Giao mùa!

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Giao mùa!)

Giao mùa!

(Truyenhaymoingay) Đã cuối tháng bảy rồi, sắp bước sang tháng tám, vậy là như đã hẹn, hoa sữa lại sắp nở và những kỉ niệm lại bảo nhau ùa về tranh nhau xếp hàng trong cái trí nhớ tưởng bé mà cũng vẫn đủ chỗ ấy.

***

 Hoa sữa. Kỉ niệm đẹp nhất của cô về anh, về một thời ngây dại thủa mối tình đầu. Nhớ cái buổi anh giấu nhành hoa sữa trong túi áo mang ra tặng cô làm cô mê mẩn đến tận bây giờ.

Thời gian trôi đi không đợi ai, anh thì giờ đã đến một nơi xa, còn cô vẫn là cô bé của 4 năm về trước, vẫn thích ngồi một mình ở sân vận động vắng hiu mỗi buổi tối, ai cũng nghĩ cô là một cô gái đi cổ vũ cho một trong những anh chàng đang đá bóng ở dưới kia, hoặc cũng chỉ là một người thích xem đá bóng mà không ai biết rằng xem đá bóng chỉ là cái cớ, còn nguyên nhân thì chỉ mình cô hiểu.

Bời nơi đây ghi dấu nhiều thứ đầu tiên với cô: lời tỏ tình đầu tiên, cái nắm tay đầu tiên...

 

Cái gì đầu tiên cũng khó quên, để rồi sau bốn năm, cô vẫn ngồi đây để mơn man trong những kí ức của những ngày đầu tiên ấy, mong tìm lại một khoảng trời đã qua hay là mong được trốn trong cái khoảng kí ức đó, cô chạy chốn thực tại nhiều khó khăn và thử thách với một cô gái Song Ngư mơ mộng, luôn muốn chạy trốn thực tại và chốn trong trí tượng tượng của mình. Cô không biết gọi tên cảm xúc, chỉ biết khi nào buồn bã và cô đơn nhất, cô lại đến nơi này, chỉ để ngồi như một khán giả nhiệt thành của những cầu thủ không quen biết dưới sân.

Giao mùa. Thời tiết chuyển từ cái nóng như đổ lửa chuyển sang mát mẻ với những cơn mưa bất chợt đến rồi đi. Có phải ai đã từng thất bại trong tình yêu đầu cũng sẽ trở nên nhạy cảm trong khoảnh khắc giao mùa không nhỉ. Chỉ biết cái không khí mát mẻ này khiến trái tim nhỏ bé của cô thấy lạnh.

Mọi người luôn mắng cô là không chịu lớn, cứ sống mãi với cái tuổi của một nữ sinh. Nhưng cô chỉ cười bởi cô biết có giải thích cũng chẳng ai hiểu. Cô cũng không muốn giải thích khi bị gán cho cái mác si tình, không chịu quên đi người cũ dù người đó không xứng đáng. Có ai hiểu rằng cái cô lưu giữ chỉ là những kỉ niệm đẹp. Cô nhạy cảm đến mong manh. Chỉ cần một thứ thuộc về kỉ niệm bất ngờ đến cũng khiến trái tim ấy dao động. Một mùi hương cũ, một bài hát cũ, một câu nói, một cái tên,...

Có thể trái tim đã không còn chỗ cho một hình bóng, nhưng kỉ niệm thì không thể quên vì nó là thứ duy nhất cô muốn nghĩ đến khi thấy cô đơn. Đã qua cái thời thấy xót xa khi nghĩ về những thứ đã qua, chỉ đơn giản là trái tim đã đóng cửa và chờ một chiếc chìa khóa phù hợp. Dẫu biết để có thể tìm được chiếc chìa đó cần bao nhiêu thời gian thì không ai biết, và cô cũng không thể trả lời. Nhưng cô đã quyết định sẽ chờ.



