Kiếp sau anh chờ em ở đâu

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Kiếp sau anh chờ em ở đâu)

Kiếp sau anh chờ em ở đâu

KIẾP SAU !!!!!!!!!! ANH CHỜ EM Ở ĐÂU

------ Mùa đông năm ấy thật lạnh, tuyết rơi nhiều khiến mặt



đất biến thành một sân trượt tuyết trơn láng. Anh

rùng mình khẽ xoa đôi bàn tay lạnh cóng kiên nhẫn

ngồi đợi cô đến. Nơi anh và cô thường hò hẹn là một

công viên nhỏ đối diện nhà cô. Anh đưa mắt nhìn lên

cửa sổ phòng cô, đã hơn 7h tối mà sao cô vẫn chưa xuống anh khẽ thở dài lấy một cành cây nhỏ vẽ

nhưng vòng tròn trên nền tuyết cứng. Trong mỗi vòng

tròn đó anh đều viết một chứ “yêu” và tất cả chữ yêu

đó đều hợp lại thành tên cô. Anh chăm chú vào kiệt



tác của mình như quên cả thời gian… Còn cô vẫn lén đứng bên cửa sổ theo dõi mọi cử

động của anh. Trái tim cô xót xa khi nhìn anh ngồi

một mình lạnh giá. Tình yêu của anh dành cho cô

chứa đựng biết bao nhiêu đau đớn và hi sinh. Anh

luôn tự ti và trách móc mình kém cỏi vì chỉ là một

người công nhân không thể xứng đáng với cô, sinh viên của một trường đại học. Tình yêu của họ xen lẫn

với biết bao đau khổ dằn vặt khi gia đình cô ra sức

ngăn cấm. Đã biết bao lần cô muốn rời xa để không

mang thêm áp lực đau khổ đến cho anh nhưng trái

tim cô lại không thể. Cuối cùng không chịu được cô

lao xuống cầu thang… Cô đứng trước mặt anh. Anh vui mừng chạy đến ôm

chặt cô vào lòng: “Cuối cùng em cũng đã đến, anh đã

sợ em không thể gặp anh!”. Bàn tay anh khẽ vuốt mái

tóc cô, anh dịu dàng nhìn cô nói:“Hôm nay anh phải



về nhà thăm bố mẹ một thời gian. Nhưng anh sẽ rất

nhớ em!”, “Ban ngày mẹ em đi làm anh có thể gọi điện cho em, em sẽ chờ điện thoại của anh, như vậy

sẽ giống như chúng mình được ở bên nhau vậy, sẽ

không buồn nữa!”. Cô nép mình bên vai anh thầm thì. Anh khẽ ôm chặt cô hơn và chỉ cho cô thấy tác phẩm

trên tuyết mà anh đã làm tặng cô. Trên nền tuyết

trắng tên cô được viết bằng hàng trăm chữ yêu hợp

lại, trái tim cô run lên vì xúc động, cô biết anh yêu cô

rất nhiều. Anh khẽ lấy tay kéo cao cổ áo cho cô, rồi

dặn dò: “Em ở lại nhớ chú ý học hành thật tốt, đừng nhớ đến anh nhiều quá ảnh hưởng đến việc học. Khi

nào buồn em cũng đừng nhốt mình trong phòng mà

hãy ra ngoài đi dạo, đi chơi với bạn bè. Những lúc

không có việc gì thì đan cho anh cái áo len, đến mùa

xuân anh sẽ mặc nó được chứ? Như vậy thì lúc nào

cũng sẽ có cảm giác anh luôn ở bên em, em sẽ không thấy cô đơn nữa!”. Nói rồi anh rút ra trong túi

một gói giấy nhỏ nhét vào tay cô: “Đây là một ít tiền

lương tháng này của anh. Anh đã giữ một ít tiền để đi

đường và mua ít quà cho gia đình, còn đâu em giữ lại

để mua cho mình một bộ quần áo mới nhé! Cẩn thận

đừng để mẹ em biết nếu không anh sợ em phải chịu khổ”. Cô cầm gói tiền của anh trong tay mà nước mắt

lăn dài… Sau đó cô đưa anh ra bến tàu. Khi anh bắt đầu bước

lên xe, cô nhét gói tiền vào túi anh và nói: “Anh hãy

cầm số tiền này mua thêm ít quà cho bố mẹ, còn em

sẽ giữ một đồng coi như là món quà Tết anh tặng cho

em. Trên đường đi nhớ bảo trọng anh nhé!” Anh chưa

kịp phản ứng gì thì đoàn tàu đã nhanh chóng chuyển bánh. Anh vội vã gọi với lại theo cô: ”Giữ gìn sức

khỏe em nhé! Anh nhớ em rất nhiều!”. Cô gật đầu vẫy

tay nhìn bóng anh khuất xa dần… Về đến nhà, việc đầu tin là anh gọi điện về cho cô.

