Đừng quên thanh xuân

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Đừng quên thanh xuân)

Đừng quên thanh xuân

Thanh xuân - cái áng đời đẹp đẽ đầy khát trải. Khẽ khàng xoáy tâm tư rọi vào những khôn nguôi cùa nhận thức và cảm nhận, ta tự thấy làn thanh xuân ấy cũng như bài ca viết vội mãi thổn thức duới chân trời. Thanh xuân sâu sắc, dạt dào khát vọng đầy dòng hứng khó quên hệt những cơn mưa chớm xuân đón lộc mang bao thao thức, khát khao cứ lôi kéo ta tưởng như vĩnh hằng, nhưng đằng sau ấy nó cũng đến rồi lại đi mau như những cơn mưa rào mùa hạ. Hay dễ hiểu hơn thì tuổi thanh xuân là một cơn mưa rào nặng hạt. Bởi lẽ, trong dòng sống của chúng ta thì chẳng gì là trọn vẹn và chẳng gì chung thủy với thời gian là mãi mãi.

***



Là thế đấy! Nhưng khi thượng đế cất bước xuống trần gian mà cho ta dang tay níu lấy một thứ gì đó để biến nó là trọn vẹn cùa ta thì tôi vẫn biết rằng, đâu đây khoảng trời phẳng lặng cùa bao tơ tường đầy lí trí vẫn sẽ chọn đó là thanh xuân- mốc tuổi đời thương nhớ. Rồi lại có một câu hỏi khẽ vu vơ: "Vì sao lại thương nhớ?". Ừ! Thì cũng là vì thanh xuân chính là cái dấu mốc quá sâu đậm để tồn tại, lưu giữ hay thậm chí là hiện nhân trong tư tưởng để chứng kiến những gì ta đi qua. Nó chất chứa hết những niềm vui, nỗi buồn thầm dại, chất chứa những vấp ngã, những trưởng thành, và chất chứa đong đầy cả những cung bậc cảm xúc theo khúc thăng trầm bước vội. Chính vì thế, mà theo nhịp đập cùa thời gian, theo từng nhịp sống mang hình chủ nhân của chính thanh xuân ấy, thì thanh xuân còn tựa lại góc đời đầy những mảng kỉ niệm. Có ai biết, để thầm lắng ghi lại những kỉ niệm xưa kia mà ai đó muốn gợi nhớ ấy thì chính thanh xuân cũng đã chứng kiến tất cả những gì trôi dạt vào cuộc sống này rồi!

Tuổi thanh xuân xoắn xuýt trải dài trong tình yêu và khát vọng. Hiển nhiên rằng cái thanh xuân chỉ song song với hồn trẻ, với những gì còn xuân. Rồi tuổi trẻ thiếu đâu những khát vọng thiếu đâu những đắm chìm với tình yêu chẳng thể nào ngăn bước. Ừ! Tuổi trẻ mà, cái tuổi đầy những khát khao xa tận cuối trời qua cái lớp hồn xanh như ngọc như gương không bao giờ là vụt mất. Ấy là những khát vọng tuổi trẻ, khát vọng đời, khát vọng thanh xuân. Rồi khát vọng khẽ như một cơn nắng của vầng dương chói rọi giọt qua đời ta rồi ánh lên đến kì lạ, cơn nắng ấy cũng tưởng như đích đến một điểm tựa đầy nhiệt huyết và trong veo đang sống trong nơi nào ấy có thanh xuân thực sự. Khát vọng long đong theo những tháng ngày của thanh xuân làm nghĩ suy nào đó bồng bột mà nhận ra rằng tuổi thanh xuân là một khởi đầu mở ra khoảng xứ xở sau bao lớn khôn, bao chột dại mà giờ đã trưởng thành của tuổi đời mới lớn ta vừa đi qua thì thanh xuân trong chập chững chao nghiêng đầu tiên vẫn còn là non nớt của người. Biết làm gì đây trước những khờ dại, thứ làm ta có thể nhìn về một cái thanh xuân thực sự là thanh xuân chính là khát vọng rồi. Rồi cất gót về bước đầu của con đường thanh xuân đẹp rạng ngời trong những ngày mưa của con tim đầy xúc cảm và những ngày nắng ấm như nụ cười ấy người ta sẽ tưởng rằng ngọn lửa khát vọng dìu dắt sẽ chẳng bao giờ hẫng đi mất bởi tuổi trẻ chẳng bao giờ thiếu khát vọng. Họ cứ ngỡ khát vọng ấy sẽ mãi ngập tràn, và có được khát vọng - điểm tựa đầu đời vững chắc thì thực sự với một đôi chân bắt đầu những bước đi đầu tiên của tuồi trẻ sẽ đi được đến thanh xuân.

