Khi tôi còn bé

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Khi tôi còn bé)

Khi tôi còn bé

Ai mà chẳng có một "lúc nhỏ" hào hùng, ai mà chẳng có những chiến tích hào nhoáng khi còn nhỏ. Tôi cũng không ngoại lệ, nhiều khi còn hơn thế, tuổi thơ tôi "bá đạo" lắm.

***

Lúc nhỏ, tôi thường hay nghe radio lắm. Nhưng tôi chẳng có chiếc radio nào cho riêng mình. Tôi toàn nghe ké radio của cậu tôi vào những ngày cuối tuần lúc mẹ tôi chở tôi về ngoại. Tôi thường đón xem chương trình ca nhạc và chờ đến bài mình yêu thích rồi ngồi tập tành hát vu vơ theo. Mỗi khi có bài hát nào mới là y như rằng cả đám lôi viết, lôi tập ra để viết lời, rồi cùng nhau học nhưng đến khi viết không kịp lời thì tự nhủ với nhau, thôi thì hôm khác viết lại vậy. Thế mà lại vui. Đó là khoảnh khắc vui nhất, không còn tìm lại được. Bây giờ công nghệ tiến bộ hơn radio không còn phổ biến nữa. Máy cat set cũng không còn bán rộng rãi như trước đây nữa. Và cũng chẳng ai còn xài đến radio ò è khi dò đài nữa, tất cả được thay bằng smartphone, TV hiện đại.

 

Lúc nhỏ, tôi thường làm những chuyện ngu ngốc mà không thấy xấu hổ lắm. Tôi đã từng quấn mền cầm cây củi trong tay, đóng giả làm tề thiên chạy quanh khắp nhà. Hay đã từng chơi trò nặn đất thành hình thù nhiều con vật, nhiều đồ vật rồi đem phơi khô, sau đó là đem khoe với mấy đứa con nít hàng xóm. Hay là trò đánh trận giả cùng bọn hàng xóm vào mỗi tối trăng tròn. Vui cực. Nghĩ lại bản thân mình so với mấy đứa con nít bây giờ hạnh phúc chán vì có một tuổi thơ dữ dội như vậy.

Lúc nhỏ, ai cũng nhầm tưởng tôi là con trai. Vì khi ấy so với mấy đứa con trai cùng tuổi thì tôi lớn hơn tụi nó nhiều. Với làn da đen nhẻm, mái tóc bị mẹ tôi cắt ngắn ngang mép tai, vẻ mặt kênh kiệu, nhìn tôi khi ấy chẳng khác nào một thằng con trai. Tôi từng cầm đầu bọn con trai xóm giữa này đi ăn cắp dưa hấu, nghe thật buồn cười khi kẻ cầm đầu là một đứa con gái, nhưng bọn chúng đâu biết được tôi là con gái. Chúng tôi đụng độ phải bọn xóm trên và cả đám đã hỗn chiến giành địa bàn. Dù không máu me bê bết nhưng tôi đã bị bầm vài chỗ. Hôm ấy, trên tay khệ nệ vài trái dưa ngon nhất đem về nhà, tôi đã bị một trận no đòn của mẹ. Vì tội con gái mà đi đánh nhau với tụi con trai, lại là đứa dẫn đầu đi ăn cắp dưa nữa. Nghĩ những ngày ấy vui thật, muốn làm gì thì làm không cần nghĩ ngợi như bây giờ. Điều quan trọng hơn hết là không cần suy tính tiền bạc hay bất cứ khoản chi phí nào. Chỉ biết mỗi ngày đi học đều đều, không bị điểm kém, ngày đủ ăn ba bữa khi nào thịnh soạn thì có thêm vài miếng thịt là hạnh phúc rồi.

