Lúc Hết Thời

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Lúc Hết Thời)

Lúc Hết Thời

Hai tuần nay, kể từ ngày nhập viện và được trở về nhà, vết thương ở đầu gối chân phải của bà Hiền dần dần được bình phục, nhưng thỉnh thoảng còn nhức . Một tay bà cầm cây gậy, một tay tựa vách tường lần mò ra phía hiên nhà rồi ngồi bệt trên chiếc ghế dài vừa thở, vừa lau mồ hôi trán, vừa than giản „ Con cái thì đông, anh em, dòng họ, bà con thì chẳng thiếu. Thế mà nằm viện mổ xẽ hết một tuần cũng như về nhà cả tuần nay tổng công là nửa tháng, thế mà chẳng thấy ai đến thăm hỏi một lời, thật số sao mà hẩm hiu vô cùng „.

Trước tháng 4 năm 1975 bà là vợ lính, nghèo, như bao bà vợ lính khác, chỉ biết ở nhà làm nội trợ, nuôi con và chờ đúng tháng là ông mang tiền lương về để sinh sống, ngoài ra không còn một khoảng thâu nhập nào khác. Được một cái là năm nào bà cũng sản xuất cho ông một thằng cu tí hay một tiên nữ đều đều. Hồi ấy bà còn trẻ, độ ba mươi tuổi ngườii rất hiền lành, dễ thương nên người ta đặt cho bà cái tên là Hiền, thật sự trong giấy tờ thì bà tên là Nguyễn thị Út Chót.



Sau ngày đất nước hòa bình, ông về cùng bà tạo dựng lại cuộc sống mới như những người lính rã ngũ khác, ông làm hết chuyện nầy, đến chuyện khác mà cũng không đủ ăn. Nhà ông ở không xa phần cuối của cánh đồng Đồng Tháp Mười, nơi ấy có rất nhiều Bàng lát, loại Bàng nầy người ta cắt về, phơi khô, giã bằng chà hoặc cán, ép bằng máy, rồi đan thành những chiếc giõ xách tay, tấm đệm ngũ, phơi luá và những chiếc nón bành dành riêng để đội. Tuy, những vật dụng nầy không sử dụng được lâu, nhưng cũng là một thứ vật thể góp phần cho cuộc sống hàng ngày. Vì túng quá, ông nghĩ ra cách cắt Bàng về bán cho thiên hạ làm ra những sản phẩm trên. Thật trời cũng thương, ngày nào ông cũng đi làm và kiếm được khá tiền về nuôi mười đứa con no đầy. Hồi đầu ai cũng nghĩ, chê, ba cái thứ ma nầy mọc hoang cho chật đất cả ngàn năm nay, nhưng dần dần thấy ông làm được chuyện, thiên hạ ùng ùng bắt chước làm theo. Thế là hàng càng ngày càng nhiều, giá thành những cọng Bàng bắt đầu tuột xuống, sự thu nhập của ông dần dà bất ổn và những người khác cũng chẳng kiếm được bao nhiêu tiền. Nói chung nền kinh tế địa phương đang trong tình trạng bấp bênh.

Kẻ đi trước bao giờ cũng khôn ngoan và lanh lợi hơn kẻ đi sau một bước. Khi tình thế thấy không kham, ông chuyển sang làm thầu và không đi cắt Bàng nữa, chỉ bỏ tiền cất cái trại to, không vách, thâu gom tất cả những người muốn bán lẻ và chở sang nơi khác bán với giá đắc hơn. Công việc rất thuận lợi, càng ngày gia đình ông càng phình ra mọi mặt, có thể nói là giàu sang có hạng trong thôn.

Sau những năm dài làm việc, vì thức khuya, dậy sớm, ăn uống bất thường, uống rượu, hút thưốc nhiều nên ông ngã bệnh và qua đời ở tuổi năm mươi lăm, khi ông mất bà và các con lên thay thế công việc, vì là người giàu có, và là chủ cả lớn trong thôn, không biết sao bà tự dưng đổi tánh hay rầy la, mắng nhiếc kẻ làm công, nói nặng người bán hàng, không còn coi thiên hạ như ngày nào, cả những đứa con của bà cũng thế, hùa theo mà không biết ai lớn, ai nhỏ, làm mất lòng hàng xóm. Giờ có tiền trong tay coi trời như hạt cát, thiên hạ như rác, rơm. Sỡ dĩ người ta vâng vâng, dạ dạ là muốn bán được hàng cho gia đình bà chứ thật lòng khi ra khỏi cửa họ câm thù vộ hạn.

