Đời Tôi Luôn Có Thánh Nhân

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Đời Tôi Luôn Có Thánh Nhân)

Đời Tôi Luôn Có Thánh Nhân

Giữa tiệc nhậu hắn đứng dậy, đỏ mặt, vỗ bàn "Các bác im đi " Sống mà không biết Trời cao, Phật độ, Chúa cứu sinh thì hãy ra Nghĩa địa mà sống. Đừng nói thêm nữa. Mọi người ngồi trừng mắt nhìn hắn rồi im lặng nhậu tiếp cho đến khi tàn tiệc.
 
     Sau chiến tranh, hắn trở về với đôi nạng gỗ. Tuy, một phần thân thể nầy đã hiến dâng cho quê hương tổ quốc, nhưng lòng hắn rất vui khi nhìn thấy đất đất nước đã thanh bình liền về một cõi. Cảnh chết chóc không còn nữa, cảnh mẹ xa con, cảnh vợ xa chồng, cảnh con cái thiếu bóng cha, tiếng khóc thê lương ngày nào không còn chảy dài trên mảnh đất Việt hình chữ S.
 
    Trong làng, từ lúc hắn đi biết bao người không trở lại, mà dẫu trở lại thì cũng chẳng vẹn nguyên. Hắn là người may mắn còn nhìn lại quê hương sau mười năm lên đường chiến đấu. Trong gian khổ hắn từng trải qua những thăng trầm của cuộc chiến. Có lúc hắn nghĩ đời mình sẽ bị vùi sâu nơi phương nào có lẽ. Liên tiếp và liên tiếp nỗi bi quan. Hắn thầm bảo, muốn chống chọi với cuộc sống nầy chỉ còn cách nhờ Trời cao, Phật, Chúa độ trì thì còn hy vọng. Ngoài ra không còn cách nào khác. Chính vì thế, đêm nào hắn cũng luôn nguyện cầu, lâm bâm luôn miệng như một kẻ điên cuồng.
 
     Một đêm bị càn quét, đồng đội, anh em đã hy sinh. Riêng hắn dù hai chân đẩm máu, nhưng cố lết vào chánh điện một ngôi chùa, nấp dưới chân Đức Phật chờ trời sáng được các Sư ông giúp đỡ băng bó và giấu kín cho đến khi lành bệnh rồi trở về đơn vị. Qua những ngày nguy hiểm ấy, hắn được cứu sống và càng tin tưởng hơn. Hắn tâm nguyện, sống không hướng về Trời , Phật là hắn đã chết mất rồi, chớ đừng nói chuyện được nhìn lại quê hương. Mấy lần hắn kể cho bao người nghe, hầu cứu rổi phần nào về mặt tin thần và những lời ấy đều bị gạt ngang và còn lôi ra khiển trách khi thiên hạ đang thực thi "Chủ nghĩa Vô Thần " Lòng rất buồn, oán hận những lời chê trách ấy, nhưng giữa rừng người hắn là kẻ thế cô và đành câm lặng.
 
     Khi chiến tranh kết thúc, hắn được giải ngủ và trở về nhà với chức vụ cuối cùng là thương binh với đồng lương khiêm nhượng, hắn phải nhờ vả vào gia đình. Hàng ngày hắn thường hay đây đó để nhìn lại những hình ảnh xa xưa mà hắn một thời cùng bè bạn sớm hôm nơi đầu sông, vách núi.
 
     Nhân ngày cổ một người thân, hắn được mời sang đá chén. Đang nhậu ngon lành, tình anh em thắm thiết. Bổng dưng có mấy tay từ làng khác cũng được mời sang thốt lên những lời trái ngược đối với hắn. Đó là: Chủ nghĩa vô thần. Lúc đầu hắn bỏ yên. Kệ, ai nói gì nói, không phải chuyện của mình. Nhưng dần lâu càng đi sâu vào vấn đề, hắn không thể cầm lòng và đứng dậy quát cho mấy lão một trận tơi bời. Ngỡ mấy lão chống trả lại. Ai ngờ! Mấy lão trừng mắt và lặng thinh rồi tiếp tục nhậu tiếp cho đến khi tàn mâm cổ.
 
