Đêm Ấy Bên Em

Đêm Ấy Bên Em

By Truyen Hay Moi Ngay

Score: 4
4
From 5,437 Ratings

Đêm Ấy Bên Em

Giữa đêm rằm tháng tám, trời sáng như ban ngày. Hai đứa bên nhau, đứng nhìn xa vầng trăng như một quả bóng tròn vàng đang rơi xuống đất trong thật đẹp và hùng vĩ vô cùng. Nó như một khuôn ảnh lộng đôi tình nhân đang âu yếm giữa một góc trời yên tĩnh.
 
     Đêm ấy tôi và em hẹn nhau ra bãi cỏ sau vườn. Mùa hè tháng tám trời ấm áp, đêm cũng như ngày lúc nào cũng 25 độ trở lên, trăng trời sáng rực, đến nổi những cái gì nho nhỏ xa xa cũng đều hiện lên trước mắt. Với chiếc áo lót mỏng và chiếc quần Jean cụt tôi nghĩ em không thể nào ngồi bên tôi lâu được và có lẽ đêm nay tôi phải cỡi trần để lấy áo che đỡ thân nàng. Thỉnh thoảng ngồi bên em dăm ba phút tôi lại hỏi ? Có lạnh không. Em bảo không sao, trời vẫn ấm và ngồi bên anh lại càng ấm thêm. Tuy, nàng nói thế, nhưng lòng tôi vẫn ngài ngại vô cùng.
 
Đêm càng khuya- càng khuya là lúc đôi mắt bắt đầu mệt mỏi. Cứ nhìn em và cứ nhìn. Nàng chẳng sa sút tí nào cả vẫn thao thao bất tuyệt trò chuyện bên tôi như đang tâm sự giữa ban ngày. Tôi thầm nghĩ chắc ngày hôm qua nàng ngủ nhiều, say lắm để đêm nay thức trọn cùng tôi.
Trong khoảnh khắc tôi tự thấy mình xấu hổ vô biên. Làm con trai mà sao yếu đuối quá. Tôi cố gắng gượng người và chỉ biết ừ…ừ khi nghe em nói rồi cố nén, giấu sự mệt mỏi giữa đêm khuya.
 
Lắm lúc muốn bảo em, thôi mình về, đêm đã tàn. Nhưng không đành, sợ nàng giận. Trời cũng sắp sáng- sáng dần, xa xa làng bên có một vài tiếng gà lạnh đít đang gáy ó o gọi bạn giữa đêm trường. Sương lạnh, hai đôi vai bắt đầu thắm ướt, em đứng dậy ôm chặt thân tôi như chia sẻ phân nửa cái tiết trời giá buốt, khiến lòng tôi cảm động vô cùng.
 
Và, khuôn ảnh trăng đêm cũng bắt đầu dần dần xa, bỏ lại chúng tôi, đôi tình nhân từng khoảng nhỏ để đi nơi khác. Tôi và em tay nắm tay nhau nhẹ bước………….nhẹ bước …… ra về!.
 
Thủy Điền
 
17-04-2017

keyboard_arrow_up