Nhưng mẹ cô cầm máy, bà lạnh lùng nói: “Anh có

phải là người công nhân đang theo đuổi con gái tôi

không? Xin anh hãy tránh xa con gái tôi, nó đang ốm

và không muốn gặp anh! Lần sau xin anh đừng bao

giờ gọi điện đến nữa”. Anh đau đớn, lẳng lặng dập máy, nghĩ đến cô đang ốm, lòng anh thấp thỏm không

yên. Còn cô cả ngày chỉ nằm trên giường chờ điện thoại

của anh, nhưng mấy ngày rồi vẫn không thấy anh gọi

về, trong lòng cô cũng lo lắng không yên. Để bớt nhớ

anh, cô đi mua len về đan áo như lời anh dặn. Cho

đến một ngày chuông điện thoại reo vang, cô nhấc

máy vừa nói được tiếng alo thì mẹ cô đã tiến lại gần. Cô chỉ kịp nghe thấy giọng anh gấp gáp: “Là em có

phải không? Em sao rồi? Sao không nói gì? Em bị

cảm đã đỡ chưa? Trả lời anh đi…Em!”. Cô không kịp

nói gì thì mẹ cô đã ngay lập tức dập máy. Bà tức

giận thẳng thừng nói với cô: “Nếu con còn ngang

bướng tiếp tục giao du với thằng công nhân đó, thì nhà này coi như không có đứa con gái này nữa!”. Cô

đứng đó chết lặng. Chờ mẹ đi rồi cô mới bắt đầu

khóc nấc lên, cô nhớ anh vô hạn… Nhớ lời anh cô rời khỏi nhà ra ngoài đi dạo cho lòng

khuây khoảm cô lại đến nơi anh và cô thường gặp

nhau, nhìn những chữ “yêu” anh viết cho cô còn sót

lại trên tuyết, nước mắt cô lại rưng rưng. Cô bước

lên xe bus sang nhà người bạn thân tiếp tục công

việc đan áo của mình. Đường đi phủ một lớp tuyết cứng dày trơn nhẫy, mặc dù xe đi rất chậm nhưng

vẫn bị trượt bánh nhiều lần. Bỗng cô nghe thấy một

tiếng “ầm” xé tai, cùng với những mảnh kính nát vụn

bắn tung tóe, cuộn len trong túi cô văng ra ngoài cửa

sổ. Cô chỉ kịp nghe tiếng ai thất thanh: “Hai xe đâm

nhau rồi”, tay nắm chặt chiếc áo len đang đan dở cô thiếp đi không biết gì… Đã hơn ba ngày đêm, cô vẫn hôn mê không tỉnh. Bố

mẹ cô khóc sưng cả mắt, tuyệt vọng ngồi bên giường

bệnh chờ phép màu xảy ra. Bác sỹ nói nếu cô tỉnh

dậy, còn tâm nguyện gì phải làm ngay vì có thể thời

gian của cô không còn nhiều nữa. Đến nửa đêm ngày

thứ tư cuối cùng bàn tay cô cũng khẽ động đậy, mẹ cô vụt tỉnh dậy ôm chầm lấy cô òa khóc, giọng bà

khản đặc: “Con gái! Con có điều gì muốn nói không?

Hãy nói cho mẹ, đừng ngủ nữa con…” Cô mấp máy

môi nói được những tiếng đứt đoạn: “Áo..áo…len…

mang cho con!”. Mẹ cô sực tỉnh tìm cái áo len cô vẫn

ôm chặt trong tay từ bữa xảy ra tai nạn đưa cho cô. Cô run run muốn giơ tay với lấy nhưng không đủ sức

nữa, cô khẽ thều thào vài tiếng “Con…nhớ… anh

ấy!”. Bà vội gọi chồng đi tìm số điện thoại của chàng

trai và nhắn anh đến bệnh viện ngay! Nghe thấy tên

anh, cô khẽ mỉm cười rồi lại thiếp đi… Mẹ cô đau đớn cứ ôm cô mà khóc. Bà vô cùng ân

hận vì đã ngăn cản cô đến với anh, bà nghĩ có lẽ tâm

nguyện của con gái bà là đan xong cái áo len tặng

người con trai ấy. Nghĩ vậy bà lau nước mắt và cặm

cụi ngồi đan nốt phần còn lại. Nước mắt của bà cùng

máu trên người cô dính vào từng sợi len khiến chiếc áo len trở lên nặng trĩu… Khi anh đến bệnh viện thì cũng là ngày thứ năm,

khuôn mặt anh hốc hác, hai mắt thâm quầng lao đến

phòng bệnh của cô. Nhìn thấy cô vẫn thiếp đi trên

giường, anh ngẹn ngào nắm chặt đôi bàn tay của cô

òa khóc. Như một phép màu, cô từ từ mở mắt, anh

vội lau nhanh những giọt nước mắt trên mặt mỉm cười nhìn cô ấm áp: “Anh đã quay trở lại rồi đây! Em

đừng lo lắng nữa nhé, có gì từ từ nói thôi..” Cô mấp

máy định nói điều gì mà không thành tiếng, khóe mắt

cô những giọt nước mắt thi nhau chảy, rồi cô lại thiếp

đi. Anh cứ thế ôm cô khóc nấc lên. Có lẽ dường như

nghe thấy tiếng khóc của anh, cô lại từ từ mở mắt,

cô dùng hết sức lực thều thào những tiếng cuối cùng:

“Đừng khóc nữa…Kiếp sau…em sẽ chờ đợi anh!”.