Còn nhiều nhiều những thứ gọi là kỉ niệm. Chúng không có lỗi khi một cuộc tình tan vỡ. Chẳng thể đổ lỗi cho ai, chỉ là yêu thương chưa đủ lớn. Và như theo truyền thuyết trong Thiên Chúa Giáo, chúa trời bẻ đôi quả táo vứt xuống trần gian, một nửa là đàn bà, một nửa là đàn ông, chỉ khi hai nửa của một quả táo tìm được nhau thì khi đó cả hai mới được lên thiên đường. Tuy không theo đạo nhưng cô tin vào cái lý thuyết một nửa đó, ai cũng có một nửa của mình, có người may mắn tìm được ngay trong mối tình đầu, có người phải mất nhiều thời gian mới tìm thấy và cũng không ít người kém may mắn cố gắng đi tìm cả cuộc đời cũng không thấy.

Vậy nên khi chia tay một người bạn đừng quá tuyệt vọng, chỉ đơn giản đó chưa phải là nửa quả táo kia của bạn thôi. Chỉ cần không mất niềm tin thì rồi cũng sẽ tìm thấy thôi vì quả đất này thực ra nhỏ bé lắm.

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm



Có Thể Bạn Quan Tâm:


Oải hương, anh có nhớ em không?

Nhưng tôi biết rằng trên đời có cả những người đã đánh mất một nửa cuộc đời ngay lúc tỉnh táo nhất. *** Ngày xưa tại một ngôi làng nhỏ ở vùng Provence, nước Pháp, có hai đứa trẻ vẫn thường chơi đùa trên cánh đồng hoa oải hương ở dưới chân đồi. Chúng rất thích đến đây vào mỗi ...

Xem tiếp
Mùa đông lặng lẽ

(Truyenhaymoingay) Thời gian đang lấy đi thời thanh tân của em, còn em thì không thể nào bảo bản thân mình lùi lại được. Lao đã phi đi rồi còn nhặt lại được. Trái tim đã cho đi rồi liệu có đòi lại được không? *** Cho Paint my love - Mr.TNT Anh à, em hình như đã đóng vai nữ ...

Xem tiếp
Tôi đã tỏ tình như thế

Có thể bạn cho là buồn cười, nhưng tôi yêu từ ngay khi còn bé tí. Đó là khi tôi còn đi học mẫu giáo, tôi yêu cô giáo, yêu say đắm. Tôi tự nhủ lớn lên nhất định sẽ lấy cô. *** Cách tỏ tình của tôi hồi đó là ị đùn để cô phải chăm sóc tôi, là đủ những thứ nhũng nhiễu gì nữa chả ...

Xem tiếp
Gặp lại người cũ

(Truyenhaymoingay) Vô tình gặp một người thương (đã cũ). Biết tình cảm không còn như trước nữa, mà những thứ hiện ra ngoài sức tưởng tượng của bản thân. *** Thế mới nói, Tình Cảm là đứa con cưng, là vật báu dắt lưng, nhưng đôi khi lại xa lạ hơn cả phố chiều hối hả trốn mưa. Thế ...

Xem tiếp
Người ta lớn để làm gì?

Lớn để thấy mình mất đi nhiều điều tốt đẹp, mất đi sự hồn nhiên; lớn để thấy nhiều điều không đẹp của cuộc sống, thấy mình mệt mỏi trong từng ngày trôi qua, lớn để cảm thấy mình quá bé nhỏ trong biển lớn cuộc đời mênh mông... *** Nhớ lúc bé, rồi khi còn đi học, lúc nào cũng ...

Xem tiếp
Những mặt phẳng giam cầm

Có những mặt phẳng nhỏ bé nhưng lại có khả năng nuốt trọn nhiều thứ trong cuộc sống của bạn. *** Điện thoại di động, thứ trước đây được nhắc đến như một sự xa xỉ đến giờ đã trở thành quá thân quen của tất cả mọi người. Từ đồng bào dân tộc vùng cao tới trẻ em nông thôn, thành ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top