MẢNH ĐỜI TRÔI

MẢNH ĐỜI TRÔI

By Truyen Hay Moi Ngay

Score: 4
4
From 472 Ratings

MẢNH ĐỜI TRÔI

Loading...

Nắng chảy chàn trên cành cây ngọn cỏ, lênh láng khắp đường to ngõ nhỏ…Dường như không ai muốn bình tĩnh trên từng bước đi, mọi ngườ chạy chốn cái nắng cháy da cháy thịt của mùa hè.

Vậy mà người đàn ông ấy không có khái niệm mùa thì phải? Cái ba lô rách bướp khệ nệ bên sườn, hình như cái nắng chưa đủ nóng nên ông vẫn khoác lên mình một chiếc áo da dày khộp. Khuôn mặt đen nhẻm gầy gò, mái tóc bết bát mồ hôi xõa xuống chán. Thi thoảng gặp người lại nhoẻn miệng cười để lộ hàm răng trắng ởn, nhìn vừa sợ vừa thương tâm.

Ông rồ… Ông rồ các cậu ơi.

Bọn trẻ trong ngõ vừa gọi nhau vừa chạy theo để xem. Có đứa nghịch ngợm còn lấy cây , lấy đá ném vào người. Ông ấy chỉ nhìn và lại cười cười bước đi trong xế trưa buồn bã.

***

Vừa nhìn thấy bóng ông bước vào quán, chị chủ quán đã xua tay đuổi với cái giọng chua chát: - Đi , đi ra chỗ khác ở đây không có ghế cho ông…đã ế ẩm rồi ngày nào cũng đến, đốt hồn đốt vía ông đi… Ông “rồ” ấy vẫn lại gần bàn ăn như không nghe thấy tiếng chửi đuổi.

- Cho Tôi xin cái gì ăn đi, đói lắm mà đã được ăn gì đâu.

Chị chủ quán vừa dồn thức ăn thừa vào bát vừa xa xả chửi. Chị đặt bát đồ ăn thừa

ấy xuống bàn mạnh đến mức nước ở trong bát bắn ra tung tóe.

- Nuốt, rồi biến đi cho khuất mắt, đồ xui xẻo.

Một nụ cười cùng với ánh mắt biết ơn ông đón nhận bát đồ ăn thừa, và từng miếng ngon lành cho vào miệng. Mồ hôi rơi hay nước mắt ông chan chứa, cũng một kiếp người sao ông trời nỡ đắng cay.

No bụng rồi ông “rồ” lại thong dong trên con đường vắng lặng, nắng đẩy dài bóng ông liêu xiêu trong gió nồng oi ả, cuộc đời ấy, mảnh đời ấy sẽ trôi dạt về đâu trong sóng đời cuồn cuộn…?

Hạ buồn

Loading...

keyboard_arrow_up