CHÂN VỊT TUY NGẮN, NỐI DÀI THÌ NÓ KHỔ; CHÂN HẠC TUY DÀI, CẮT NGẮN THÌ NÓ SẦU

CHÂN VỊT TUY NGẮN, NỐI DÀI THÌ NÓ KHỔ; CHÂN HẠC TUY DÀI, CẮT NGẮN THÌ NÓ SẦU

Mỗi người sinh ra đều được trời cao phú cho một tư chất khác nhau, một hoàn cảnh sống khác nhau, một số mệnh khác nhau, đều không thể trộn lẫn. Cũng giống như con hạc, vốn là giống chân dài, thì người ta không thể gượng ép cắt ngắn được. Đại thi hào Nguyễn Du từng than trong bài thơ “Tự thán” rằng: Sống chửa nên danh đã yếu mòn Phơ phơ tóc bạc gió chiều hôm Vốn như chân hạc dài sao cắt Mệnh tựa lông hồng nhẹ biết không Trời đất phú cho thân lận đận Xuân thu đem lại mặt già hom Gió tây thổi bật thân lìa gốc Phiêu giạt về đâu ngọn cỏ bồng Trong đó, câu “chân hạc dài sao cắt” chính là lấy ra từ “Biền Mẫu” của Trang Tử, nguyên văn là: “Phù hĩnh tuy đoản, tục chi tắc ưu; hạc hĩnh ...
- Xem chi tiết.

top