Hơn cả tình yêu

Hơn cả tình yêu

By Truyen Hay Moi Ngay

Score: 4
4
From 5,357 Ratings

Hơn cả tình yêu

Loading...

Tôi không thích đàn ông có vợ.

Không muốn dính dáng đến những quan hệ phức tạp, rắc rối, bội phản.

Không phải là sự bội phản với người vợ, bởi bản chất tình cảm vốn hữu hạn và tình yêu thiên trường địa cửu thực ra chỉ có trong ước vọng của con người. Tôi đang nói về sự bội phản với thiên lương trong chúng ta. Chỉ bởi vậy.

Những người đàn ông ấy giống như một thứ nghiệp chướng. Kiếp trước, vẻ như tôi đã đầu mày cuối mắt với họ nơi cửa chùa. Kiếp này, họ tìm tôi để đòi lại. Buồn cười.

Sự quấy nhiễu đó sẽ rất mệt mỏi, nếu như không xem nó là món nợ. Lẳng lặng bước qua, hoan hỉ bước qua, để đời nhẹ nhàng.

Đạo với Đời hay thật.

Khi một người đàn ông nào đó từng tỏ vẻ quan tâm tôi kiếm được bao nhiêu tiền. Tự dưng tôi hết muốn tơ vương con người ấy nữa. Tự dưng thấy may vì chưa yêu, chưa nuôi ước mơ sống chung với họ. Tự dưng thấy mình tỉnh queo.

Khi một người đàn ông từng thất hứa với tôi. Chia tay xong, tự dưng thở phào, vì chưa giao cho họ hết thảy, chưa lãng phí hết cuộc đời vì họ, chưa chọn đi đến cùng trời với họ...

Khi một người đàn ông ngỏ lời hỏi tôi có muốn sinh con cho anh ta, có dám sống trong bóng tối đổi lại bằng sự bao bọc nhung lụa, với tình yêu mê muội của anh ta. Tôi bật cười, nói với họ, không có thứ tình yêu nào phải đứng trong bóng tối cả. Tình yêu là ánh sáng. Cần thiết, nhưng không quá quan trọng. Quả thật, không quá quan trọng.

Mặt trời và Sự thật, mới đáng để trân quý.

Tự do và An lạc của tôi, mới đáng để trân quý.

Sáng nay đọc ở đâu đó mấy dòng này:

“Một cô gái khi bắt đầu so sánh bản thân với người khác, trong lòng cô ta sẽ mãi mãi không yên bình.”

Chúng ta đã chạy cả đời rồi.

Vậy mà lúc ngồi yên cũng không sao ngừng suy tính.

Người cô độc nhất không phải người đứng một mình. Thực ra, đó là người không thể đối diện với chính mình.

Đường bao xa, đi không khó. Ngồi tĩnh lặng mới khó.

Đến với tôi một buổi chiều...

Ngồi với tôi trong tà dương màu hổ phách...

Nhìn những lớp sóng trầm luân như vạn kiếp sinh diệt này...

Ngồi với nhau trong tích giây, ngắm biển mênh mông trong nỗi một mình. Coi như cũng đã tiêu hết một nhân duyên kiếp trước...

Ai đó có thể ngồi với tôi như vậy. An yên. Thinh lặng. Cảm thương và xa cách như thế. Thấu đạt và dung dị như thế...

Ai đó, có thể nắm tay tôi bước vào ngôi đền...

Điều đó còn lộng lẫy hơn tình yêu.

(ST)

Loading...

keyboard_arrow_up