Đu Đủ Mõ Vịt

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Đu Đủ Mõ Vịt)

Đu Đủ Mõ Vịt

Gần đến giờ cúng rồi, chỉ còn một món gỏi đu đủ tép nữa là xong. Thế mà không biết con nhỏ Lan nầy nó mua tận nơi đâu mà từ sáng đến giờ chẳng thấy về. Mọi người làm bếp cứ chắc lưỡi, hít hà trông đợi.



Xưa nay mỗi lần đình đám, việc lớn, việc nhỏ trong nhà kể cả việc đi chợ đều có mẹ lo hết, bà ít khi nhờ vả đến ai. Riêng Lan và các em chỉ biết ăn, vui chơi, đi học chớ đâu có biết gì về ba cái bếp núc và tệ hại hơn là mẹ chưa hề cho cầm giõ tự đi chợ một lần. Không phải là bà chê vụng về, bởi bà sợ người ta thấy không biết, gạt gẫm bán hàng không tốt, đắc giá. Nhưng không hiểu sao hôm nay tự dưng mẹ đưa mười đồng bảo ra chợ mua đu đủ mõ vịt. Chắc có lẽ nhà thiếu người hay bà muốn chứng minh cho những người thân và láng giềng biết rằng con gái bà cũng rành rẽ việc nội trợ lắm.

Thật lòng thì từ nhỏ- đến lớn Lan thường hay nghe thoáng qua danh từ đu đủ mõ vịt, nhưng nàng cứ lơ đi và chưa nhận thức rõ nó như thế nào. Hôm nay đụng chuyện, trước khi nhận tiền mẹ đi chợ, nàng hồi hộp vô biên, giữa đám đông nàng giả bộ tỉnh bơ, tuân lệnh rồi xách giõ ra đi.

Đến chợ. Nàng đi tới, đi lui cả bao nhiêu bận, cả bao nhiêu lần mà chẳng thấy quả đu đủ nào có cái mõ hình con vịt, nàng vô cùng bối rối . Lẽ ra nàng phải hỏi trước mẹ hay người bán hàng, may ra còn biết và người ta giúp được điều gì. Nhưng vì quên và ngại, nên nàng cứ quanh quẩn gần cả buổi trời ngoài chợ và cuối cùng mua được mấy quả đèo đẹt có hình thù như con vịt mang về. Bao người bán hàng thấy cũng lạ, nhưng bán được số vụn vặt là họ đã mừng rồi và không cần hỏi tới, hỏi lui cho phí thời gian.

Mọi người ở nhà cứ trông đứng, trong ngồi chờ nàng về để kịp làm cho buổi cúng, nhưng chẳng thấy đâu đâu. Ai ai cũng chắc lưỡi, hít hà không biết nàng mua tận chốn nao.



Về nhà. Nàng trưng ra một giõ, toàn là những quả đèo đẹt, ngoằn ngoèo, những thứ người ta có thể vứt đi. Cả nhà ai ai cũng chưng hửng và cũng chẳng biết phải nói thế nào. Bà thấy thế nên chạy lại đỡ cho con gái vài câu. Có lẽ hôm nay chợ không có đu đủ nên cháu mua tạm thế. Thôi, ta có gì dùng nấy, ông bà không chấp đâu. Rồi khều nhẹ Lan vào phòng và bảo:

- Lan nầy ! Đu đủ mõ vit là loại no tròn phía đầu quả có màu ửng vàng (Tóm lại quả đu đủ già và vừa bắt đầu chín, chứ không phải hình thù ngoằn ngoèo như con vịt. Lần sao con nhớ để ý.

- Sao mẹ không nói trước cho con biết, đến giờ mẹ mới nói.

- Xin lỗi con, vì mẹ quá bận nhiều việc cho ngày giổ hơn nữa mẹ nghĩ con đã biết từ lâu.

Vâng, cảm ơn mẹ.

Thủy Điền

02-07-2017

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm


GIỚI THIỆU
adminavatar About Truyện Hay Mỗi Ngày
facebook instagram youtube
Càng thành thật về lỗi lầm của mình, người ta càng nghĩ bạn hoàn hảo. Bạn càng thoải mái với việc mình không phải là người giỏi giang, vĩ đại, thì người khác lại càng nghĩ bạn chắc là "thần thánh phương nào"!.

Phương châm hành động : "Thứ duy nhất không thay đổi là sự thay đổi. Đây là một câu nói có vẻ như quá rõ ràng, nhưng thực sự lại không có nghĩa gì rõ ràng cả. Nhưng... Nó đúng!"

Có Thể Bạn Quan Tâm:



Xem Nhiều

Về quê nội

N gồi trước mũi chiếc Tắc rán (Đò dọc), vừa ngắm trời mây, sông nước. Bỗng dưng tôi thấy phía xa xa khoảng cách chừng trăm mét, lố nhố những đầu người như một đàn cá Lòng tong đốp động. Những năm sau nầy, Nội tôi già yếu cứ mỗi lần về thăm, ông thường bảo. Ông bà bây giờ già rồi ...

Xem tiếp
Buông tay là hết

Buông tay là hết, hết hẹn hò, hết trách cứ vu vơ, hết những yêu ghét luôn biết đâu là giới hạn. Là hết tôi, hết người, là hết lạ, hết quen, là hết thân thương, là hết chung đường. Là hết, vậy thôi. *** Tôi gọi người là 'người lạ thân thương'. Nghĩa là hoàn toàn như những người ...

Xem tiếp
Sài Gòn trong tôi

Thời gian vội vã trôi, con người tấp nập với trăm công ngàn việc. Đó là thế kỷ công nghiệp hóa, hiện đại hóa. Đã bao giờ bạn thử sống chậm lại, suy nghĩ khác một chút và cảm nhận thế giới xung quanh, đặc biệt là nơi Sài Gòn nhộn ...

Xem tiếp
Tìm đâu tri kỷ

Cả một cuộc đời kiếm tìm thứ gọi là 'tri kỷ'. Mấy người tìm được hay lắm kẻ phải lầm than, mãi lang thang trong bộn bề cảm xúc của chính bản thân mình... Suy cho cùng con người ta khi lớn lên rồi, chẳng bao giờ có thể kiếm tìm được một người bạn tri kỷ thật sự nữa. Mỗi người ...

Xem tiếp
Tuổi hai mươi em những bước chân âm thầm

Những năm tháng hai mươi, khi tâm hồn chưa bị nhuốm mùi cơm áo gạo tiền, khi chưa phải tất bật lo toan cho gia đình riêng, em vẫn có nhiều điều phải suy nghĩ. *** Tuổi hai mươi, em vẫn loay hoay trên con đường của mình, phía tương lai vẫn giăng một màn sương hư ảo. Em chưa ...

Xem tiếp
Thú câu cua mùa hạ

Thế mà đã hai mươi năm trôi qua, khi đó hai tôi còn bé tẹo. Ngày hè nắng nóng, nằm trong nhà không ngủ được, ba bố con lại rủ nhau đi câu cua. *** Hai đứa con tôi cũng rất thích được đi như thế vừa thoải mái nô nghịch nơi bờ khe thoáng đãng, lại còn được cảm nhận cái thú bắt ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top