     Và, kể từ đó hắn không còn nghe người ta nói đến bốn chữ dị hợm ấy nữa.  Bằng chứng là đã bao năm nay người ta đã nhìn thấy rõ Trời, Phật, Chúa là những Thánh nhân luôn kề cận con người và những ý nghĩ của hắn dường như mọi người đều chấp nhận.
 
Thủy Điền
19-05-2017


Nguồn - tác giả: : Thủy Điền


GIỚI THIỆU
adminavatar About Truyện Hay Mỗi Ngày
facebook instagram youtube
Càng thành thật về lỗi lầm của mình, người ta càng nghĩ bạn hoàn hảo. Bạn càng thoải mái với việc mình không phải là người giỏi giang, vĩ đại, thì người khác lại càng nghĩ bạn chắc là "thần thánh phương nào"!.

Phương châm hành động : "Thứ duy nhất không thay đổi là sự thay đổi. Đây là một câu nói có vẻ như quá rõ ràng, nhưng thực sự lại không có nghĩa gì rõ ràng cả. Nhưng... Nó đúng!"

Có Thể Bạn Quan Tâm:



Xem Nhiều

Mười Năm Tái Ngộ

Khi lão Tạch vừa lái xe ra khỏi cổng nhà, Dartmann đứng nhìn theo chăm chú. Tự hỏi? Tại sao Tạch lại làm thế mà chẳng nói với mình lời nào, câu chuyện mười năm nay hắn vẫn giữ yên phăng phắc. Có lẽ……..! Nhưng không sao. Té ra Tạch là một con người nhân đức, vô lượng. ...

Xem tiếp
Giờ Nầy Anh Ở Đâu ?

Ròng rã 39 năm dài, cứ đến ngày 30-4 là bà Trang làm cái đám giỗ nhỏ rồi mặc chiếc áo dài đen đứng trước bàn thờ chồng hai tay vừa xá, vừa nói nho nhỏ: Cúng anh thì cúng, nhưng tôi không tin anh qua đời anh Quang à. Nói xong bà lấy tay lau giọt nước mắt và đi thẳng vào buồng. ...

Xem tiếp
Như Mới Vừa Hôm Qua

Lâu lắm, 42 , 43 năm rồi. Thời gian đâu phải là ngắn, trên dưới nửa đời người. Vì cuộc sống bôn ba nơi hải ngoại, dường như đã làm cho tôi quên mất những cảnh cũ, xưa mà tuổi xuân tôi từng trải. Nhưng trong tiềm thức thì còn. Bởi nó là kỹ niệm. Hôm nay Chúa nhật, đường phố vắng ...

Xem tiếp
Chiếc Lá Muộn Màng

Chiều hôm qua đi dạo một vòng về. Bỗng dưng lòng tôi có cái cảm giác lạ thường hơn mọi khi, uống ly nước lả, ngồi trầm ngâm một chút. Tôi tự hỏi ? Sao lại thế kìa. Tôi và Thanh Thanh là đôi bạn từ thuở nhỏ, học cùng lớp, cùng thôn. Ngày ngày chúng tôi thường quấn quýt bên ...

Xem tiếp
TRUYỀN THUYẾT VỀ PHẬT

Đức Phật Thích Ca khi chưa xuất gia có tên là Tất Đạt Đa, sinh vào năm 566 TCN, mất vào năm 486 TCN. Ngài sinh ra ở kinh thành Ca Tỳ La Vệ, là con của vua Tịnh Phạn và hoàng hậu Ma Da. Theo truyền thuyết, hoàng hậu Ma Da nằm chiêm bao thấy voi trắng sáu ngà ngậm một cành hoa ...

Xem tiếp
Đêm Ấy Bên Em

Giữa đêm rằm tháng tám, trời sáng như ban ngày. Hai đứa bên nhau, đứng nhìn xa vầng trăng như một quả bóng tròn vàng đang rơi xuống đất trong thật đẹp và hùng vĩ vô cùng. Nó như một khuôn ảnh lộng đôi tình nhân đang âu yếm giữa một góc trời yên tĩnh. Đêm ấy tôi và em hẹn ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top