ĐEM LẠI MÙA XUÂN

(Truyện Hay Mỗi Ngày - ĐEM LẠI MÙA XUÂN)

ĐEM  LẠI MÙA  XUÂN

Xuân lại về trên đất Úc cho những người Việt xa quê hương bớt thương nhớ quê nhà. Có những kẻ đã âm thầm kết bao cánh hoa mai trang đài cùng hoa đào rực rỡ trên cây cảnh trong chùa Hoa Nghiêm, cho Phật tử tới chùa vui với mùa xuân đang nẩy lộc.

Năm 1983 chồng tôi ra khỏi tù cải tạo cả gia đình đã vượt biên , đến được bờ bến tự do và được nhận vào nước Úc này, đêm giao thừa của mùa xuân đầu tiên xa Việt Nam, tôi đã bật khóc thật nhiều vì nhớ cha mẹ, nhớ nhà, nhớ làng xóm, nhớ nước non, dù mình tự ý bỏ quê hương trốn đi trong đêm tối với tâm cang rối bời vì lo sợ bị bắt lại trên chiếc thuyền nhỏ mong manh bất chấp hiểm nguy. Ấy thế mà nay ở được xứ sở thanh bình trong đêm trừ tịch, lại nhớ thương và vọng về quê nhà và với nước mắt cứ mãi đoanh tròng.

Có một chùa Việt Nam nhỏ ở rất xa, gia đình tôi cố tìm đến. Ôi! Người Việt mình đông quá, nói tiếng Việt vang vọng rộn ràng! Những cây hoa vạn thọ gần gũi thân thương làm sao ấy, nước mắt lại tuôn trào. Thì ra không phải chỉ một mình gia đình tôi biết nhớ quê nhà, mà gần như những người đi chùa hôm đó điều nhớ quê hương cả, dù ở miền Trung hay miền Nam, giọng nói Bắc, Trung hay Nam thì cũng cùng một mẹ Việt Nam. Con phải bỏ mẹ mà đi đó là điều không ai muốn, nhưng biết làm sao đây! Khi mình ở lại chính trên quê hương mình thì lại không được chấp nhận. Nhìn một bà vuốt ve bông vạn thọ, tôi biết bà đang nhớ quê, lòng thương cảm dâng tràn, ý nghĩ chợt đến, có cách nào mỗi độ xuân về tôi sẽ đem mùa xuân đến cho mọi người.

May mắn là chùa Hoa Nghiêm ở vùng Springvale được thành lập năm 1987, do một nhóm Phật tử, mỗi người cho mượn 500 đồng để đủ tiền đặt cọc mua. Đó là ngôi nhà tôn nhỏ ở số 22 Princess Ave, Springvale, ngôi nhà gỗ 3 phòng lụp xụp vì đã quá cũ kỷ, gian phòng khách chật hẹp được lấy làm nơi thờ phượng. Ở cuối phòng đối diện với tôn tượng Đức Thế Tôn là nơi thờ hương linh Phật tử và hương linh quá vãng, tuy đơn sơ gọn gàng nhưng không kém phần trang nghiêm thanh tịnh.

Ngày khánh thành chúng tôi mừng đến rơi lệ, vì thời đó ở vùng Springvale này chưa có ngôi chùa nào của người Việt.

Phải nói chùa Hoa Nghiêm được tạo lập đã đáp ứng đúng nguyện vọng của giới Phật tử ở vùng Đông Nam Melbourne nói chung, riêng với chúng tôi và gia đình thì ... hình như có một cơ duyên nhiệm mầu nào đó, đã đưa đẩy chúng tôi khắn khít với ngôi chùa mang tên Hoa Nghiêm từ đó.



Mừng rỡ vô cùng và lòng sung sướng rạt rào, tuy mùa xuân đầu tiên chùa chỉ có những chậu hoa vạn thọ cũng đủ ấm lòng Phật tử xa quê. Đêm giao thừa đón xuân ở chùa, thầy trụ trì cùng Phật tử đều là những người mới đến Úc, cùng một tâm trạng, thương và hiểu nhau nên lòng ai cũng chan hòa hạnh phúc trên quê hương thứ hai trong không khí ấm cúng của đêm giao thừa với miệng cười tươi và mắt không còn vương lệ.

Không khí sinh hoạt ở chùa có một chút gì đó vừa cởi mở thân thiện, vừa đậm tình Thầy trò và các phật tử đối với nhau cũng thành thật ôn nhu trong đại gia đình tâm linh hải ngoại. Mối thân tình đó đã được giữ gìn và duy trì mãi cho đến hôm nay.

Thuở đó, chồng tôi đưa rước tôi, Thầy Nhật Tồn và sư cô Như Tài đi học Anh văn. Sư cô tạm ở chùa đến khi mở được ngôi chùa Ni ở vùng Noble Park.

Mùa xuân năm ấy, ngoài những chậu vạn thọ, thầy Nhật Tồn có một ít hoa mai, chúng tôi tìm một cành cây khô gắn nụ biếc mai hoàng anh mang vào chánh điện, Phật tử hân hoan chụp hình kề bên nhành mai giả đó.

