Đúng là khác thật

Đúng là khác thật

By Truyen Hay Moi Ngay

Score: 4
4
From 3,487 Ratings

Đúng là khác thật

 Thời tiết sáng nay mát mẻ nhưng khá buồn tẻ. Buồn tẻ là bởi gần nửa buổi rồi mà tôi vẫn chưa chạy được cuốc nào. Đang định ngả người xuống con Wave ghẻ chợp mắt một tí cho khỏe thì bỗng tôi thấy một người đàn ông bệ vệ, mặc vest lịch lãm bước tới chỗ mình. Ngon rồi! Có khách rồi! Ơ! Nhưng mà cũng chưa chắc!


Có thể ông ấy chỉ muốn hỏi đường thôi, bởi một kẻ giàu sang, uy quyền thế kia, đời nào lại chịu đi xe ôm, lại chịu đặt mông lên cái con Wave ghẻ của tôi chứ nhỉ?

- Xin chào ông! Ông muốn đi xe hay là…?

- Một buổi chạy xe ôm anh kiếm được bao nhiêu? – Người đàn ông hỏi tôi bằng giọng khá thân thiện.

- Dạ, cũng tùy ạ! Nhiều thì một hai trăm, còn không thì một hai chục, còn không nữa thì chẳng xu nào!

- Thế này nhé! Tôi sẽ trả anh 5 trăm nghìn để anh giúp tôi một việc, chỉ trong buổi sáng hôm nay thôi, được chứ?

- 5 trăm nghìn sao? Nhưng là việc gì ạ? Nếu việc nặng nhọc, hoặc phạm pháp, thất đức như cướp nhà băng, chém người, lừa tình, hiếp dâm thì tôi không làm được đâu.

- Yên tâm, việc này rất nhàn hạ, chỉ phải ngồi trong phòng điều hòa đọc báo, đọc truyện hoặc ngủ, tùy ý, miễn không gây mất trật tự là được!

- Nghe cứ như đi họp ấy nhỉ!

- Thì là đi họp thật mà! Đây là cuộc họp thường niên của cơ quan tôi, tức là năm nào cũng có, và năm nào cũng giống năm nào. Hôm nay tôi bận đi ăn cỗ đầy tháng đứa con gái đầu lòng của đứa bạn thân hồi cấp 1 nên không đi họp được, mới phải nhờ anh đi thay!

- Ấy chết! Không được đâu! Vào đó toàn người ăn mặc lịch sự, cao quý như ông, còn tôi chỉ là một thằng xe ôm nhếch nhác, bẩn thỉu. Không được! Dứt khoát là không được!

- Đừng lo! Mặc bộ vest này của tôi vào thì anh cũng sẽ giống tôi và giống họ ngay thôi!

- Nhưng họ đều là những người có học thức, có trình độ, còn tôi dốt nát, ngu si. Không được! Dứt khoát là không được!

- Có phải đi thi đâu mà cần học thức, trình độ? Đây là đi họp thường niên mà, chỉ ngồi nghe, rồi ngáp, rồi ngủ, rồi đọc báo thôi.

Ông ấy đã nói vậy thì quả thực tôi không có lý do gì để chối từ. Rồi ông khách lấy ra một bộ vest lịch sự không kém cái bộ của ông ấy, bảo tôi mặc vào. Xong xuôi, ông ta đưa cho tôi một ít tiền tạm ứng, hẹn đến trưa họp xong sẽ gặp nhau và thanh toán nốt.

Tôi tưởng cái lúc ngồi đợi khách trên chiếc xe Wave ghẻ dưới bóng cây mát mẻ vào một buổi sáng vắng vẻ là cái lúc dễ khiến tôi buồn ngủ nhất, nhưng tôi đã lầm, cái cảm giác ngồi họp trong phòng điều hòa, xung quanh là những người ngả ngốn, ủ rũ, bên tai là những bản báo cáo, trình bày dài dòng, ê a mới thực sự khiến ta dễ ngủ hơn cả. Tôi gục xuống bàn, và cái giọng đọc phát ra từ mấy cái loa thì vẫn tiếp tục ngâm nga…

“Về kinh doanh, trong năm vừa qua, công ty chúng ta đã đạt được những thành tích rất đáng khích lệ. Tuy nhiên, bên cạnh đó vẫn còn nhiều mặt hạn chế, vẫn còn nhiều cái chưa được. Trong năm tới đây, chúng ta phải phát huy tối đa những mặt mạnh, khắc phục triệt để những mặt yếu, đưa công ty ta ngày một đi lên.

