Để trái tim mãi hoài mong

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Để trái tim mãi hoài mong)

Để trái tim mãi hoài mong

Tôi lại bắt đầu đem cái tình cảm "không tên" của mình ra định nghĩa, và khẳng định: "Cho dù chưa từng gặp mặt nhau nhưng em biết rất rõ suy nghĩ và cảm giác của em mà, em yêu chị...đó là sự thật mà em không thể tự mình phủ nhận được. Nói thì nói vậy chứ em cũng biết cho dù em không có vợ, cho dù em vào lại Sài Gòn thì chị cũng sẽ không chấp nhận em vì trái tim của chị không hướng về em, đúng không chị?"

***

Chị làm trái tim tôi đau nhói với những status đầy tâm trạng trên yahoo, facebook, và những tin nhắn đứt quãng không đầu không cuối lúc nửa đêm. Mặc dù vậy, tôi biết, chị không buồn vì tôi, chị cũng không màng trả lời tin nhắn của tôi. Chị chỉ cho tôi biết là "tâm trạng chị không tốt" thế nên không thể nhắn tin trò chuyện với tôi. Rồi sau đó, mặc cho những tin nhắn thăm hỏi, lo lắng của tôi gửi đến, chị vẫn ...."keep silent".

Thế là đêm buông xuống quanh tôi, phủ đầy một lớp sương lạnh giá, ướp trái tim tôi trong cô đơn đồng hành cùng cảm giác không gọi thành tên, không định nghĩa thành lời.

 

Ghen ư, tôi không có tư cách hay cái quyền để ghen. Vì đối với chị tôi vẫn là "đứa em" đúng nghĩa. Chị lắng nghe tôi tâm sự, cho tôi lời khuyên, chị quý tôi nhưng chỉ có điều không giống như tôi "yêu mến" chị. Đối với chị, tôi cũng không phải là người đàn ông để có thể ghen bóng ghen gió với người con gái mà mình yêu, vì ...tôi cũng đã yên bề gia thất.

Thế nên tình cảm đối với "chị" vẫn mãi mãi là một đóm lửa nằm trong lòng tôi, có khi nguội tắt, nhưng rồi có lúc lại vụt lên bùng cháy. Cảm giác như thiêu đốt, như thúc giục, và thật sự không dễ chịu chút nào.

Tôi nhớ như in những lời chị đã nói cùng tôi "chị và em là hai thế giới hoàn toàn khác nhau, em là con trai của một doanh nhân thành đạt, rồi em cũng sẽ đi theo con đường của mẹ. Gánh vác trọng trách trên vai, cuộc sống của em là những tất bật của sự nghiệp và ..sự giàu sang. Em chỉ có thể lang thang khắp phố phường trong một chiếc xe hơi, còn chị thích tự do rong ruổi trên những con đường bằng chiếc xe đạp. Em có thể sắm sửa cho bạn gái những đồ đạc quý giá, còn chị chỉ thích những điều giản đơn và bình dị. Em ở tận thủ đô Hà Nội, còn chị chỉ ở một tỉnh lẻ lân cận Hồ Chí Minh.

Chị và em, chúng ta quá cách xa nhau...Nhưng chị vẫn ủng hộ em trên mọi nẻo đường, vì chị biết, cuộc sống của em đã thiệt thòi khi không thể có được tự do, lựa chọn và thực hiện ước mơ của mình"

Và chị đã làm được điều đó, chị luôn chia sẻ cùng tôi mọi chuyện, chị giúp tôi có thêm niềm tin cùng sức mạnh để trở thành một doanh nhân ở tuổi đời còn non trẻ, có chị tôi như được san sẻ những bức xúc, dồn nén trong lòng, bởi vì tôi không yêu cái công việc, trách nhiệm đang đè nặng trên vai mình. Chị hiểu điều ấy, và chị cho tôi thấy được thực tế của cuộc sống, để tôi nhận ra vai trò của mình là thế nào, nên và không nên làm gì. Cũng từ đó, tôi dần dần...."yêu" chị theo cách của riêng tôi.



