Em tự hào em không xinh

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Em tự hào em không xinh)

Em tự hào em không xinh

Gửi anh - người đàn ông của cuộc đời em!

Anh thân yêu! Anh nói anh chỉ là hạt cát nhỏ bé giữa sa mạc nhưng anh biết không, một hạt cát nhỏ bé giữa sa mạc có thể làm mù mắt người đi sa mạc. Và thật "xui xẻo" khi em là người đi sa mạc ấy... Anh, với em, là cả một thế giới - thế giới của ánh sáng, niềm tin và hạnh phúc.

***

Thế giới của em sẽ ra sao nếu như không có anh? Chỉ là những đêm dài tăm tối với sự tự ti dày cộp bao phủ quanh mình. Có người nói trời phú cho mỗi người một vẻ đẹp, nhưng trời đã quên mất em, không phú cho em vẻ ngoài rực rỡ. Em chưa bao giờ thấy tự tin dám khẳng định mình. Em cũng chưa bao giờ thấy mình có trọng lượng ở cái Trái đất này. Định luật Niu-tơn dường như không có chỗ cho em. Anh là tất cả đối với em. Chẳng bao giờ em quên những gì anh đã làm cho em. Em là người con gái hạnh phúc nhất trên thế giới!

Bây giờ em có quyền được tự hào rồi anh ạ, tự hào khi tuyên bố với thế giới, em vô cùng xấu xí.

Ngày ấy là ngày 20-10. Trong lớp, anh bốc thăm phải em và anh bị mang hoa tới tặng em. Trớ trêu, thiên nga tặng quà cho cóc ghẻ. Từ bé tới lúc ấy, em chưa từng được nhận một món quà chúc mừng nhân dịp gì cả. Anh là người đầu tiên khẽ gõ lên đôi mắt em: "Tặng em này... này. Chúc mừng 20 tháng 10! Vui vẻ và lạc quan lên nhé". Em đã không nhìn anh nếu anh không nói câu cuối cùng đó, nếu anh không dúi hoa vào đôi bàn tay em rất chân tình. Đôi mắt anh rực lửa, sâu thẳm! Đôi mắt đó có thể hút hồn bất kì người đối diện nào. Đến tận bây giờ, em cũng không thể hiểu tại sao lúc đó tay em lại đón những bông hoa của anh. Như là bản năng. Đôi mắt anh như thầm nói:"Những bông hoa này xứng đáng thuộc về em". Anh này, anh đâu chỉ gõ vào đôi mắt em mà còn gõ cả vào trái tim em rồi đây này. Chỗ này này, chỗ van tim ấy, cứ ở lì trong tim không chịu ra. Ghét anh thế!

Mỗi lần bạn bè chê em xấu, bận đồ cổ lỗ sĩ, em cười trừ. Vốn em chẳng có mắt thẩm mĩ mà cũng chẳng có năng khiếu mặc gì đẹp như ai đó. Về nhà, em tủi thân khóc ướt cả gối. Rồi lại cố gượng dậy nhìn vào gương cười mấy cái thật tươi . Anh vẫn thường bảo em: cười khiến em xinh hơn. Và em đã quyết định sẽ cười gấp nhiều lần người khác để xinh cho bằng người ta.

Sáng ngày tỉnh dậy em không dám mở cửa sổ, sợ khi mở rồi thấy những bông hoa chúm chím ngoài vườn, em sẽ không thoát khỏi sự ghen tị với những bông hoa mà tự ti, mặc cảm, thu mình vào một chỗ. Anh biết, anh mua tặng em một bó hoa hồng đỏ thắm. Em lại tủi thân, em vốn chẳng thích hoa, anh biết sao còn tặng. Anh cắm hoa vào lọ, để lên bàn học em bảo rằng hoa đẹp là để ngắm, để trang trí, để "trả oxi" cho đời. Còn em là để anh cầm tay, để anh ôm và để anh vỗ về, để anh an ủi, làm bờ vai cho em mỗi khi em buồn. Em không ngại hoa nữa, thấy cánh hoa dần tàn úa ghen tị với niềm hạnh phúc, nụ cười vui mãi của em mỗi khi bên anh.

Em không xinh nên cũng ít bạn bè. Ngày chủ nhật, họ rủ nhau tíu tít đi xem phim, mua bỏng ngô. Còn em, em ở nhà dọn dẹp, chừng nào xong cũng đến 12h, thôi đành ngồi xem... thời sự. Anh bỏ dở những cuộc hẹn với bạn bè, mua băng ma sang nhà em ngồi xem. Em xị mặt (khiếp ma) nhưng vẫn ráng ngồi bấu víu cả vào người anh xem hết đoạn băng. Anh bảo xem hết thì anh sẽ có thưởng. Ai dè phần thưởng là băng phần hai.



Em không xinh nên rất ngại shopping. Anh có rủ, em chỉ cười trừ nói bận. Anh cười nhẹ nhàng, bận nào qua chơi, cũng mua ít đồ cho em. Anh không biết em có thích thật hay không, chỉ thấy em cười tít cả mắt. Em đấm lưng anh thùm thụp, chê anh mua đồ chật, anh lí do bảo ngày anh quen em, em còn bé tí... Em cảm động, sao anh còn nhớ? Tại anh chăm em quá nên em mập ú ụ thế này. Anh mua đồ rộng, anh bảo cho em để dành dần dà anh nhớ luôn size của em, đến cả số đo ba vòng cũng thuộc làu làu. Hễ anh thấy em mặc đồ rộng ra thì anh lại mắng té tát, bắt em ăn nhiều, thật nhiều. Nhiều ơi là nhiều!