Sống trong thanh xuân tự hỏi bao giờ thanh xuân đi mất? Đó chính là khi cái tạo nên thanh xuân vụt tan. Và như những gì tiềm thức và xúc cảm ngỡ ngàng nhận thấy thì tuổi thanh xuân ngoài gắn liền với bao khát vọng còn là tình yêu nữa đấy! Mất đi tình yêu, mất đi khát vọng là mất cả thanh xuân. Thế mà cũng chính bởi cái quyến luyến giữa tình yêu và khát vọng trong nền thanh xuân mà đôi khi đánh mất tình yêu ta cũng làm rơi cả khát vọng có phải không?



Tình yêu đấy! Ấy là yêu đời, yêu người, yêu cuộc sống. Có tình yêu ta cứ như sơn ca biết hót, như mây dạt giữa trời, như bình yên với nắng, như hòa quyện tất cả cái trào dâng lên đến nấc thang hạnh phúc khắc khoải mãi trong cảm xúc của ta. Và khi ấy thì thanh xuân đúng là thanh xuân.

Nhưng tình yêu là thế! Có được nó là như chính ta đang dang đôi tay bé nhỏ chẳng thoảng âu lo với mây trời, nhưng trời rộng bao la đâu chẳng ra một áng mây khuất lối. Thế giới này đấy! Để mà một cái hồn thanh xuân đầy nhạy cảm yêu thương cũng đầy rẫy những khó khăn mênh mang trong chặng đời. Vì sao khẽ hỏi thế giới này có biết không? Thanh xuân vậy thôi nhưng thực ra nó cũng là một thứ gì đó mong manh, non nớt lắm! Còn thế giới của ta, nếu như là khi còn bé thì thế giới còn đẹp lắm phải không. Khi ta mở đôi mắt còn chưa vẩn bụi ngước nhìn thế giới chỉ toàn qua lăng kính màu hồng còn bây giờ có lẽ là tấm kính đầy bụi của thế gian. Thế giới mênh mang gì chẳng có, lòng người có rộng cứ tấp nập chen nhau bước vào ngã rẽ của cuộc sống bỗng chốc rồi thế giới cũng hóa chật thế thôi! Chật chội thế rồi thanh xuân có vội vẩn đục, tấp nập giữa đời biết mà yêu thương ai, biết đâu lối đúng đắn nhất mà gửi trọn tình yêu. Cái yêu ta yêu từ thưở bé, là yêu cha yêu mẹ nhưng nếu là yêu một người xa lạ thì phải có cả niềm đau có phải không cái chảy dập dờn đầy sức sống giữa đời thanh xuân kia? Ta lớn rồi phải không? Có bao giờ ta thấy khao khát được yêu thương chưa? Có bao giờ xốn xang đến nhảy lên ếm nhẹ những vạt nắng trời bởi những rộn ràng trong những rung động đầu đời? Rồi có bao giờ từ mong manh, khờ dại mà ta bỗng chẳng còn sợ hãi cái hút của gió đông lạnh lùng với trái tim không ngừng sưởi ấm cho ai đó kia không? Đó chính là lúc trái tim ta buông thõng then cửa, rồi tình yêu theo nhịp đập của nó bước vào cái thanh xuân của ta đấy. Chợt nhiên, ta thấy yêu đời, yêu cỏ hoa, yêu thanh xuân này với ánh cầu vồng rạng rỡ và ta yêu tình yêu của ta nhiều lắm nữa. Khẽ đưa ngón tay viết chữ "Love" lên bầu trời rồi từ con tim, tình yêu và bầu trời cao rộng cháy lên bao khát vọng tình trẻ. Tình yêu đi cùng khát vọng dậy lên thắp cho thanh xuân muôn ánh sáng - hiện diện của thanh xuân!

Thế nhưng đâu phải cái gì ta yêu thương cũng hoàn mĩ, cả thanh xuân cũng thế mà! Ta chao nghiêng, ta lãng đãng như những vô tình ta thường làm, rồi ta vấp phải cái gì đó nhỏ bé của thế giới để chạm phải những tổn thương trong tình yêu. Rồi mình ta, ta tự kéo ta vào bóng tối sau lần rượt đuổi với tổn thương. Trong bóng tối đấy đến cả cái bóng của mình cũng bỏ mình mà đi nữa. Chẳng một ai, ta lại thấy cô đơn. Con người ta cô đơn không phải từ khi sinh ra mà cô đơn từ lúc yêu một người. Nơi góc cầu thang bủa vây bên bóng tối, có bờ vai run lên bật khóc không ai dỗ dành. Đó cũng chính là khi tình yêu làm ta đau, tình yêu bỏ thanh xuân của ta đi mất rồi. Tình yêu mất, nỗi đay dày dụa, thế giới bỏ rơi ta, bao người bỏ rơi ta, ta tự bỏ rơi ta. Sau những bỏ rơi xúc cảm sẽ đau đớn nối tiếp những hụt hẫng, trơ trọi, thương đau rồi gieo ta vào tuyệt vọng. Tuyệt vọng rồi khát vọng sẽ biến đi, coi như mất tình yêu ta từ bỏ luôn những khát vọng. Thế rồi còn lại gì hả thanh xuân? Chỉ còn lại những chơi vơi, trống rỗng, hoang vắng, nhàn nhạt đi rồi héo tàn.

