Động đất

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Động đất)

Động đất

 Trong giờ làm việc, khi mà mấy anh em cùng phòng đang túm tụm lại ở bàn của tôi để xem phim thì tự nhiên cái màn hình máy tính rung lên bần bật. Tất cả đều lắc đầu, nhìn nhau thán phục:

- Tiên sư bố thằng Tây, khỏe thế! Rung cả màn máy tính!



Thế nhưng ngay sau đó, mấy cái ly thủy tinh cũng va vào nhau leng keng, rồi cái lọ hoa trên bàn lắc lư, nghiêng ngả, đổ kềnh, lăn xuống nền nhà vỡ choang. Thằng Toàn dê thấy vậy thì hét lên:

- Không phải tại thằng Tây đâu! Động đất! Động đất đấy! Chạy mau!

Tức thì, toàn bộ anh em cuống cuồng túa ra ngoài, hệt như lũ chuột đồng hốt hoảng khi nước đổ ải đang dâng mấp mé cửa hang. Không chỉ cơ quan tôi, không chỉ tòa nhà tôi mà nguyên cả dãy, nguyên cả ngõ xung quanh, tất cả đều tràn ra đường, đứng ngồi lổm nhổm trên vỉa hè, mặt mày ai nấy đều ít nhiều lo lắng.

Chưa bao giờ tôi được chứng kiến ở ngoài đường một khung cảnh hỗn loạn và thú vị như vậy. Chỗ này là mấy anh mặc vest lịch lãm như đa cấp đang đứng phân tích về nguyên lý và quy luật hoạt động của động đất. Một anh đeo cà vạt đỏ vừa múa tay vừa hùng hồn khẳng định rằng trận động đất này phải mạnh 69 độ hít-le là ít. Các anh khác thì người bảo hơn, kẻ bảo kém, khiến không khí tranh luận sôi nổi như ở một hội nghị thượng đỉnh dành cho các lãnh đạo cấp cao để bàn về nguy cơ sâu răng đối với những người có vợ hoặc chồng bị mắc bệnh tiểu đường. Chỗ nữa là mấy cụ đang say sưa kể lại quá trình thoát hiểm không tưởng vừa mới đây của mình, hệt như một cuộc họp của câu lạc bộ những người cao tuổi. Chỗ khác lại là mấy chị em mặc độc đồ lót (chắc đang thử đồ ở cửa hàng đồ lót bên đường, thấy động đất thì không kịp mặc quần áo dài, cứ vậy đạp cửa phi ra). Trên những bộ đồ lót mà các chị ấy đang mặc vẫn còn lủng lẳng tem mác với thương hiệu Chai Ùm, Mết in Chai Nơ. Chị nào chị nấy đều mặt đỏ bừng bừng, đứng nép vào nhau ngại ngùng, khiến người ta ngỡ rằng mình đang được tham dự một buổi tuyển vợ Việt Nam của mấy lão già Hàn Quốc.

Và đặc biệt, khuất sau gốc cây, là mấy đôi trai gái có vẻ như không mặc gì, chỉ đang quấn tạm chiếc chăn mỏng trên người, chắc vừa chạy từ cái nhà nghỉ trong ngõ kia ra. Có anh trên tay vẫn còn đang giữ khư khư cái bao cao su xé dở, đầu bao thò ra hơn nửa; có anh thì chỉ thấy cầm cái vỏ bao không mà không thấy bao đâu, có lẽ cái bao đang giắt ở chỗ nào đó bên trong mấy cái chăn đang quấn kia chăng? Nhìn đám người này, tôi có cảm giác như mình lạc vào một phòng tắm xông hơi dùng chung cho cả nam và nữ. Chỉ có điều, ở phòng tắm xông hơi thì mặt mũi ai nấy cũng thỏa thuê, đê mê, còn mặt mũi của mấy anh chị quấn chăn này chỉ thấy vẻ hốt hoảng, bực tức và ấm ức. Các cụ có câu: “Giời đánh tránh bữa ăn”, nhưng quả thực, bị đánh lúc đang ăn vẫn còn sướng gấp vạn lần là bị đánh khi mà bao đang xé dở, và đầu bao mới thò ra ngoài hơn nửa.

Khoảng nửa tiếng sau, khi thấy tình hình có vẻ yên, nhiều người đã lục tục quay trở vào tiếp tục công việc dang dở của mình. Nhóm gan dạ nhất, tức là nhóm dám quay vào sớm nhất, chính là mấy anh chị quấn chăn, tiếp sau đó là nhóm các chị mặc Chai Ùm, rồi tới các anh đa cấp, rồi đến những cụ già. Cuối cùng, hóa ra mấy anh em phòng tôi lại là những người nhát gan nhất, bởi thằng nào cũng ngập ngừng, không muốn trở về phòng.

