Gia đình không hạnh phúc

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Gia đình không hạnh phúc)

Gia đình không hạnh phúc

Tôi thường nghe bạn bè tôi than phiền vì họ sống trong một gia đình không hạnh phúc, bố mẹ cãi nhau rồi bọn nó luôn than phiền vì tỉ thứ nào là bố mẹ bắt ép này nọ, không cho bọn nó tự quyết cái lọ, cái chai. Nếu như theo tiêu chuẩn về " gia đình hạnh phúc" thì hẳn là gia đình của tôi không phải là gia đình hạnh phúc rồi vì bố mẹ tôi vẫn cứ ngồi với nhau 15 phút là lại cãi nhau, tôi và các chị em vẫn phải sống trong một đế chế hà khắc với sự quản lí nghiêm ngặt của bố mẹ nhưng sao mỗi lần nghĩ về gia đình mình tôi vẫn cứ tủm tỉm cười vì mình sống trong một gia đình không chuẩn "hạnh phúc".

***



Bố tôi là một người nóng tính, yêu tiền như sinh mạng, mẹ tôi vì quá yêu bố nên cũng yêu luôn cả tiền. Kể chuyện về gia đình mình thì cũng có lắm chuyện bố và mẹ vốn dĩ không hợp tuổi (đó là theo như lời bà nội tôi bảo mà bà nội tôi lại theo như lời ông thầy bói bảo) nên cứ ngồi cạnh nhau quá 15 phút là lại cãi nhau, nhưng cãi nhau thì cãi nhau thế thôi chứ bố mẹ tôi cũng cấm có rời xa nhau một ngày. Bố gọi mẹ tôi là cái "mẹ sề" còn mẹ cãi nhau với bố thế nào cũng không bao giờ xưng mày tao suốt ngày gọi tên "bố bọn trẻ".

Nhớ có lần vì chuyện tiền nong xây cất nhà bố và mẹ cãi nhau to mẹ ghét bố lẳng lặng lôi quần áo cho vào cái bị như thể chuẩn bị bỏ nhà ra đi, tôi lân la giữ mẹ lại thì mẹ lại ngồi khóc kể " Bố chúng mày tệ bạc lắm rồi đủ chuyện từ xưa xửa xừa xưa bố đã đối xử không tốt với mẹ ra sao..rồi nếu không vì mẹ thương chị em tôi nhỏ dại thì đã bỏ đi lâu rồi " nghe xong tôi cũng ngậm ngùi thương cho mẹ khổ vì bố quá chừng nên tôi quyết tâm ủng hộ việc mẹ bỏ nhà ra đi không thể để mẹ vì chúng tôi mà ở cạnh" người tệ bạc như bố"( đấy là theo như lời mẹ tôi bảo lúc ấy) tôi liền hung hồn tuyên bố" Thôi bố tệ vậy thì mẹ cứ đi đi đừng ở với bố làm gì nữa con và các chị lớn rồi sẽ tự lo được, mẹ cứ yên tâm mà đi mẹ nhé" –tôi vừa khóc vừa nói và tôi cũng chỉ có ý tốt thôi mà , thế mà mẹ đang khóc cũng phải kêu lên " ối zời ơi tôi nuôi con bằng này để nó vào hùa với bố đuổi mẹ nó đi thế đấy tao không đi nữa cho bố con nhà mày biết tay,còn cô ấy phải để bố cô rước con hồ ly tinh vào nhà thì con mới biết mẹ ghẻ con chồng nó như thế nào nhá " . Bố thấy thế liền vào nịnh nọt " Mẹ mày cứ nói oan tôi đuổi mẹ mày bao giờ còn cái con này biết gì mà bép xép ra quét sân ngay con với chả cái càng ngày càng hỏng chả biết nó giống ai? " – " Nó giống bố nó ấy" – Mẹ tôi đáp trả. Đấy thế là hai anh chị lại lườm nguýt rồi làm hòa nhau rồi quấn quýt lại luôn, chỉ khổ cho cái đứa nhỡ mồm nhỡ miệng là tôi ăn đủ gạch đá.

