KHÓ KHĂN GIÚP TA THÊM VỮNG BƯỚC, BẦN HÀN KHIẾN TA BIẾT KIÊN CƯỜNG

KHÓ KHĂN GIÚP TA THÊM VỮNG BƯỚC, BẦN HÀN KHIẾN TA BIẾT KIÊN CƯỜNG

By Truyen Hay Moi Ngay

Score: 4
4
From 2,705 Ratings

KHÓ KHĂN GIÚP TA THÊM VỮNG BƯỚC, BẦN HÀN KHIẾN TA BIẾT KIÊN CƯỜNG

Những khó khăn thử thách trong cuộc đời, nhìn kỹ lại cũng chỉ là bước đệm để cho mỗi chúng ta bước đi thật vững chắc, dạy ta cách kiên cường đối diện với cuộc sống, không bị gục ngã bởi những nhấp nhô trên đường đời.

Anh sinh ra trong một gia đình nghèo khó, cha mẹ quanh năm bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, không cách nào lo cho anh được đầy đủ điều kiện sinh hoạt và học tập. Nhưng anh là một người vô cùng hiểu chuyện, ngay từ khi đi học, anh chưa từng chủ động xin tiền cha mẹ dù chỉ một đồng.

Vài năm sau, với thành tích học tập vô cùng xuất sắc, anh đã thi đậu vào một trường cấp ba ở trong thành phố. Nhưng vì trường học cách nhà khá xa, nên anh ta đành phải ở trọ gần trường.

Ngày đó, anh mua một tấm vé xe hết 9 đồng, lần đầu tiên ngồi xe khách để về quê. Về đến nhà, nhân viên điện lực trong thôn đến thu tiền, anh liếc nhìn biên lai, chỉ thấy trên đó ghi một con số “5” nho nhỏ. Trong lúc nói chuyện, anh móc trong túi ra 5 đồng vừa đưa cho đối phương, trong tâm vừa trách cha mẹ tiết kiệm. Một tháng có 5 đồng tiền điện, như vậy cha mẹ ngày thường chắc chắn là đến TV cũng không dám xem.

Lúc này nhân viên điện lực thối tiền lại, anh nhận lấy rồi khẽ đếm. Sao lại vẫn còn 4 đồng 5 hào? Lập tức anh hiểu ra, hóa ra mỗi tháng cha mẹ chỉ xài hết 5 hào tiền điện. Anh há hốc miệng, ngơ ngác đứng ở đó, một câu cũng không thốt nên lời.

Anh tính nhẩm, mình ngồi xe tiêu hết 9 đồng, đủ để trả tiền điện trong vòng 18 tháng. Anh tự trách mình là một đứa phá gia chi tử, không hiểu chuyện. Anh thề rằng, đây sẽ là lần cuối cùng anh tiêu số tiền kiếm bằng mồ hôi nước mắt của cha mẹ.

Sau khi trở lại trường học, anh sống càng tiết kiệm, thậm chí nhà dột cũng không dám sửa. Mẹ anh ở nhà bởi vì làm việc quá sức nên bị đau thần kinh tọa, cả ngày chỉ nằm trên giường. Vừa thương nhớ mẹ đau ốm ở nhà, vừa nghĩ tới 18 đồng tiền xe đi lại, anh cảm thấy vô cùng khó xử. Cuối cùng, anh đã nghĩ ra một cách vẹn toàn, chính là chạy bộ về nhà.

Trường học cách nhà 30 cây số, anh ta phải chạy liên tục hơn 3 tiếng đồng hồ mới tới nơi. Mỗi lần về nhà, anh không dám vội vã đi vào, mà dừng lại ở chỗ gốc đại thụ đầu thôn, hít sâu vài chục lần, để cha mẹ không phát hiện anh chạy bộ về nhà.

Đối với cuộc sống như vậy, anh một mực bảo trì thái độ lạc quan, thậm chí còn chia sẻ bí quyết của mình với các bạn học: Luyện tập thân thể bằng cách chạy bộ, nhưng không được ngừng, càng không thể ngồi xuống nghỉ ngơi, cần kiên trì chạy xong toàn bộ hành trình...

Sự nỗ lực của anh đã có ảnh hưởng lớn đến những người bạn học. Mọi người không còn ganh đua so sánh nhau, mà cùng nhau học tập, cùng nhau tiết kiệm, cùng nhau tiến tới. Có một khoảng thời gian, trong lớp có một bạn học gia cảnh rất tốt, đã động viên cha mẹ giúp đỡ anh mỗi tháng 200 đồng tiền sinh hoạt.

Anh vô cùng cảm kích trước thiện ý này, nhưng lại cảm thấy nhận sự giúp đỡ như vậy có phần xấu hổ, sợ rằng nhận món nợ ân tình quá lớn sẽ không cách nào hoàn trả được, cuối cùng anh nhất quyết cự tuyệt. Bởi anh kiên quyết từ chối, nên người bạn học đó cũng đành phải từ bỏ ý định của mình.

Chứng kiến cha mẹ gầy yếu cơ cực, anh cũng bắt đầu nảy sinh suy nghĩ bỏ học. Nhưng mà trong lúc đi làm thêm, anh đã chứng kiến một sự việc khiến bản thân anh loại bỏ hoàn toàn suy nghĩ này.

Hôm đó sau khi kết thúc công việc đã là 10 giờ tối, anh mệt mỏi lê bước về phòng nghỉ cho nhân viên, thì thấy trên đầu giường của rất nhiều người đều có vài cuốn sách, bọn họ bất luận là trở về trễ đến đâu, vẫn mở sách ra xem, thậm chí có 2 người đang kiên trì học tập để tham dự một kỳ thi.

Trong một lần nói chuyện phiếm, một nhân viên tạp vụ nói cho anh ta biết: “Không có tri thức, vĩnh viễn không cách nào cải biến vận mệnh. Chỉ dựa vào làm công, tiền kiếm được vĩnh viễn là vất vả”.

Từ đó về sau, anh kiên định tiếp tục hoàn thành việc học tập. Anh động viên chính mình, dù khó khăn đến đâu, đều phải kiên cường bước tiếp, có như vậy mới mong thay đổi được cuộc sống này.

Tuệ Tâm

CHÚC CÁC BẠN & GIA ĐÌNH BUỔI TỐI BÌNH AN HẠNH PHÚC

keyboard_arrow_up