Lý do thật thì ai cũng biết, rằng chả mấy khi đang giờ làm việc lại được chạy ra ngoài đường hóng gió và chém gió vui vẻ thế này, giờ mà lại chui vào cái phòng ngột ngạt đó, ngồi vào mấy cái bàn ngổn ngang, bừa bộn đó thì thật là chán vô cùng. Nhưng cái lý do thật ấy không thể lấy ra dùng được mà cần phải tìm ra một lý do khác chính đáng, thuyết phục và có trách nhiệm hơn.

Và có vẻ như thằng Toàn dê đã tìm ra cái lý do thuyết phục ấy rồi thì phải, nên nó cất giọng rất tự tin và chậm rãi:



- Động đất khó lường lắm! Có thể vừa rồi chỉ là khúc khởi động, dạo đầu để chuẩn bị cho một đợt rung động cao trào và lên đỉnh thì sao? Nếu đúng vậy mà chúng ta quay về phòng bây giờ thì có phải là tất cả sẽ chết oan uổng không? Nếu chúng ta chết, nếu mất đi những nhân tài này thì cơ quan ta sẽ ra sao? Không thể để chuyện đó xảy ra được!

- Đúng thế! Làm cả đời chứ có phải làm một ngày đâu. Chúng ta không nên mạo hiểm!

Vậy là sau một hồi bàn bạc, thảo luận thẳng thắn trên cơ sở tôn trọng quyền và lợi ích của các bên, cuối cùng, chúng tôi quyết định không quay lại phòng làm việc nữa mà sẽ tìm một chỗ nào đó thật an toàn để tránh động đất. Nơi an toàn mà chúng tôi chọn chính là quán bia gần cơ quan tôi. Cũng không hiểu sao tất cả đều đồng ý rằng đó chính là nơi an toàn nhất mặc dù chưa hề có một nghiên cứu khoa học hay khảo sát chính thức nào kết luận rằng khi động đất người ta nên chạy vào ẩn náu ở quán bia. Nhưng kệ, có những lúc niềm tin và sự mách bảo của bản thân mình còn quan trọng hơn bất kì một kết luận hay một nghiên cứu khoa học nào.

Chúng tôi lánh nạn ở đó đến 5 giờ chiều, khi mà mặt thằng nào cũng đỏ bừng, bụng thằng nào cũng căng tròn vì bia, mắt đờ đi, giọng díu lại, chân tay mềm nhũn, khi mà trên bàn và dưới đất ngổn ngang, la liệt cốc chén, bát đũa, đồ ăn, vỏ chai các loại thì cả lũ mới chịu rời quán bia và chuyển sang lánh nạn tiếp ở quán karaoke. Bởi vậy, lúc tôi lê được cái xác về đến nhà thì đã là gần 11 giờ đêm. Hì hục mãi mới mở được khóa, vừa đẩy cửa bước vào nhà, tôi bất ngờ nghe tiếng loảng xoảng của mâm bát, rồi vèo vèo một cái xoong bay ngang trên đầu. Hoảng quá, tôi nép sát vào tường, ôm chặt đầu, co rúm lại rồi la lên thất thanh:

- Động đất! Lại động đất nữa rồi!

Thế nhưng cơn động đất này rất lạ, bởi ngoài tiếng bát đĩa rơi vỡ, tiếng đồ đạc loảng xoảng, tôi còn nghe rất rõ tiếng vợ tôi đang gào thét giận dữ:

- Anh đi đâu mà giờ này mới thèm vác mặt về nhà hả? Đi luôn đi! Đừng về đây nữa! Cút!

Tôi nhắm tịt mắt lại, tay che đầu, người run rẩy hứng chịu cơn địa chấn. Rồi khi mọi thứ yên lại, khi cơn cuồng nộ qua đi, tôi mở mắt ra thì đã thấy mình đang đứng ở ngoài đường, bên cạnh là mấy bộ quần áo được gói vào một cái túi bóng đen, loại túi to chuyên để đựng rác. Thôi, đêm nay phải ngủ ở ngoài rồi, đợi mai vợ nguôi giận rồi quay về quỳ xuống xin lỗi vợ sau. Tôi lấy ví ra kiểm lại tiền. Chết cha, hôm nay ăn chơi kinh quá, giờ còn có hơn 5 chục nghìn, làm sao đủ tiền thuê nhà nghỉ qua đêm?! Đành gọi điện xin qua nhà thằng Toàn dê xin ngủ nhờ vậy...

- Alo! Toàn dê hả! Anh đây!

- Ơ anh! Em đang định gọi cho anh thì lại thấy anh gọi!

- Gọi cho anh có việc gì?

- Em định xin qua nhà anh ngủ nhờ! Bên em động đất to quá anh ạ!

- Động đất cái con khỉ! Lại bị vợ đuổi ra khỏi nhà hả?

- Dạ vâng! Sao anh biết ạ?