Lúc nhỏ, tôi nhiễm phim ghê gớm. Xem phim "Bao thanh thiên" thì đóng giả Bao Thanh Thiên khi thì đóng giả Triển Chiêu suốt ngày với tụi con nít gần nhà. Xem phim Hercules thì đóng giả làm Héc-quyn, rồi rủ thêm mấy đứa làm chiếc thuyền giả rồi chơi y như đóng phim thật. Rồi xem phim Thế giới bí mật của Alex thì suốt ngày cứ nhìn chằm chặp vào ly nước và tưởng tượng rằng nó sẽ di chuyển.

Lúc nhỏ, tôi có một cậu bạn thân. Nó thường hay qua nhà tôi chơi, rồi thường học bài chung. Mẹ tôi phụ đạo cả hai đứa. Nó cực kì nhớ dai và học thuộc bài nhanh lắm. Còn tôi ì ạch mãi mới học thuộc được. Mẹ tôi cứ mắng tôi dốt mãi. Nó viết chữ đẹp hơn tôi nhiều lắm, nhưng cái tội nó ẩu lắm nên không thể cùng tôi đi thi vở sạch chữ đẹp được. Tôi thường đứng ra bênh vực nó mỗi khi có người bắt nạt nó. Tôi xem nó như em trai, mặc dù cả hai bằng tuổi mà nó chỉ nhỏ hơn tôi chỉ mấy tháng. Khi chúng tôi lớn hơn một chút. Khi ấy ai cũng vỡ òa rằng tôi là con gái vì tôi đã để tóc dài. Chúng tôi vẫn là bạn thân như ngày nào, vẫn cùng nhau đi bộ trên con đường đến trường, cùng nhau học bài và cùng nhau lớn lên. Khi chúng tôi vào đại học thì mỗi đứa mỗi nơi, đi những con đường khác nhau và không còn liên lạc gì nữa. Nhưng với tôi cậu bạn này vẫn mãi là một phần kí ức đẹp đẽ của tuổi thơ ngây thơ và hồn nhiên ấy.

Lúc nhỏ, tôi được ông ngoại thương lắm. Mỗi khi tôi bệnh, út thường được lệnh của ngoại, lội đường đồng qua cõng tôi về. Lúc đó tôi nghĩ ngoại như ông bụt ấy, mỗi lần không vui là ngoại xuất hiện ngay tức khắc mà không cần phải khóc hay kêu ông bụt gì cả. Nhưng lớn lên tôi mới biết rằng vì ngoại nghe mẹ nói tôi bệnh nên mới đem tôi về vỗ béo. Bây giờ ngoại không còn nữa, mỗi khi tôi buồn hay thất vọng cũng chẳng còn ai vỗ về, chẳng còn ai để tôi nằm trên bụng để ngủ nữa.

Lúc nhỏ, tôi có nhiều mơ ước lắm. Khi thì muốn làm Giáo viên giống mẹ để dạy dỗ đám đầu bò trong xóm. Khi thì muốn làm Tiếp viên hàng không để được đi máy bay để được đi du lịch khắp nơi. Khi còn nhỏ luôn mong mình trưởng thành thật mau, để rồi khi lớn lên lại mong mình bé lại. Khi còn nhỏ nhiều hoài bão lắm, nhưng khi lớn lên con người tôi lại bị bó buộc vào khuôn khổ của xã hội, vào những quy tắc khô cứng của công ty. Sáng sáng đi làm, chiều tan ca, tối về làm thêm, tôi bị cuốn vào vòng xoáy của đồng tiền mà quên mất ước mơ, hoài bão của chính bản thân mình.



Lúc nhỏ, tôi thường viết nhật kí lắm. Khi đó tôi học lớp 5. Tôi từng chuyện nhỏ nhặt nhất của mình vào nhật kí. Chỉ có nhật kí mới ghi lại hết những gì mình làm hôm nay, chỉ có nhật kí ta mới không quên được ngày hôm qua. Và thói quen ấy kéo dài đến tận bây giờ, tôi xem nó là một thói quen tốt của mình.