Ngày tôi được mẹ tác thành hôn nhân với một tiểu thư con nhà giàu có, môn đăng hộ đối. Tôi dường như thấy mình bế tắc đến tột cùng. Cảm giác mình đang là một con rối, bị giật dây, bị thao túng kể cả quyền riêng tư nhất. Tôi từng trốn chạy, từng nhốt mình trong những thứ hỗn độn của tình cảm đan xen nhau. Tôi thật sự bất lực.... Lúc ấy tôi đã nghĩ tôi sẽ từ bỏ tất cả, không giàu sang, không chức quyền, tôi sẽ đến với chị, xây dựng một hạnh phúc, và bảo vệ chị khỏi những đau khổ của cuộc đời.

 

Tôi đã nghĩ tôi sẽ làm được như thế nếu chị hé mở cánh cửa khép kín nơi con tim của chị. Vậy mà...chị lại nói với tôi :"nhóc à, nếu tình yêu em dành cho chị đủ lớn, em sẽ tự biết cách phải làm thế nào, không cần chị phải hé mở cánh cửa của lòng mình. Bản chất của tình yêu là thế, cho đi không mong rằng sẽ nhận lại. Tình cảm của em dành cho chị chưa phải là tình yêu. Nó xuất phát từ sự đồng cảm, và sự an toàn, tin cậy khi được sẻ chia. Chị không muốn sau này em hối hận, khi từ bỏ mọi thứ đang có vì chị. Chị biết có thể sự giàu sang không cần thiết, em còn trẻ, còn nhiệt huyết, kiến thức và tài năng, em có thể bắt đầu lại.

Nhưng...trên hết là tình thân, gia đình, người mẹ mà em kính trọng, người mẹ đã bao năm hi sinh tuổi xuân để lo cho em. Đó sẽ là điều thiêng liêng nhất có thể làm em thương nhớ khôn nguôi và hối tiếc đến nghàn vạn lần. Chị cũng không thể tiếp nhận em lúc này. Khi trái tim chị đang loang lổ những vết thương, vẫn ngày từng ngày rỉ máu. Chị không ích kỉ để giữ em ở bên làm người chăm sóc cho chị được. Hãy tự tin sải cánh, hãy sống hạnh phúc em nhé. Hãy yêu người con gái ấy, và làm đúng với trách nhiệm mà cuộc đời đã giao phó cho em"

Vì thế nên tôi lập gia đình, và tình "yêu" mà tôi dành cho chị, trở thành tình cảm "không tên". Thời gian đầu tôi chán cuộc sống gia đình, tôi có những gúc mắc với cô vợ tiểu thư của mình, tôi mệt mỏi với công việc kinh doanh, chị vẫn ở bên, khuyên nhủ tôi, tiếp thêm sức mạnh cho tôi. Chị chỉ ra những điểm tốt xấu của phụ nữ, những điều người phụ nữ cần để tôi lưu ý. Chị thẳng thắng nhìn nhận và trao đổi cùng tôi mọi vẫn đề. Có lúc tôi tưởng chừng như mình không thể tiếp tục sống khi hằng ngày không được trò chuyện cùng chị, mỗi đêm không được nhắn tin với chị.

Tôi lại bắt đầu đem cái tình cảm "không tên" của mình ra định nghĩa, và khẳng định :"Cho dù chưa từng gặp mặt nhau nhưng em biết rất rõ suy nghĩ và cảm giác của em mà, em yêu chị... đó là sự thật mà em không thể tự mình phủ nhận được. Nói thì nói vậy chứ em cũng biết cho dù em không có vợ, cho dù em vào lại sài gòn thì chị cũng sẽ không chấp nhận em vì trái tim của chị không hướng về em, đúng không chị?"

"Có những chuyện chúng ta đã quá hiểu nhau, nói càng nhiều, phân tích càng sâu chỉ làm nỗi đau càng lớn thôi, đúng không nhóc? Chị sẽ thôi không còn liên lạc thường xuyên với em nữa, giờ em đã có gia đình, sự nghiêp cũng đã dần ổn định. Cứ thế mà thẳng bước về phía trước em nhé. Nếu lúc nào đó khó khăn, thì em biết có thể tìm sự lắng nghe ở đâu mà đúng không? Hãy để mọi chuyện nhẹ nhàng trôi qua .."

Và một lần nữa chị giữ đúng lời hứa của mình. Chị không còn thường xuyên online trò chuyện cùng tôi, và có lẽ tôi cũng không có nhiều thời gian để tìm chị. Không còn những tin nhắn lúc nửa đêm, tin nhắn offline mỗi lần tôi lên mạng. Chị dường như đã rất xa...rất xa tôi....