Rồi có lần bố tôi nghe lời bà kể rằng mẹ ở nhà đối xử tệ bạc với bà, cãi bà nhem nhẻm ( Bà tôi ghét mẹ tôi lắm vì mẹ sinh con một bề toàn gái nên toàn xui sít bố bỏ mẹ lấy vợ hai để kiếm cho bà thằng cháu nội). Nghe bà nói xong bố tôi chẳng nói chẳng rằng đi tìm con dao hai mắt đỏ hoe như khóc " Bà yên tâm hôm nay tôi sẽ dạy bảo nó ( nó – tức là mẹ tôi ) cho chừa cái tội hỗn hào, tôi sẽ chém hết , chém hết" , miệng nói tay làm bố cứ mài dao ken két làm chị em tôi sợ rúm ró cả người. bà tôi thì biết đã lỡ lời nên cứ nem nép thỉnh thoảng ngó xem động tĩnh bố tôi thế nào. Chị em tôi sợ quá chạy ra đầu ngõ thấy mẹ cái là rối rít bảo mẹ sang ngoại trốn không về là bố giết mẹ đấy, mặc chị em tôi gào khóc van xin mẹ vẫn điềm nhiên đi về nhà. Thấy mẹ bố tôi chốt cửa cổng đuổi hết bà và bọn tôi ra đường đứng rồi lôi mẹ ra vườn chuối.

Lúc sau thì tiếng động vang lên "Tao chém chết mày, chém chết mày, cho chừa cái tội dám hỗn hào với mẹ chồng" ... bà nội và chúng tôi ở ngoài khóc lóc van xin nhưng bố vẫn không ngừng chém những nhát phập phập "Mẹ xin con, con đừng giết nó, nó có láo với mẹ đâu mày đừng giết nó mà đi tù con ơi" bà tôi ở ngoài gào khóc thảm thiết nhưng lạ thay ngoài tiếng bố chửi và những nhát chém ra thì tuyệt nhiên không thấy tiếng mẹ rên la dù là nhỏ nhất, mãi đến chập tối nghe chừng bố đã thấm mệt bố mới mở cửa cho bà và chúng tôi vào. Chúng tôi đổ nhào đi tìm mẹ nước mắt ngắn dài nhưng lạ thay mẹ ngồi cuối góc vườn mắt đỏ hoe, người chẳng có giọt máu nào dù chị em tôi có xem xét mọi chỗ trên người mẹ còn một bụi chuối gần cạnh bị chém nát đến tơi bời.

Tối hôm ấy tôi đi giải đêm thì nghe tiếng bố mẹ thì thào nói chuyện. Mẹ bảo "Muốn chém chết người ta cơ mà sao giờ còn sán lại ôm?" , tiếng bố cười hì hì " Thì phải làm thế bà mới thôi chứ không bà suốt ngày ăn vạ rồi kêu con dâu đối xử tệ bạc với làng với xóm tôi đứng ở giữa phân xử mệt lắm". Và quả nhiên sau chuyện đó bà tôi cũng thôi không dám nói xấu đặt điều mẹ tôi tệ bạc với bà mặc dù thỉnh thoảng bà cũng có mắng mẹ tôi đôi lời nhưng cũng đã đỡ hơn trước rất nhiều.

Chúng tôi lớn lên bà nội cũng đã đỡ ghét mẹ tôi dần vì mẹ tôi cũng là người ăn ở biết trước, biết sau. Nhưng mà càng lớn tôi lại càng ngang ngạnh cãi lời mẹ cứ xoen xoét ( Đấy là theo như lời mẹ tôi nói) có lần do cãi ngang với bố mà tính bố thì nóng vô cùng bố liền lấy cái vung nồi áp suất lao để dọa, thực ra tôi đứng mãi bên góc nhà bố có lao vung thì lại lao ra phía khác chủ yếu là để thị uy thôi chứ cũng chưa bao giờ nỡ đánh đập chị em tôi cả, nhưng mẹ tôi ở ngoài tưởng bố lao vào người tôi thật cuống cuồng chạy vào xem thế nào lại bị cái vung nồi lao ngay vào chân chảy máu đau điếng, mặt tôi tái mét nhìn mẹ khóc còn bố thì chạy lại xuýt xoa " Mẹ nó có sao không ? rồi quay ra quát tôi " Oan lắm ấy mà khóc không vì mày thì vợ ông đã không bị đau vào lấy bông băng nhanh lên" Sau khi băng xong ông quát ầm lên " Sau này tao đuổi hết lũ vịt giời đi, nhà chỉ có hai ông bà già thôi , tao chỉ yêu và thương mỗi mẹ mày thôi chúng mày thì xéo hết". Thế đấy giờ đã 30 năm trôi qua chúng tôi đã đi lấy chồng kẻ gần người xa, nhưng mỗi lần về nhìn thấy cảnh ông quét sân bà giặt quần áo rồi thỉnh thoảng nghe mấy câu " ông nó à, bà nó ơi..." tôi lại cảm thấy ấm lòng, hóa ra gia đình tôi không " hạnh phúc" mà lại hạnh phúc phết nhỉ ?

