Chị Lĩnh

Chị Lĩnh

Nước mắt chị chảy quanh khóe mắt. Chị khóc. Tôi ân hận vì đã làm chị khóc. Mắt tôi cay cay, tôi đứng dậy đi ra ngoài. Tôi nhìn lên trời, trời cao quá, trời sao mà ác nghiệt vậy. *** Hồi tôi mới ra trường hăng hái lắm. Xách cái ba lô con cóc ngày còn đi lính, kỉ vật sót lại sau tám năm vật lộn khắp các tỉnh miền đông Nam Bộ và Căm-Bốt, lên đường vào mặt trận mới. Nó vẫn trung thành với tôi: Vật lộn với nghề dạy học miền núi Nghệ An. Hai bộ đồ cũ, đôi dép trắng rởm mới mua, gia tài chỉ có thế nhưng tự tin lắm. Loay xoay mãi mới kiếm được ít tiền mua sắm bộ kim tiêm, thuốc kí ninh, kem đánh răng, bàn chải mới, khăn mặt mới; một cây thuốc cò mềm, hai cái máy lửa. Chuẩn bị cho nơi núi rừng chưa ...
- Xem chi tiết.

top