***

Tôi cũng bắt đầu làm quen với sự xa cách đó, tôi dành thời gian nhiều hơn cho công việc và gia đình. Vợ tôi cũng bắt đầu có tin vui, tôi sẽ được làm bố, thêm một trách nhiệm cao cả nữa chắc hẳn tôi không còn khoảng trống để nghĩ suy. Vậy mà mấy hôm nay tôi lại thấy bất an, thấy lo cho chị. Tôi giận người đàn ông chị yêu, sao không trân trọng, yêu thương và bảo vệ chị. Tôi cũng giận chị vì sao lại dành tình yêu quá lớn cho người đó.

Nhưng thật vô lý vì tôi lại yêu cái quan niệm của chị trong tình cảm. Tôi yêu cái tình yêu lớn lao và sự hi sinh, chịu đựng của chị. Chị thầm lặng đi bên người đó, chị muốn giữ lại niềm tin cho cái gọi là "tình yêu đẹp". Chị không muốn mình trở thành người phụ nữ ngã mình theo lối sống thực tế, phù phiếm và xa hoa. Chị không đẹp một nét đẹp kiêu sa, nhưng trong con người chị có một nội lực nào đấy thu hút người khác, bắt người ta phải ngắm nhìn và tìm hiểu. Hiểu rồi càng thấy yêu nhiều hơn, bởi nét đẹp bên trong trái tim của chị.

Tôi biết, không chỉ có tôi loạn nhịp để chị biện minh rằng tôi chỉ là một nhóc con, nhầm tưởng sự cảm mến thành tình yêu, mà còn những người đàn ông khác, họ cũng yêu và si mê chị, để rồi đón nhận từ chị một sự từ chối khéo léo đến nao lòng. Chị luôn như thế, sợ người khác tổn thương, sợ người khác buồn. Chị trân trọng tình cảm người khác dành cho mình, nên khi chị không đáp trả được, chị rất thành tâm cầu phúc cho họ.

Tôi đã từng nói với chị, mong chị hứa với tôi rằng chị sẽ sống cho bản thân mình một chút. Sống vì hạnh phúc và niềm vui của chị chứ không phải của người khác. Rồi chị trả lời tôi :"đối với chị hạnh phúc của người chị yêu thương, chính là hạnh phúc của chị. Vì thế, em cũng hãy hạnh phúc em nhé. Chị luôn mong mọi điều tốt đẹp đến với em và anh ấy".

 



 

Tôi lờ mờ nhận ra những giọt nước mắt trên gương mặt đẹp buồn của chị. Những lúc chị viết một status, là cả nỗi lòng chị đều ở trong ấy. Nhiều khi tôi tự hỏi, sao chị có thể yêu hết lòng đến vậy, có thể hi sinh nhiều đến vậy. Chị có khi nào nghĩ mình sẽ bị thua thiệt không? Ngay cả khi chị muốn rời xa người đó, cũng là vì hạnh phúc của anh ta. Chị bình thản nhận sự trách móc và chua chát của anh ấy, rồi mỉm cười theo tiếng gió nói với tôi bằng một giọng nhẹ nhàng "chị tin rồi sẽ có một ngày anh ấy hiểu chị, anh ấy có thể oán trách chị nhưng chị mong rằng hạnh phúc mà chị mang đến, tình yêu mà chị dành cho anh ấy sẽ luôn là những gì đẹp nhất còn lại trong lòng anh"

Có đôi khi tôi mơ hồ nhận thấy mình ganh tỵ, ghen tuông với người đàn ông ấy. Anh ta cũng có vợ, anh ta có gì hơn tôi ngoài việc đến trước tôi và ở gần chị. Nhưng đến trước thì đã sao khi anh ta vẫn bỏ rơi chị, ở gần chị thì được gì khi ngày qua ngày anh ta vẫn làm chị tổn thương. Nhưng có lẽ tôi đã sai, tình yêu vốn dĩ nó vẫn thế, có những lý lẽ của riêng nó. Cũng như tôi có một đêm thức trắng để nghĩ về chị, tình yêu của chị. Chị thức trắng một đêm mà không trả lời tin nhắn của tôi, chị chỉ nghĩ làm thế nào để người chị yêu thương không bị đau lòng, làm thế nào để mọi chuyện kết thúc nhẹ nhàng nhất. Và rồi gần sáng chị nhắn cho tôi, đêm qua anh ấy cũng trắng đêm nhắn tin cho chị. Chị thấy trái tim mình đau lắm em à. Có lẽ cần thêm thời gian ....!