Có những chuyện chúng ta đã làm không thể xóa được, có những chuyện đã xảy ra chúng ta không thể thay đổi được. Dù tuổi thơ dù ngây dại, khờ khạo đến như thế nào nữa thì đó cũng là một phần không thể thiếu và là thứ mà tôi không muốn đánh đổi với bất kì thứ gì.

 

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm



GIỚI THIỆU
adminavatar About Truyện Hay Mỗi Ngày
facebook instagram youtube
Càng thành thật về lỗi lầm của mình, người ta càng nghĩ bạn hoàn hảo. Bạn càng thoải mái với việc mình không phải là người giỏi giang, vĩ đại, thì người khác lại càng nghĩ bạn chắc là "thần thánh phương nào"!.

Phương châm hành động : "Thứ duy nhất không thay đổi là sự thay đổi. Đây là một câu nói có vẻ như quá rõ ràng, nhưng thực sự lại không có nghĩa gì rõ ràng cả. Nhưng... Nó đúng!"

Có Thể Bạn Quan Tâm:


Tải Game Hack Crack 24h

Xem Nhiều

Tháng 12 của em

Cần Thơ buổi sáng bắt đầu lạnh rồi anh! Trong những ngày này em cảm thấy mình cô đơn nhất! Cô đơn đến yếu lòng. Em thèm một bờ vai đủ rộng để ôm em qua tháng đông giá lạnh này. Em mong có vòng tay ấm áp để khiến em thấy bình yên giữa dòng người chật hẹp. *** Lại tiếp tục ...

Xem tiếp
Em yêu anh ấy

Người em yêu là anh của quá khứ... Hãy cứ buông tay đi anh, nếu hình bóng của em trong trái tim anh từ một khắc lỡ nhịp nào kia đã dần trở nên mờ nhạt. Hãy cứ quay bước đi anh, nếu tình cảm anh dành cho em chỉ còn là niềm thương hại hay chút lo sợ em sẽ đau khổ hoặc sẽ bị tổn ...

Xem tiếp
Vì sao bạn lại yêu anh ta mà không phải là một ai khác?

Bạn nên yêu một người chịu khó thay đổi để phù hợp với các tiêu chí bạn đưa ra chứ không phải trông chờ vào một người ngày nào đó vì yêu bạn mà thay đổi. *** Con gái có thể thích một người vì người đó đẹp, nhưng để yêu thì lại là chuyện khác. Sau quá trình chiêm nghiệm non nớt ...

Xem tiếp
Nếu anh yêu một cô gái từng bị tổn thương

Nếu anh yêu một cô gái từng bị tổn thương, làm ơn hãy kiên nhẫn... *** Vì cô ấy đã mất đi một nửa trái tim mình, ...từng đón bình minh bằng đôi mắt sưng húp, ...từng làm việc quên ngày quên tháng để quên đi một vết thương lòng. Vì cô ấy từng cho đi rất nhiều để rồi nhận lại ...

Xem tiếp
DÁM ĐỨNG LÊN, DÁM BƯỚC ĐI

Hôm nay, tôi nghe được câu chuyện của một người bạn. Dù chỉ mới quen nhau vừa tròn một tháng nhưng chúng tôi đã gặp nhau được vài lần. Cô gái ấy không phải là người yếu đuối, dễ buồn lòng, lại rất thẳng thắn và dễ chịu. Vậy mà cách giải quyết mọi chuyện của cô ấy khiến tôi cứ ...

Xem tiếp
Con trai 21

(Truyenhaymoingay) Là đàn ông, khi bạn 21, bạn nên hiểu những điều này. *** Gia Đình Bạn không có quyền được chọn cách mình sinh ra, nhưng bạn được chọn cách mình lớn lên. Vậy đừng bao giờ oán trách hay đổ lỗi cho gia đình bạn, vì số phận đặt bạn như vậy. Giống như đặt một cây ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top