Một bận đi chơi cùng anh, em nghe có tiếng nói sau lưng "con nhỏ này xấu tệ. Mũi tẹt môi cong, tóc xoăn chân vòng kiềng". Em lặng thinh, người ta nói đúng sao em dám cãi? Em cúi mặt mà đi, em không nắm tay anh, cảm thấy mình là nỗi xấu hổ của anh. Em cố không khóc để khỏi làm phiền đến anh và đám bạn em. Em xin phép về trước khiến đám bạn của anh mừng thầm. Em đâu biết anh nhìn em đau tới nhường nào. Anh gọi điện, điện thoại tắt. Anh đi qua nhà em, nhà tối om. Anh tưởng em đã ngủ không dám gọi. Em nhìn thấy anh qua ánh điện mờ mờ dưới ngõ,tay vuốt mũi nắn chán. Em mong mình xinh hơn từng ngày để không là nỗi xấu hổ của anh.

Một ngày, em nhìn thấy xung quanh anh là những cô gái chân dài, da trắng, ba vòng gợi cảm,em thấy ngại ngùng với thân hình của mình. Cớ sao lại có quyền giam hãm một con chim đẹp trong lồng? Anh với ai trong số đó cũng đẹp đôi. Còn em? Em không nằm trong số đó. Em bảo mình đừng gặp nhau nữa. Em buông tay anh, quay đi mà nước mắt giàn giụa. Anh ôm lấy em:"Anh yêu em". Em cảm động như ngất trong vòng tay của anh:"Nhưng em không xinh"."Ngốc ạ, vì em không xinh nên anh mới biết anh yêu em, yêu thật lòng, yêu thật nhiều. Một ngày không xa, mình bước vào lễ đường em nhé!". Anh không thể tưởng tượng em đã hạnh phúc thế nào đâu. Đây là câu nói em đã được đọc rất nhiều trên các web cộng đồng về những cô nàng không hề xinh đẹp. Như em. Nhưng chưa bao giờ, em nghĩ mình có thể được nghe một-cách-chân-thành như vậy! Anh ạ, em còn nhớ trên các bài bình luận của ai đó, có người nói :" Ước gì mình không xinh để được yêu thật lòng như thế" nhưng sự thật vẫn "phấn son", có ai muốn mình không xinh cơ chứ?! Còn em, nếu có kiếp sau, em vẫn sẽ chọn cho mình vẻ ngoài không rực rỡ để được gặp anh, yêu anh mãi mãi. Anh ơi, một ngày không xa, mình bước vào lễ đường anh nhé!

Yêu gửi người đàn ông của cuộc đời em!

P/S: mọi điều tồi tệ nhất với em đã qua hết, bởi em luôn có anh bên cạnh. Cảm ơn anh, người yêu dấu của em. Từ bây giờ mình sẽ cùng nhau đón anh ban mai và nắm tay trên con đường đầy ánh ban mai anh nhé.

Mai Thảo

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm



Có Thể Bạn Quan Tâm:


Phù phiếm

 Chợt muốn thốt lên một câu, xã hội phù phiếm. *** Cách đây mấy hôm, gần nhà trọ tôi có một đám tang. Cuộc sống thành thị, đèn nhà ai nhà nấy sáng. Người xung quanh vội vã đi về trong những bận rộn của riêng mình, chỉ có thể một bên chậc lưỡi cảm thương, 'thế sự vô thường, mới ...

Xem tiếp
Sinh viên được nhiều cái thương

(Truyenhaymoingay - Tham gia viết bài cho tập truyện 'Chuyện đời sinh viên') Làm sinh viên tôi được thương nhiều hơn ! *** Không nhắc đến chuyện tình cảm đôi lứa, mà tôi muốn viết về những con người khác, những cái thương khác và tình cảm khác.Từ lúc là sinh viên, nghĩa là ...

Xem tiếp
Nghề giáo

Ngày ấy... - Con gái của mẹ lớn lên thích làm nghề gì nào? Mẹ âu yếm tôi và hỏi. Tôi nhớ mình không chút chần chừ mà trả lời mẹ ngay: Con thích trở thành cô giáo Yến. Vâng, 'Cô giáo Yến'chính là cô giáo đầu tiên của tôi. Khi ấy, suy nghĩ của tôi hãy còn non dại lắm! Với bọn ...

Xem tiếp
Sở thích

Em thích nhìn người khác từ trên cao, từ đằng xa và nhất là từ đằng sau. Vì em thấy thú vị khi theo dõi người khác mà họ hề hay biết. Em cho đó là sở thích kì quặc của mình. *** Chiều em về qua phố. Em trông thấy anh chạy xe ngược chiều. Lâu lắm rồi, em nghĩ mình có khi đã ...

Xem tiếp
Mùa ký ức thênh thang

Bên kia những ký ức sang mùa, tôi tỉnh dậy, nhận ra mới thấy mình chênh vênh...   *** 1. Những cuộc tình quá vãng Tôi đã không ít lần ngã vào những cuộc trốn tìm mảnh khảnh, chỉ để chắc chắn rằng những cám cảnh sẽ không thôi dày vò bởi những cuộc tình trật nhịp. Trong những ...

Xem tiếp
Cho tôi 1 vé tốc hành ra khỏi trường Xây Dựng

(Truyenhaymoingay - Tham gia viết bài cho tập truyện 'Chuyện đời sinh viên') Vì tương lai đang ở trước mặt, phải chiến đấu...SẼ RA TRƯỜNG CHO DÙ PHẢI ĐI BỘ! *** Ngày xưa, đọc ké báo của bố, xem qua phim ảnh, thấy cuộc sống sinh viên sao mà buồn cười quá. Khổ sở, túng thiếu, ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top