Tỉnh táo lại đi thanh xuân à! Tình yêu còn có thể tìm lại, khát vọng vì ta sẽ dậy lên vì hồn ta trẻ, thế nhưng mà thanh xuân chỉ có một mà thôi. Những lúc bản thân gục ngã thế này hãy khóc thật lâu rồi xua đuổi nỗi đau đi nhé. Bạn ghét thương đau phải không? Cũng giống như ai đó làm tổn thương ta đó, ta cứ tuyệt vọng, quên bẵng rồi cũng làm đau thanh xuân. Mà thanh xuân đau ta sẽ thêm đau đấy! Vì thế, dù đau thật đau cũng chẳng ai muốn đau thêm phải không? Mọi chuyện rồi sẽ ổn, sẽ ổn cả thôi, mình ta sẽ bên ta, ta đang còn có thanh xuân nữa đấy. Ta còn trẻ, đời thanh xuân là đời khát trải. Phía cuối con đường, dù đau đớn đến bao nhiêu thì ta vẫn muốn dang tay ôm lấy thanh xuân.Thanh xuân có khi sóng gió nhưng chẳng phải ta không có bình yên. Thanh xuân là sự sống cưu mang đời người, nó không phải là nét chì để ta tẩy xóa dũ bỏ, không phải tờ giấy để xé đi một cách hoài phí. Đi qua thanh xuân bao giờ ta cũng sẽ ngơ ngác bước vào con ngõ tiếc nuối dạt dào là thực sự. Bởi thế, đừng làm đau thanh xuân bạn nhé!

 



Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm

Có Thể Bạn Quan Tâm:





Xem Nhiều

NẾU GẶP LẠI, XIN ĐỪNG GỌI NHAU LÀ NGƯỜI YÊU CŨ...

Biết rằng cũng chỉ là một cuộc tình quá vãng, một chiếc tàu tạm dừng chân ở một nhà ga, đến giờ tàu phải lăn bánh đi rồi nhưng sao ba từ đó lại nhói lòng như thế? Một chiều mùa đông ảm đảm, con phố cũ nhuốm hơi lạnh nằm im lìm nghe tiếng lá rơi, tôi co ro siết chặt bàn tay ...

Xem tiếp
Em rửa chén đi, thế giới để anh lo

Giai là thứ có nhiều mơ ước. Anh là giai, dĩ nhiên cũng vậy. *** 1. Anh Giai là thứ có nhiều mơ ước. Anh là giai, dĩ nhiên cũng vậy. Năm anh năm tuổi, học lớp Lá trường Mẫu giáo Sơn Ca mấy gì đó, cô giáo khen anh đẹp giai vẽ giỏi, gọi anh là 'họa sỹ tí hon'. Anh tí tởn chạy ...

Xem tiếp
NHỮNG DIỆN MẠO CỦA MỖI NGƯỜI CẦN CÓ TRONG CUỘC SỐNG...

Tôi luôn nghĩ rằng mình có nhiều hơn một khuôn mặt, để cười, để khóc, để hờn, để thương,... Để che đi những tủi hờn, để rạng ngời những khi cần thiết... Khi tấm màn nhung của sàn diễn cuộc đời khép lại trong đêm. 'Người diễn' quay trở về với thân phận thật của chính mình, và ...

Xem tiếp
Cầu tử

Cứ tin đi rồi hạnh phúc sẽ mỉm cười. :) *** 1. Tôi đang muốn viết một câu chuyện. Nhưng tôi không biết bắt đầu nó như thế nào. Các bạn biết đó, để bắt đầu một cái gì đó, không chỉ nằm trong phạm trù văn chương, hầu hết đều rất khó khăn. Vậy nên cổ nhân mới có câu rằng, một ...

Xem tiếp
ĐỪNG NHỚ MÃI MỘT NGƯỜI KHÔNG NHỚ MÌNH

Tất cả chỉ là em tự đa tình, rằng thời gian qua nhớ đến anh chỉ là do em ngốc nghếch quá, nhớ mãi một người không nhớ mình... Đến bây giờ khi đã có thể bình tâm suy nghĩ lại, em chợt không hiểu rốt cuộc tình cảm giữa 2 chúng ta là như thế nào? Mọi thứ diễn ra thật tự nhiên, từ ...

Xem tiếp
Tâm Sự Ế

 Năm mình học lớp một, mình xinh trai nhất lớp. Lúc này đã biết phân loại con trai và con gái. Nhưng khi đó với mình con gái vẫn là sinh vật rắc rối, thường xuyên khóc nhè và hay nhún chân khi hát tốp ca - ghét! ***  ...Năm lên lớp hai, mình xinh trai thứ nhì lớp. Thằng được ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm

Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top