Họp Tiểu Hội

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Họp Tiểu Hội)

Họp Tiểu Hội

24 giờ khuya. Vừa về đến nhà, hắn đi ngay vào nhà bếp, mở tủ lạnh lấy chai bia, khui cái “Bụp “ Nốc một hơi và nói: Mình cứ ngỡ hôm nay về nhà gương mặt ; bộ quần áo sẽ toàn trứng gà hay ít nhất là hai con mắt bị bầm xanh. Nhưng không ngờ ! Ông Chủ tịch hôm nay lại còn khen mình nữa chứ. Đả thật là đả.

Bà nhà thức dậy, mon men hỏi ?

-Ông làm gì mà có vẻ vui sướng thế.

-Vâng, có vui mới cười đây, buồn ai cười làm gì phải không bà?

-Ông được bầu làm Chủ tịch sao mà hớn hở thế ?

-Nếu được thì quí, đàng nầy vẫn là hội viên dự khuyết đấy bà ạ.

-Có thế mà cũng vui.

-Tôi vui vì chuyện khác.

-Vậy chuyện gì ?



-Dần hồi bà sẽ rỏ thôi.

- Tôi đi ngủ tiếp đây.

-Ừ.

Cứ vào độ tháng bảy hàng năm, chờ lúc mọi người được nghỉ phép thường niên là người ta tổ chức ngay một đại hội người Việt, chủ đề “Hướng Về Quê Hương “ Với những ngày nầy, năm nào cũng thế, hắn đều có mặt cả như: Phụ giúp Ban tổ chức làm khán đài, tiếp khách và những vấn đề linh tinh. Nói chung là hắn rất nhiệt tình với cộng đồng người Việt nơi hắn đang sinh sống. Để đáp lại tấm chân tình, mọi người ai ai cũng đều thích hắn. Thiết nghĩ nếu hắn có trình độ một chút thì hắn sẽ được bầu vào Ban chấp hành lâu rồi. Nhưng tiếc thay vì trình độ văn hóa quá kém nên hắn vẫn còn lèn xèn phía bên ngoài.

Trước giờ Đại hội khai mạc ông Chủ tịch tìm đến hắn bảo:

-Thịnh nầy ! Đại hội kỳ nầy tôi muốn chú nên có vài lời phát biểu. Chú nghĩ thế nào?

-Không được đâu anh ba ơi.

-Cả chục năm nay chú là người đã hiến dâng công sức lẫn tinh thần cho hội nầy nhiều quá, chẳng lẽ chú cứ ngồi nghe và gật đầu hoài sao ? Chú phải mạnh dạng đóng góp ý kiến với người ta chứ. Biết đâu, ý kiến của chú mọi người thấy đúng, còn sai thì thôi, anh em sửa chữa, góp ý. Ai làm gì chú mà chú sợ.

-Anh ba à, mấy lần trước có người phát biểu xong ra bị chọi trứng gà vào người, thậm chí còn bị đụt xưng cả mặt mày nữa đó anh.

-Tôi biết việc nầy, nhưng đã có thương lượng với họ rồi, tôi bảo; Nếu quá khích thì hội sẽ tan rã thôi và họ đã đồng ý nhượng bộ và hứa với tôi rồi. Chú yên tâm đi, có tôi bên cạnh đây.

-Ừ thế cũng được, em tin anh.



Hắn nghĩ ông Chủ tịch vì thương hắn, động viên nói qua loa vậy thôi, nên hắn chẳng màng tâm. Không ngờ ! Khi Đại hội khai mặc, qua mấy lượt người phát biểu. Hắn hết hồn, khi anh ba giới thiệu tên mình. Hắn đứng dậy lên khán đài mà tứ chi run như cầy sấy. Vài phút sau, hắn lấy lại bình tĩnh và nói:

Thưa quí vị

Thật tình thì tôi cũng chẳng có ý kiến chi, cộng tôi chẳng hiểu gì thời sự nhiều. Nhưng ông Chủ tịch muốn tôi phát biểu thì tôi phải đành và thú thật tôi cũng chưa bao giờ đứng trước một lượng người khá đông Tiểu hội ba bốn chục người như thế nầy nói chuyện bao giờ. Nếu có gì thiếu sót mong quí vị thông cảm và tha thứ.

Tiếng vỗ tay cả hội trường thật to để ủng hộ hắn “Nói đi, nói đi Thịnh “

Kính thưa Quí vị

Tôi xin phát biểu vài điểm như sau:

1-ở Xã hội nào cũng thế, quốc gia nào cũng thế, đều có bề mặt, bề trái của nó, có cái tốt, cái xấu, cái đáng khen và đáng trách, chứ chưa có ai hoàn toàn cả. Gần nhất là chính bản thân ta cũng vậy. Qua mười bốn năm nay khi tham gia hội và tham dự mười bốn Tiểu hội nầy với chủ đề hàng năm là “Hướng về quê hương “ Tôi chưa bao giờ nghe quí vị khen ai hoặc Việt nam mình gì cả, mà toàn là chỉ trích và chê bai. Tôi thấy rất là buồn, vì nghĩ rằng chúng ta chưa thật sự công bằng và một khi nhận xét không công bằng tôi thiết nghĩ Tiểu hội của chúng ta không có ý nghĩa.