Chị nói đúng rồi, có lẽ cần thêm thời gian để vượt qua tất cả. Tôi sẽ thôi không định nghĩa tình cảm của trái tim mình dành cho chị. Tôi chỉ cầu chúc cho mọi điều tốt đẹp đến với chị. Hơn ai hết tôi mong chị sẽ hạnh phúc và bình yên.

Tôi cũng sẽ vì chị mà không thấy ác cảm với người đàn ông ấy, vì tôi tin người mà chị hết lòng yêu thương chắc chắn không phải là người đàn ông tầm thường. Hi vọng ngày mai, ngày kia, và nhiều ngày sau nữa, giấc ngủ sẽ đến với chị nhẹ nhàng hơn, để mỗi sớm mai thức dậy gương mặt chị sẽ rạng rỡ và xinh đẹp hơn. Hãy hạnh phúc chị nhé "mối tình không gọi thành tên" của em.......

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm



GIỚI THIỆU
adminavatar About Truyện Hay Mỗi Ngày
facebook instagram youtube
Càng thành thật về lỗi lầm của mình, người ta càng nghĩ bạn hoàn hảo. Bạn càng thoải mái với việc mình không phải là người giỏi giang, vĩ đại, thì người khác lại càng nghĩ bạn chắc là "thần thánh phương nào"!.

Phương châm hành động : "Thứ duy nhất không thay đổi là sự thay đổi. Đây là một câu nói có vẻ như quá rõ ràng, nhưng thực sự lại không có nghĩa gì rõ ràng cả. Nhưng... Nó đúng!"

Có Thể Bạn Quan Tâm:


Tải Game Hack Crack 24h

Xem Nhiều

Sân băng

Người ta có thể làm bất cứ gì, cho một tình yêu tuổi hai mươi, nhưng cũng đủ can đảm để từ bỏ, để nhận ra tình yêu đôi khi không như ta mong chờ. Sau đó, người ta trưởng thành và khôn lớn không ngờ. Không hối tiếc điều gì. Tình yêu, tuổi trẻ, nỗi đau...mọi thứ đều đơn giản và ...

Xem tiếp
Xin anh hãy nói dối em lần này

Nên em muốn chúng ta chia tay mãi mãi, nên em muốn anh kéo chiếc valy chứa đầy kỹ niệm cho cuộc tình chúng ta, chứa đầy tình yêu mãnh liệt anh từng một lòng dành cho em đến một nơi khác. *** Em chưa từng thích anh nói dối em bất cứ điều gì... Lần đầu tiên em phát hiện anh nói ...

Xem tiếp
Bạn còn nhớ bài hát đấy không?

Trong cuộc đời, chúng ta từng hát rất nhiều bài hát, cũng thích rất nhiều bài hát, có bài nhớ rất rõ, có bài thì quên mất lời, nhưng cũng có những bài ca qua bao năm tháng mà ta vẫn nhớ. *** Bạn còn nhớ bài hát về ngôi trường thời trung học không? Rời xa trường lớp đã bao ...

Xem tiếp
Hãy yêu một ai đó

Bài phát biểu của Adrian Tan (một luật sư tranh tụng người Singapore) tại lễ tốt nghiệp của Trường Nanyang Technological University (Singapore). *** Đừng đặt cuộc sống trong giới hạn của những người trung bình Thật là một vinh dự lớn lao khi được dành mười phút phát biểu tại ...

Xem tiếp
Cô đơn rất nhẹ

Người ta nói nhiều về sự cô đơn, như nó đã trở thành một phần của cuộc sống, nhưng chẳng ai có thể chấp nhận được. *** Tôi vẫn luôn tự hỏi bản thân mình và những người bạn của tôi, cô đơn là gì? Cô đơn là khi tôi nằm trong góc phòng, lắng nghe tiếng mưa rơi cùng những bản nhạc ...

Xem tiếp
Mùi và hương

(Truyenhaymoingay) Tôi đã đọc ở đâu đó nói rằng khứu giác của con người có thể nhận biết được tối đa 500 mùi hương (có thể từ tiều thuyết Perfume của Patrick Suskind hay từ bộ phim Hương của đàn bà có Al Pacino đóng vai chính?). Nhưng tôi tin tôi có thể nhận biết nhiều hơn 500 ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top