An an



Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm


GIỚI THIỆU
adminavatar About Truyện Hay Mỗi Ngày
facebook instagram youtube
Càng thành thật về lỗi lầm của mình, người ta càng nghĩ bạn hoàn hảo. Bạn càng thoải mái với việc mình không phải là người giỏi giang, vĩ đại, thì người khác lại càng nghĩ bạn chắc là "thần thánh phương nào"!.

Phương châm hành động : "Thứ duy nhất không thay đổi là sự thay đổi. Đây là một câu nói có vẻ như quá rõ ràng, nhưng thực sự lại không có nghĩa gì rõ ràng cả. Nhưng... Nó đúng!"

Có Thể Bạn Quan Tâm:



Xem Nhiều

Truyên gia đình - Để con đừng đau

Thế là bọn trai trẻ thống nhất tối ngày mai sẽ cõng hết cha mẹ già đem lên rừng cho chó sói ăn thịt... *** Joo sinh ra và lớn lên tại một ngôi làng nhỏ. Ngôi làng nằm khuất sâu trong rừng, mỗi lần muốn mua lương thực hay những vật dụng cần thiết mọi người phải đi rất lâu mới ...

Xem tiếp
Truyện Gia Đình:Tình mẫu tử

Truyện Gia Đình:Tôi cứ ám ảnh mãi về cảnh một cháu gái mới 8 tuổi đầu đi chăm mẹ ở viện. Những cử chỉ, việc làm của cháu khiến cả phòng bệnh phải ngạc nhiên và xúc động, đã có nhiều bệnh nhân bật khóc khi chứng kiến những việc làm của cho mẹ. *** Hè năm 2007, tôi vào viện ...

Xem tiếp
Mỗi niềm vui - Một niềm lo

Con gái nhảy chân sáo vào nhà với nụ cười tươi như trẻ con đón Tết. Thấy bố đang cặm cụi sửa chữa chiếc đèn pin bên cửa, không dấu nổi niềm vui sướng, con gái liền sà xuống. - Bố ơi, bố xem này. – Con gái đẩy về phía bố giấy báo trúng tuyển Đại học, reo lớn. – Con đậu Đại học ...

Xem tiếp
Viết về mẹ!!!

Viết về mẹ... đó là điều mà tôi chưa bao giờ nghĩ đến, cũng như chưa bao giờ thích viết mặc dù tôi có thể tự xem như mình là một nhà văn ... nghiệp dư. *** Tôi không biết phải viết về tình cảm đó như thế nào bởi tôi chưa từng cảm thụ rõ ràng tình yêu của mẹ dành cho tôi kể từ ...

Xem tiếp
Cảm ơn cha đã cho con thấy chúng ta nghèo đến mức nào

“Chúng ta phải trả tiền để mua đèn trong nhà còn họ thì có cả bầu trời sao vào buổi tối. Mái hiên nhà mình chỉ đến trước sân mà họ có cả chân trời. Cảm ơn cha đã cho con thấy chúng ta nghèo đến mức nào.” Một ngày nọ, người cha giàu có quyết định đưa con trai mình tới vùng ngoại ...

Xem tiếp
Thuộc về má

Người đời luôn có những khoảng cách, không bao giờ có công bằng, chị biết. Nhưng chị đã không nghĩ tới, ranh giới đó cũng tồn tại giữa chị và má, và bà con họ hàng quê xứ. *** Đưa má ra bến xe, giỏ xách đứt quai, đồ đạc đổ lủ khủ ra đường, hai má con nhặt nhạnh giữa những làn ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top