Gặp nhau, yêu nhau rồi xa nhau

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Gặp nhau, yêu nhau rồi xa nhau)

Gặp nhau, yêu nhau rồi xa nhau

Lúc ban đầu, em chỉ chau mày nhẹ một cái anh đã đứng ngồi không yên. Nghe tiếng em thở dài anh lo lắng đến thần thái biến đổi. Bây giờ gọi là sau này, em có giàn giụa nước mắt anh cũng chẳng thấy phải cuống cuồng thêm nữa. Em không trách anh, chỉ trách bản thân không lường trước được những biến động trong lòng một người – nghĩ rằng sẽ đi bên cạnh mình đến nơi mang tên: Cùng trời cuối đất. Và hóa ra, trên đời cũng chẳng có nơi nào như thế. Chỉ là tự mình vẽ ra mà thôi.

Những ngày đông kéo dài, những cơn mưa xuân như hạt bụi nhỏ tràn ngập bầu trời lạnh giá. Em từng nhìn lên bầu trời cao ấy, ôm anh từ phía sau, miệng hát đôi ba câu yêu thương dành cho anh rồi lại gục đầu vào vai anh cười hả hê trong cái lạnh khiến đôi môi rạn nứt. Cái lạnh đầu mùa được anh chở che, em mặc nhiên yêu mùa đông đến lạ kỳ.

Đôi bàn tay em chẳng khi nào ấm, thế mà, anh đã nắm chặt tay em rồi nhẹ nhàng đặt vào túi áo anh. Anh bảo để im cho ấm thôi chứ anh chẳng thèm thích em. Những cử chỉ nhỏ nhặt mà ngọt ngào mang đậm hơi hướng của nhân vật soái ca trong truyền thuyết cứ làm trái tim em liên hồi nhắc nhở bản thân. Hãy thận trọng! Em bên anh ngần ấy thời gian trong sự thận trọng của bản thân, trong sự ngỡ ngàng không thể tin tưởng. Rồi em nhận ra: Anh thích em! Thế nhưng khoảng cách xa xôi nhất giữa hai chúng ta đó là dù có ngay gần sát nhau, nhìn nhau, đứng trước mặt nhau vẫn không nhận ra được: Mình yêu từ bao giờ?

Và lạ thay, trời đông dẫu có lạnh em vẫn cảm thấy bầu trời của em đầy nắng – gió – mây hạnh phúc…

Anh mang hơi ấm cho em, anh mang tình yêu cho em, anh dường như mang tất cả những điều tốt nhất cho em. Chỉ là em chưa kịp nhận ra, em chưa kịp thấu hiểu, em thậm chí chưa kịp đón nhận. Vì em còn nặng lòng suy nghĩ, em còn bận hỏi bản thân em rằng: Em có thích anh không?

Những ngày nắng rồi cũng qua đi, cơn mưa rào che lấp lối như nước mưa xối xả vỡ òa trong lòng. Ngập tràn tổn thương. Lúc ban đầu, em chỉ chau mày nhẹ một cái anh đã đứng ngồi không yên. Nghe tiếng em thở dài anh lo lắng đến thần thái biến đổi. Bây giờ gọi là sau này, em có giàn giụa nước mắt anh cũng chẳng thấy phải cuống cuồng thêm nữa. Em không trách anh, chỉ trách bản thân không lường trước được những biến động trong lòng một người – nghĩ rằng sẽ đi bên cạnh mình đến nơi mang tên: Cùng trời cuối đất. Và hóa ra, trên đời cũng chẳng có nơi nào như thế. Chỉ là tự mình vẽ ra mà thôi.

Sẽ có một ngày anh nhận ra rằng, những chuyến xe anh đi sẽ chạy một giờ, những con tàu chở anh cũng sẽ chạy một giờ và nhiều ngày sau đó vẫn vậy. Nhưng chúng ta chỉ có một cơ hội đi cùng nhau, bên nhau. Điều bất lực nhất không phải là nhìn anh rời xa em, không phải là nhìn thấy anh vẫn thản nhiên vui vẻ mà là biết rằng anh đã dối em ngần ấy thời gian vẫn không thể ngừng suy nghĩ về anh…

Suy cho cùng, mọi thứ chúng ta có chỉ là đã từng yêu thương, đã từng nắm tay nhau đi chung một con đường bỗng nhiên, chỉ là bỗng nhiên nhận ra con đường chúng ta thường đi qua có quá nhiều ngã rẽ.

Mọi thứ cứ như được sắp đặt sẵn một cách tự nhiên nhất có thể. Gặp nhau – Bên nhau – Xa nhau.



Tác giả: Lazy Dương

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm



Có Thể Bạn Quan Tâm:


Có lẽ, em không có duyên với tình yêu

Trong một tình yêu đã tan vỡ, lựa chọn nào cũng có thể khiến bạn đau đớn, nhưng lại không thể không lựa chọn. không ai có thể nói cho bạn biết lựa chọn nào mới giúp bạn giữ được người mình yêu, ngoại trừ người đó. Anh biết không? Bởi vì em không có niềm tin vào bản thân mình. Em ...

Xem tiếp
Yêu bóng lưng một chàng trai

Tản văn: YÊU BÓNG LƯNG MỘT TRÀNG TRAI Tác giả: Ry Hanna Mô tả: Một câu truyện ngắn, nhẹ nhàng. Một thứ kí ức mơ hồ mà chắc hẳn ai ai cũng có. #1 Chiều muộn, tôi thả lòng theo từng vòng quay. Mặc cho thứ tăm xe sắc nhọn hay vành bánh rắn thép đua nhau nghiến nát linh hồn. ...

Xem tiếp
Trái tim càng tổn thương, càng hoàn mỹ…

Trái tim một người bình thường – càng tổn thương – càng hoàn mỹ. Chịu tổn thương thật nhiều để đón nhận những tình cảm hoàn mỹ hơn. Liệu có thứ tình yêu nào mang tên Hoàn Mỹ khi những cảm xúc không bao giờ hoàn mỹ hay không? “Tình yêu – vốn dĩ – mãi mãi không thể trở thành thói ...

Xem tiếp
Thật tốt khi tôi và anh trả tự do cho nhau!

Thật tốt khi “tôi và anh đã trả lại tự do cho nhau”, bây giờ tôi ổn hơn bao giờ hết, rồi nhìn xem danh sách người yêu cũ của anh được kết nạp nhiều như thế nào! Rồi có thế nào đi nữa, cũng đừng nhìn tôi như anh muốn níu kéo, anh có cô gái khác đang chờ đợi anh rồi mà, và tất cả ...

Xem tiếp
Đặt tên cho mối quan hệ này đi!

Hãy cho người con gái được gọi thành tên mối quan hệ này đi. Đầu óc người con gái chậm hiểu lắm. phản ứng của cơ thể và trái tim đều rất chậm. Nên hãy cho cô gái này được gọi tên mối quan hệ này đi. Nếu không là gì thì sao lại vẫn cứ âm thầm bên cạnh, chỉ ở bên vậy thôi. Có một ...

Xem tiếp
Cứ bình tĩnh mà sống, cứ bình tĩnh mà yêu

Cuộc sống là thế, cứ bình tĩnh mà sống... Điều đó có lẽ đang trở thành phương châm sống nhưng liệu rằng có ai nhận thức được rằng về tình cảm cũng cần bình tĩnh mà yêu. Cuộc sống mà dù nó có vội vàng đến đâu có cuốn bản thân ta vào vòng xoáy thì cũng cứ cố mà bình tĩnh sống. ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top