2-Muốn chỉ trích, phê bình người khác ta phải tự hỏi mình đã làm được gì và đóng góp được những gì cho quê hương Việt nam chưa?

3-Ta nên nhìn nhận vào sự thật với hai chữ tự do và không tự do khi hàng năm hàng triệu người về Việt nam du lịch, thăm gia đình mà trở ra bình thường trong đó có chính ta và gia đình ta nữa.

Thưa Quí vị

Với trình độ giới hạn tôi chỉ phát biểu thế thôi, nếu có gì quá đáng, sai sót, không hài lòng, mong Quí vị bỏ qua và thông cảm như tôi vừa nói ở phần trên.

Vừa vứt lời, hắn thấy sao cả hội trường im ru, không tiếng vỗ tay, không lời chống đối. Hắn nói thầm trong bụng (Khó khăn rồi, nhanh chân chạy ra sau khán đài níu chân anh ba).

May quá, anh ba đứng chờ phía sau chận lại. Thịnh nầy !

-Chú nói rất đúng, nhưng anh xin chú không nên phát biểu những lời ấy ở đây, lần sau cẩn thận, khéo lời một chút nha Thịnh.

-Em đã từ chối lúc đầu mà anh vẫn cứ giới thiệu, giờ anh trách em.

Thôi được, cảm ơn chú.

Thấy ông Chủ tịch không nặng lời, hắn mừng quá và tìm cách vọt về nhà, trên đường ra bãi xe, hắn nhìn xung quanh, nhưng chẳng thấy con ma nào đeo theo chân. Thế là mình thoát nạn. Và, anh ba đã giữ đúng lời hứa.

Thủy Điền

14-06-2017

Nguồn - tác giả: : Thủy Điền



Có Thể Bạn Quan Tâm:


Viết cho tháng Sáu

Ta nhặt cánh bằng lăng rớt rụng dọc theo những ngả đường nơi thành thị. Đôi chân ta khựng lại dưới gốc phượng đang rực lửa giữa bầu trời xanh. Khung trời bỗng nên thơ kỳ lạ. Giật mình ta sửng sốt. Tháng 6 đến tự bao giờ? *** Từng vòng xe cứ chạy khắp ngả đường tháng 6. Nắng ...

Xem tiếp
Liều Thuốc Dưỡng Sinh

Thời gian gần đây, qua mấy lần vô tình bắt gặp. Hắn luôn tự hỏi ? Sao kỳ lạ thế, Có phải từ ngày mẹ mình mất, ông buồn quá, rồi sinh ra cái chứng bệnh lạ lùng nầy sao. Thật khó hiểu vô cùng. Bố ơi ! Là bố. Lão lấy vợ hồi lão hai mươi bảy tuổi, sanh được hai người con ...

Xem tiếp
Mùa hè xanh - Học kỳ của những trái tim

Có những điều đơn giản nhưng lại phức tạp, có những điều bình dị nhưng chứa chan nhiều ý nghĩa, có những thứ đến và đi rất nhanh. Song cũng có những thứ vẫn mãi hiện hữu trong tim mỗi chúng ta. Mùa hè xanh là một trong những hoạt động hè vô cùng ý nghĩa của sinh viên bởi nó ...

Xem tiếp
Rơm rạ - Những ký ức tuổi thơ tôi

Tôi về giữa làng quê đang trong vụ mùa gặt, những chân rạ nhấp nhô vươn mình trên đồng ruộng. Đi giữa con đê dài, tôi dang rộng hai cánh tay ôm lấy gió dạt dào lùa về phía sau, hít hà mùi rơm rạ mới trải thảm giăng lối phủ màu êm đềm, bình yên nơi mỗi bước tôi qua. *** Có lẽ, ...

Xem tiếp
Người Sài Gòn

Người Sài Gòn yêu nhau cũng lạ, không cần phô trương, thương là đến với nhau. Quen nhau từ bàn nhậu, quen nhau ở quán cafe, quen nhau trong thang máy...cứ thích là nhích thôi. Người ta thương nhau, về với nhau là để thế giới bớt đi hai người cô đơn (thế mà tôi vẫn cô đơn thế này ...

Xem tiếp
CÁI AO

Do yêu cầu công việc, buộc tôi phải chuyển công tác về trường mới và định cư ở cạnh nhà lão. Để thiết lập mối quan hệ láng giềng, có món gì ngon tôi cũng thường hay mang sang biếu lão. Thỉnh thoảng cũng uống rượu trò chuyện. Trong tiệc rượu lão vẫn thường khuyên tôi đừng quá tin ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top