắt như thế đấy. Đó là kỷ niệm của tôi bỏ lại ở vùng quê yêu dấu.

Một vài năm sau, tôi lang bạt đây đó nhưng tin tức về nàng vẫn được biết qua bạn bè. Trinh đã có thành tựu, ấn định thành quả cố gắng của nàng", tôi vui lòng.



Một năm, khoảng tháng giêng, tôi vô tình gặp lại Trinh trên đường bộ hành, nàng đang lái xe về nhà. Nàng vẫn một dáng vấp dịu dàng nhưng khuôn mặt thấp thoáng sự điệu đà. Thấy nhau, cả hai nhìn nhau trong im lặng, nàng nhấn ga, xe vụt về phía trước thật nhanh - bỏ lại đằng sau bao nhiêu nỗi niềm cùng ký ức.

Gió miền Tây tạt vào tóc tôi, tôi mỉm cười quay bước đi, xin chào Trinh hôm nay. Chúc em nhiều may mắn.

Chuyện là thế đấy, tôi không hiểu tại sao hôm nay lại ngẫu hứng viết tâm sự này, bởi lẽ tôi đã "đào huyệt chôn cất" nó lâu lắm rồi. Vậy mà trong thoáng tình cờ, cái tên ấy lại lãng đãng trong tâm trí.

Bạn trẻ, cuộc sống thật nhiều trắc trở, thật nhiều gian nan đúng không ? Nhưng hãy vững bước đi, mọi chuyện rồi cũng qua, những gì còn đọng lại sẽ chỉ còn sự chấp vá của hồi ức, nhưng hãy tin tôi. Về tình cảm ấy mà, rồi sẽ có người nhận ra sự chân thành trong bạn mà trân quý nó, và dẫu thời gian có làm mờ đi kỷ niệm, nhưng tình vẫn không hề phai. Người đó là ai? Tôi không biết ! Bạn cũng không biết. Nhưng chắc chắn sẽ đến.

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm


GIỚI THIỆU
adminavatar About Truyện Hay Mỗi Ngày
facebook instagram youtube
Càng thành thật về lỗi lầm của mình, người ta càng nghĩ bạn hoàn hảo. Bạn càng thoải mái với việc mình không phải là người giỏi giang, vĩ đại, thì người khác lại càng nghĩ bạn chắc là "thần thánh phương nào"!.

Phương châm hành động : "Thứ duy nhất không thay đổi là sự thay đổi. Đây là một câu nói có vẻ như quá rõ ràng, nhưng thực sự lại không có nghĩa gì rõ ràng cả. Nhưng... Nó đúng!"

Có Thể Bạn Quan Tâm:



Xem Nhiều

Tháng 10 về, yêu thương sẽ trở lại…

Em vẫn chờ anh, nơi ấy, nơi lần đầu tiên chúng mình vô tình gặp mặt, rồi yêu, rồi thương, rồi vì nhau mà cố gắng nhiều thật nhiều. Em vẫn luôn mong chờ tháng 10, ngày yêu thương ngập tràn trong tim khi được đón anh về với tất cả nỗi nhớ đầy vơi. Chúng mình yêu nhau từ bao giờ ...

Xem tiếp
Chuyện cũ, người cũ, nhắc lại chỉ thêm đau lòng

Hạnh phúc do chính mình nắm giữ, quá khứ mãi mãi chỉ là những điều thuộc về xa xưa, nên mọi thứ trôi qua hãy để nó nằm yên trong ngăn kéo dĩ vãng. Chuyện cũ, người cũ, nhắc lại thêm đau lòng... Khi người ta đã có một gia đình hạnh phúc, chuyện người cũ khơi gợi lại những điều ...

Xem tiếp
ĐAU LÒNG XÓT DẠ NHỮNG CÂU THÀNH NGỮ THỜI HIỆN ĐẠI CỦA CỤ BÀ THÁI NGUYÊN

Một cụ già đã nghỉ hưu ở thành phố Thái Nguyên đã gọt giũa câu chữ thành những câu thành ngữ thời hiện đại có ý nghĩa giáo dục rất sâu sắc, khiến người đọc cảm thấy đau lòng, xót dạ! 1. Dạy con trẻ vạn lời hay, không bằng nửa ngày làm gương, làm mẫu. 2. Cha mẹ chỉ biết cho, ...

Xem tiếp
Gửi mẹ bông hồng đỏ mùa Vu lan

Tôi xa nhà năm 18 tuổi, đó cũng là thời khắc tôi rời khỏi vòng tay bao bọc của mẹ để tự mình chèo chống giữa biển đời đầy sóng gió. Mùa Vu lan thứ tư tôi không ở bên mẹ, một mùa vu lan ăm ắp nỗi nhớ ngút ngàn… Quê tôi, mảnh đất chẳng có gì ngoài nắng gắt, gió lào và lòng người ...

Xem tiếp
YÊU ANH ĐỦ RỒI GIỜ EM PHẢI TỰ YÊU MÌNH THÔI

Em tự hỏi một năm qua, em là gì trong anh? Tại sao mang đến cho em nhiều hi vọng, rồi cuối cùng dập tắt đi không chút vướng bận? Anh có từng nhìn lại khoảng thời gian hai ta đã trải qua. Phải chăng anh chỉ cần người để lắp đầy cuộc sống thiếu thốn tình cảm của anh, không phải là ...

Xem tiếp
VIẾT CHO EM, CÂU CHUYỆN NHỎ

Lâu lâu, em lại thấy thương cái bóng đơn côi của mình. Em thương những trống trải trong lòng và thương những đơn côi trải rộng... Em thương, trái tim lặng ngần trong cô đơn bất tận... Bởi chẳng có ai thương em, nên em phải thương lấy mình. Đôi lúc, em gét cách mình thương ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top