Công việc trôi chảy tiếp được hơn mười năm, các con giờ đã lớn chúng lập gia đình và ra ở riêng chỉ còn lại một mình bà và vài ba công nhân lo toan mọi việc từ trước đến sau và cuối cùng đến năm 2000 cái đầu gối của bà xem như bị hỏng nặng, đến Bác sĩ họ bảo phải mổ và thay bằng đầu Inox thì mới có thể đi đứng tạm được, nhưng phải mất rất nhiều tiền, từ lúc bị bệnh, cho đến khi nằm viện về nhà tất cả là hai tuần bà như kẻ neo đơn không ai đến hỏi thăm, giúp đỡ, chia sẻ, chỉ có y tá mà thôi. Khi nghe bà lâm nạn, lẽ ra trong gia đình, dòng họ phải kéo nhau đến lo cho bà được cái gì đỡ cái nấy. Ai ngờ ! Ngược lại mọi người đều làm ngơ, tránh xa, quây mặt mà chẳng chút tiếc thương, vì trước đó bà đã cố tình đối xử với khách hàng, dòng họ, anh em rất là thậm tệ, không lời nào chê trách, hàng ngày bà chỉ biết thâu tiền- đếm tiền, ngoài ra không cần biết thêm chuyện khác.

Tuy biết người khác bỏ rơi, không đến với mình nữa, nhưng bà cũng vẫn cứ than thở cho khuây khỏa trong lòng trong những lúc cái đầu gối trở cơn nhức nhói.

Thủy Điền

Ngày 10, tháng 7, năm 2016


 

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm


GIỚI THIỆU
adminavatar About Truyện Hay Mỗi Ngày
facebook instagram youtube
Càng thành thật về lỗi lầm của mình, người ta càng nghĩ bạn hoàn hảo. Bạn càng thoải mái với việc mình không phải là người giỏi giang, vĩ đại, thì người khác lại càng nghĩ bạn chắc là "thần thánh phương nào"!.

Phương châm hành động : "Thứ duy nhất không thay đổi là sự thay đổi. Đây là một câu nói có vẻ như quá rõ ràng, nhưng thực sự lại không có nghĩa gì rõ ràng cả. Nhưng... Nó đúng!"

Có Thể Bạn Quan Tâm:



Xem Nhiều

TRẠNG TRÌNH NGUYỄN BỈNH KHIÊM & NHỮNG GIAI THOẠI

Nguyễn Bỉnh Khiêm (chữ Hán: 阮秉謙; 1491–1585) tên húy là Nguyễn Văn Đạt, tên tự là Hanh Phủ (亨甫), hiệu là Bạch Vân cư sĩ, được các môn sinh tôn là Tuyết Giang phu tử. Ông là một trong những nhân vật có ảnh hưởng nhất của lịch sử cũng như văn hóa Việt Nam trong thế kỷ 16, một nhà ...

Xem tiếp
KHỔNG MINH GIA CÁT LƯỢNG VÀ NHỮNG LỜI TIÊN TRI SẤM TRUYỀN

Trong văn hóa Trung Hoa, Gia Cát Lượng là bậc quân sư lỗi lạc, đại tài khiến đời đời thán phục. Đến nay, những lời tiên tri ông để lại cho hậu thế vẫn là bí ẩn chưa giải mã hết. Theo Thục chí, tài liệu được cho là chính xác nhất về Gia Cát Lượng, ông vốn là người Lang Nha, ...

Xem tiếp
Tuyệt vọng

Từ lộ nhựa liên xã Tân Lý Đông – Phú Mỹ, rẽ trái, rồi đi tiếp theo một đoạn đường được trải bằng nửa đá, nửa đất lõm chõm khoảng ba cây số, qua cây cầu ván, có một con đường nhỏ khác được trải bằng đất đỏ. Con đường nầy dài hơn mười cây số, chiều cao ba mét và chiều ngang một ...

Xem tiếp
THỜI NAY, ĐẾN CON GÁI CÒN KHÔNG MUỐN AN PHẬN, THÌ CON TRAI LẠI KHÔNG ĐƯỢC PHÉP!

Nếu bạn là con trai, và bạn chưa 25, thì hãy đọc bài viết này... Mỗi người trong chúng ta đều có cho mình một mục tiêu để theo đuổi, một ước mơ để chinh phục, và một cột mốc nào đó để nhìn nhận lại sự trưởng thành. Đa số chúng ta đều muốn mình sẽ làm được gì đó có ý nghĩa sau ...

Xem tiếp
LÀM NGƯỜI TỐT MÃI CÓ MỆT LẮM KHÔNG?

Trong cuộc sống, cái gì cũng có giá của nó và vì thế hãy đừng bận tâm tới những người không mấy giá trị trong mắt ta. Mấy ngày hôm nay trên mạng xã hội cứ xôn xao, bàn tán về bài chia sẻ 'Làm người tốt mãi có mệt lắm không?' của nhà văn Trang Hạ. Hẳn bài viết đã nói hộ lòng ...

Xem tiếp
BẤT CHẤP TẤT CẢ CƯỚI CÔ VỢ VÔ SINH NÀO NGỜ 15 NĂM SAU CHÍNH CÔ ẤY CỨU GIA ĐÌNH MÌNH

Chiếc xe điên ấy lao thẳng đến, tiếng mọi người la hét ầm ĩ. Sau tiếng tiếng la hét ấy, ai nấy đều bàng hoàng với cảnh tượng trước mắt. Thắng không bao giờ nghĩ cuộc đời mình có thể viết thành một câu chuyện. Không những thế câu chuyện ấy còn vô cùng li kì, diễn biến đầy sóng ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top