Nói rồi cô nhắm mắt bất động. Bác sĩ đến. Giọng ông

nghẹn lại: “Cô ấy đi rồi! Cô ấy phải muốn gặp anh lắm nên mới có thể chờ anh được lâu đến vậy, đó đúng

là một kỳ tích. Bởi não của cô ấy hầu như đã bị chết

đến 90% rồi! Anh hãy vững vàng mà sống không nên

phụ lòng cô ấy!” Mẹ cô cũng tiến lại, bà rưng rưng đưa cho anh cái áo

len đã đan xong và nói đây là kỷ vật cuối cùng cô để

lại. Anh run run cầm chiếc áo trên tay, nhìn thấy

những giọt máu khô trên áo, anh chao đảo quỳ xuống

ôm lấy cô gào lên tức tưởi: “Hãy nói cho anh, kiếp sau em chờ anh ở đâu?”

The end

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm


GIỚI THIỆU
adminavatar About Truyện Hay Mỗi Ngày
facebook instagram youtube
Càng thành thật về lỗi lầm của mình, người ta càng nghĩ bạn hoàn hảo. Bạn càng thoải mái với việc mình không phải là người giỏi giang, vĩ đại, thì người khác lại càng nghĩ bạn chắc là "thần thánh phương nào"!.

Phương châm hành động : "Thứ duy nhất không thay đổi là sự thay đổi. Đây là một câu nói có vẻ như quá rõ ràng, nhưng thực sự lại không có nghĩa gì rõ ràng cả. Nhưng... Nó đúng!"

Có Thể Bạn Quan Tâm:



Xem Nhiều

 Vì anh vẫn mãi là người đến sau

Em từ chối và quay lưng đi. Anh chấp nhận sự thật đó mà không níu kéo dù trong lòng yêu em nhiều lắm. Vậy là cuối cùng em cũng từ chối tình yêu của anh. Em chấm dứt tất cả những hi vọng và mong đợi của anh bằng một câu nói: “Em xin lỗi nhưng em không thể quay lưng lại với anh ...

Xem tiếp
Yêu thương cũng cần phải có niềm tin

Trong tình yêu, yêu thương thật nhiều thôi chưa đủ mà cần phải có lòng tin vào nhau nữa. ...

Xem tiếp
Hoa nở muộn màng

Có anh rồi, mọi thứ sẽ qua, tốt đẹp sẽ đến! Cứ tin anh, được không? *** Trong căn nhà cấp bốn hai gian nhỏ bé, Nương ngồi khâu lại chiếc áo hồi chiều vì sơ ý làm bục chỉ. Mẹ nương nhìn nàng thờ dài: - Nương à, đừng lo cho mẹ. Con xem ai hợp tình, hợp ý, con cứ lấy người ta, ...

Xem tiếp
Nếu anh chết, em có tha thứ cho anh không?

- Đi về thôi, em làm cái gì ở chốn đông người này hả – Người đàn ông đi cùng cô kéo mạnh tay người phụ nữ đi thẳng, vẫn còn vọng lại lời của bà ta 'đồ gái rẻ tiền '. Lời xì xào của mọi người hình như không làm cho cô khó chịu. Vẫn gương mặt không cảm xúc, cô lấy tay quệt những ...

Xem tiếp
Sự hạnh phúc của một kẻ FA

Nàng gục đầu vào vai tôi dịu dàng, mắt mơ màng nhìn ra xa phía mặt hồ mênh mang, nơi những cơn gió nhẹ nhàng chỉ có thể vẽ lên nó những con sóng khẽ khàng, lăn tăn và yếu ớt, yếu đến nỗi không đủ sức để mang đi những chiếc lá vàng, khiến những chiếc lá ấy trông như những con ...

Xem tiếp
Tình yêu cao thuọng

Hãy sát đôi đầu ! Hãy kề đôi ngực ! Hãy trộn nhau đôi mái tóc ngắn dài ! Những cánh tay ! Hãy quấn riết đôi vai ! Hãy dâng cả tình yêu lên sóng mắt ! Hãy khăng khít những cặp môi gắn chặt Cho anh nghe đôi hàm ngọc của răng; Trong say sưa, anh sẽ bảo em rằng: "Gần thêm nữa ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top