- Cậu là cái thằng sợ vợ nhất công ty, anh còn lạ gì! Cậu qua nhà anh ngủ thì vui thôi, nhưng anh không thích vợ anh nó biết việc cậu bị vợ đuổi ra khỏi nhà lúc nửa đêm, rồi vợ anh nó sẽ khinh cậu cho mà xem!

- Vậy em biết ngủ ở đâu bây giờ?

- Thôi được, anh sẽ ra ngoài thuê phòng ngủ cùng với cậu cho vui vậy!

- Nửa đêm rồi mà anh dám bỏ nhà ra ngoài ngủ sao? Không sợ vợ anh ý kiến à?

- Đứa nào dám ý kiến? Ý kiến anh vả vỡ mồm! Mà cậu còn bao nhiêu tiền trong ví đấy?

- Dạ, còn hơn một trăm ạ!

- Tốt! Hai anh em mình góp lại là đủ tiền thuê phòng rồi! Đợi nhé! Anh tới ngay đây!

Tôi xách túi quần áo lên và đi! Bóng tôi vội vã, xiêu vẹo và đổ dài theo ánh đèn đêm vàng vọt, nhạt nhòa. Thôi, thế cũng là may mắn, có được cái chỗ tử tế mà lánh nạn qua đêm nay rồi...

Tác giả: Võ Tòng Đánh Mèo

Nguồn - tác giả: : http://truyentraophung.blogspot.com - Mr Tòng - https://plus.google.com/114236657647222033769



GIỚI THIỆU
adminavatar About Truyện Hay Mỗi Ngày
facebook instagram youtube
Càng thành thật về lỗi lầm của mình, người ta càng nghĩ bạn hoàn hảo. Bạn càng thoải mái với việc mình không phải là người giỏi giang, vĩ đại, thì người khác lại càng nghĩ bạn chắc là "thần thánh phương nào"!.

Phương châm hành động : "Thứ duy nhất không thay đổi là sự thay đổi. Đây là một câu nói có vẻ như quá rõ ràng, nhưng thực sự lại không có nghĩa gì rõ ràng cả. Nhưng... Nó đúng!"

Có Thể Bạn Quan Tâm:



Xem Nhiều

Thu Hà Nội

Người ta bảo mùa thu Hà Nội đẹp lắm, có lá vàng xào xạc trên những con phố dịu dàng, có mặt hồ yên ả soi bóng bầu trời thu xanh cao vời vợi, mênh mang. Nhưng nếu chỉ có thế thì thu Hà Nội có khác gì thu Quảng Ninh hay thu Hải Phòng? Bởi tiết trời của vùng Đông Bắc Bộ là khá ...

Xem tiếp
Cai sữa

Từ ngày vợ sinh con, hắn được làm cha, được hưởng niềm hạnh phúc vô bờ. Nhưng đời mà, có hạnh phúc nào lại không phải trả giá, không phải đánh đổi bằng một thứ gì đó? Những cái như thức đêm thức hôm hoặc là những lo toan nhiều hơn về kinh tế thì hắn không nói, bởi đó là điều ...

Xem tiếp
Vầng trăng mếu

Trung thu có khác, trăng tròn và sáng quá, lấp lóa trên rặng bạch đàn um tùm nơi cuối bãi. Thế nhưng ở cái quãng hẻo lánh này thì Trung thu hay Trung đông cũng không khác nhau là mấy, bởi nó luôn vắng vẻ, ít người qua lại. Chỉ có vật vờ vài bóng cave đón khách, và cũng chỉ có ...

Xem tiếp
Mùi

Không biết từ khi nào và vì đâu, cái máu văn chương đã ngấm vào tôi. Liệu có phải từ khi tôi còn nằm nôi đã được nghe những câu ca dao, những lời ru ngọt ngào của mẹ? Hay từ những buổi chiều hè mây trắng dật dờ trên vòm trời xanh vời vợi, với gió dìu dịu nhẹ và sáo diều chơi ...

Xem tiếp
Xóm nghèo

Cái dãy nhà trọ này mới xây, và vợ chồng tôi là những người đầu tiên đến ở. Ít người thích thuê ở đây, bởi chỗ này hoang vắng, khuất sau vườn cây, và cạnh ngay bãi rác. Vợ tôi có tật sợ ma, nên nhìn xóm trọ với cái khung cảnh hiu quạnh, ảm đạm như thế, bà ấy có vẻ hơi nản. ...

Xem tiếp
Fan chân chính

10 giờ đêm, tôi vẫn còn lúi húi chuẩn bị đồ. Cái ba lô được nhét đầy: nào là khăn mặt, bàn chải, kem đánh răng, mì tôm, cả thêm mấy chai nước nữa. Xong xuôi, tôi lại gần ban thờ tổ tiên, thắp 3 nén nhang, vái lạy thành kính. Rồi tôi quay ra chào biệt mẹ. Mẹ lặng người, mắt đỏ ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top