Năm 1990, thầy Nhật Tồn đi du học Đài Loan, thầy Thiện Tâm được đổi về chùa Hoa Nghiêm để thay thế. Sau khi học xong, thầy Nhật Tồn về chùa Phước Huệ Sydney và đổi tên lại là Thích Phước Ân.

Mai nở ngày càng nhiều hơn khi các mùa xuân sau này đến, vì chúng tôi tìm nhiều cành khô để gắn hoa mai trong chánh điện và ở ngoài sân. Khi cành khô không còn, chúng tôi chặt luôn những cây tươi ở vườn nhà.

Có một lần, anh Tám Hòa (nay anh đã về nơi đất Phật) và tôi đi chặt cây để gắn hoa mai, đi rất xa, những cành cây được cột lại và chở sau xe để kéo về chùa. Trên đường đi, hai anh em đều niệm Phật vì sợ bị phạt bởi không biết cách ràng buộc cây cho đúng luật, về đến chùa anh em chúng tôi mới thấy nhẹ nhõm trong lòng.

Chùa Hoa Nghiêm được dời về địa điểm mới ở 444 - 448 Springvale Road ngay mặt tiền của con đường chính, hoa mai hoa đào vẫn rộ mỗi độ xuân về, việc chặt cây kéo về thật khó khăn và vất vả nên sau này chúng tôi nghĩ ra cách gắn hoa trên cây tươi trong chậu, chỉ cần lặt lá là xong.



Ban đầu chỉ có hai anh em, anh Hòa và tôi, bây giờ được các người trẻ giúp, các cô khéo léo và lẹ làng hơn.

Thế là mỗi độ xuân về, chúng tôi lặt lá để gắn hoa mai, hoa anh đào. Chùa là cả một mùa xuân của đất trời, quê hương nơi đây và cả trong trái tim mình.

Nguồn - tác giả: : Trương kim báu



Có Thể Bạn Quan Tâm:


Bao cao su không hề xấu

Tôi nhớ như in lúc tôi chừng 7 - 8 tuổi, cả xóm tôi kéo nhau đi xem chị T, bị bố treo ngược hai chân lên xà ngang trước nhà để đánh, vì tội chữa hoang. Thế là ngay sau hôm ấy, cả làng trên xóm dưới, từ nam phụ lão ấu đều biết chị T chữa hoang. Và cho đến tận bây giờ, không những ...

Xem tiếp
CON ĐƯỜNG MANG TÊN ANH

Cô bạn tôi từ Đalat xuống Nhatrang nghĩ hè. Vòng quanh từ phòng đợi của Air Việt Nam rồi lên nhà hàng trên lầu, tôi cũng chưa thấy bạn. Mấy chiếc A1 SKYRAIDER đang đáp xuống phi đạo giữa vòm trời thoáng đãng biếc xanh. Tôi mê hình ảnh tuyệt vời của máy bay hạ cánh trên mảnh đất ...

Xem tiếp
Tình Người Phi Công

Bốn chúng tôi học cùng lớp 11 nhưng Mẫu Đơn nhỏ tuổi nhất, hiền nhất và cũng đẹp nhất. Mọi nét trên gương mặt không có gì đặc biệt nhưng mắt, mũi, miệng đó hài hòa vào nước da trắng nuột thì lại là một mỹ nhân phúc hậu tuyệt vời tinh khiết, ngơ ngác và thật ngây thơ với chiếc áo ...

Xem tiếp
Hoa Nở Làng Tôi

Chương 1 Mộng ước tuổi thơ Mẹ nó hỏi? Nhân mầy làm cái gì mà ngày nào cũng vẽ ngoằn ngoèo dưới nền đất, rồi chấp tay sau lưng đi tới, đi lui như người mất hồn vậy Nhân. Đâu có gì đâu mẹ, ngồi buồn vẽ vài ba cái hình cho vui vậy thôi. Lát nữa quyét sân, sẵn tay con ...

Xem tiếp
Đôi tay, đôi chân và mái tóc con

Con đi qua những mùa yêu thương của mẹ với mái tóc dài, với đôi tay ngoan và đôi chân mỏi mệt. *** Mái tóc dài của con, sớm hôm mẹ chăm bằng bồ kết, bằng lá bưởi sau nhà. Là những vuốt ve, tiếc nuối về thời son trẻ 'tóc mẹ đã từng đẹp như thế'. Con của mẹ, năm nàng công chúa ...

Xem tiếp
Khi giấc mơ cha mang dáng hình con

Hành trình sống của mỗi người là chuỗi ngày đứng trước những lựa chọn : thánh thiện và tội lỗi, khiêm nhường và tự mãn, can đảm và hèn nhát. Có những lựa chọn khiến cuộc đời của chúng ta trải đầy nhưng hoa hồng, nhưng cũng có những lựa chọn đẩy con người vào bóng tối. Và nam diễn ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top