Về thi đua, dù tỉ lệ các phòng ban đạt danh hiệu phòng ban văn hóa vẫn ở mức 100% nhưng chúng ta không được phép tự mãn, không được phép chủ quan mà phải tiếp tục nỗ lực, cố gắng hơn nữa trong công tác thi đua, phấn đấu trong những năm tới tỉ lệ các phòng ban văn hóa phải tăng lên 150% hoặc 200% thì càng tốt. Phải chăm lo cho đời sống của cán bộ và nhân viên cả về vật chất lẫn tinh thần, phải đào tạo và tìm ra được những con người tâm huyết, sẵn sàng hi sinh và dâng hiến hết cả cuộc đời mình cho sự phát triển chung của tập thể…”

Bài báo cáo ấy sao nó du dương đến thế, ngọt ngào và êm ả như lời ru của mẹ, khiến tôi chìm vào giấc ngủ tự lúc nào. Ấy vậy nhưng chỉ mới chợp mắt được một lát thì cái lão già vô duyên ngồi cạnh tôi đã đập đập vào vai tôi liên tục…

- Gì vậy? Đang ngủ ngon…

- Cho hỏi tí!

- Sao bao nhiêu người xung quanh thì không hỏi, lại hỏi tôi?

- Hỏi hết rồi, nhưng họ ngủ say lắm, đập mãi không dậy!

- Thôi được! Hỏi gì thì hỏi đi!

- Có biết cách cho bé tiếng đi không? Đang xem phim nhưng con diễn viên này nó kêu to quá, mọi người nghe thấy lại đánh giá không hay!

- Cái này là cái gì?

- Ipad đấy!

- Xem được phim cơ à?

- Ừ! Thế có biết cách cho bé tiếng không?

- Cái loa của nó ở chỗ nào?

- Đây!

- Lấy miếng cao dán Salonpas này bịt cái loa lại xem!

- Ừ! Đúng là tiếng nhỏ đi rất nhiều! Thông minh thật!

Tôi gục xuống định ngủ tiếp, nhưng cái tiếng kêu của nữ diễn viên trong phim, dù đã bị bịt bởi một lớp Salonpas, thì vẫn đủ sức khiến tôi bứt rứt, rạo rực trong người, và không tài nào ngủ nổi. Vậy là tôi quyết định ngồi dậy xem phim cùng với lão già vô duyên ấy. Xem được khoảng 5 hay 7 phim gì đó, Âu Á đủ loại, thì cũng là lúc cuộc họp kết thúc. Mỗi người chúng tôi phải ký tên vào một danh sách để xác nhận mình đã đi họp, rồi được một cái phong bì, kèm theo một tập tài liệu có tên là “Biên bản tóm tắt nội dung cuộc họp”.

Đúng thỏa thuận, tôi quay lại chỗ hẹn để gặp người đàn ông ấy. Tôi giữ lại cái phong bì, chỉ trả bộ quần áo cùng với cái biên bản tóm tắt nội dung cuộc họp cho ông ta. Còn ông ta thì chỉ nhận bộ quần áo, rồi lại đưa cái biên bản đó cho tôi…

- Anh thích thì cứ cầm lấy, chứ tôi đâu cần cái biên bản này làm gì!

- Tôi tưởng ông phải xem qua nội dung cuộc họp hôm nay thế nào chứ?!

- Đây! Tôi còn giữ cái biên bản cuộc họp của năm ngoái đây rồi!

- Năm ngoái khác, năm nay khác chứ!

- Không khác! Tôi cam đoan là không khác! – Người đàn ông ấy quả quyết!

- Để tôi xem nào!

Dứt lời, tôi cầm hai cái biên bản ấy lên vừa đọc vừa săm soi, đối chiếu. Thế rồi tôi reo lên hả hê khi cuối cùng cũng đã tìm thấy được sự khác biệt…

- Đây! Ông nhìn đi! Thế này mà bảo là không khác sao?

Vừa nói tôi vừa chỉ chỉ ngón tay vào cái chỗ khác nhau trên hai tờ biên bản: một cái ghi ngày tháng của năm ngoái, còn một cái thì ghi ngày tháng của năm nay. Người đàn ông lúc này không thể cãi được nữa, đành tâm phục khẩu phục gật gù:

- Ừ! Đúng là khác thật! Khác thật!

Tác giả: Vo_tonq_danh_meo

keyboard_arrow_up