ĐÂY LÀ LÝ DO VÌ SAO BẠN NÊN DẠY CHO CON MÌNH BIẾT 2 TỪ "CHIA SẺ"

(Truyện Hay Mỗi Ngày - ĐÂY LÀ LÝ DO VÌ SAO BẠN NÊN DẠY CHO CON MÌNH BIẾT 2 TỪ "CHIA SẺ")

ĐÂY LÀ LÝ DO VÌ SAO BẠN NÊN DẠY CHO CON MÌNH BIẾT 2 TỪ

Người xưa vẫn thường nói: “Nhân chí sơ, tính bổn thiện”, con người sinh ra ai cũng đều lương thiện, chính “thùng thuốc nhuộm” xã hội mới là nhân tố biến đổi con người ta.
 
Mẹ tôi có một chiếc bàn làm việc cũ, trong đó có một ngăn kéo mà bà luôn khóa kín. Không ai trong 6 đứa con chúng tôi biết bên trong ngăn kéo đó là thứ gì. Hai tháng sau khi mẹ tôi qua đời, chị tôi đã mở ngăn kéo đó ra. Bên trong đó không có thứ gì giá trị cả, ngoại trừ một cuốn sách nhỏ có ghi chép chi tiết ngày sinh nhật của chúng tôi, thậm chí đến từng giờ từng phút.
 
Mẹ tôi luôn nói rằng tài sản lớn nhất trong cuộc đời bà là những đứa con. Bà dành phần lớn cuộc đời của mình để dạy chúng tôi biết chia sẻ, có trách nhiệm, và luôn sống lạc quan.
 
Khi chúng tôi còn nhỏ, mẹ tôi thỉnh thoảng mua kem cho tất cả chúng tôi ăn và thường nói: “Hãy để mẹ cắn một miếng”.
 
Lúc đó tôi ước gì mẹ chỉ cắn một miếng nhỏ, hoặc đừng cắn miếng nào. Nhưng bà ấy vẫn cắn một miếng lớn đối với que kem của tôi. Dần dần tôi lại quen với điều đó, và bất cứ khi nào tôi có thứ gì ngon, tôi sẽ luôn cho mẹ tôi nếm thử.
 
Lúc mẹ không có ở nhà, nếu tôi có đồ ăn ngon, tôi sẽ chạy quanh hỏi các anh chị của mình: “Mẹ đâu rồi ạ”. Và nếu thứ gì đó không ngon thì tôi sẽ không chia sẻ nó với mẹ.
 
Khi mẹ bị ốm nằm trong bệnh viện, bà thèm nước ép đậu và quả hồng. Tôi đã mua được nước ép đậu, nhưng không thể tìm ra nơi nào bán hồng, vì thời điểm đó không phải là mùa thu hoạch.
 
Hôm sau, tôi phải giao một gói hàng đến nhà của thị trưởng. Sau khi tôi giao hàng xong và chuẩn bị rời đi, thì vợ của thị trưởng cũng vừa trở về từ siêu thị, trên tay bà là một giỏ hồng tươi.
 
Tôi vui mừng khôn siết khi bà ấy cho tôi 6 quả hồng. Tôi chạy thẳng một mạch đến bệnh viện để đưa cho mẹ. Mẹ tôi đã ăn hai quả và nói với tôi rằng: “Hồng rất ngon con à!”. Đáng buồn thay, bà đã qua đời chỉ 3 ngày sau đó.
 
Ngoài 6 anh chị em chúng tôi, mẹ tôi cũng chăm sóc cho ba đứa cháu khác nữa, và tất cả chúng tôi đều học được cách chia sẻ.
 
Chia sẻ là một truyền thống gia đình. Tôi đã dạy con trai tôi biết cách chia sẻ từ khi nó còn rất nhỏ, và bây giờ thằng bé luôn nghĩ về tôi bất cứ khi nào nó được ăn một món gì đó đặc biệt.
 
Một lần, lớp mẫu giáo của con trai tôi có một bữa tiệc, các giáo viên đã cho mỗi em nhỏ hai miếng chocolate. Sau khi con trai tôi nhận được phần bánh của mình, thằng bé đã chạy về phía sau căn phòng để tìm tôi và nói: “Mẹ ơi, mẹ thử một miếng bánh chocolate của con này!”.
 
Tôi mở miệng, và nó đưa ngay miếng bánh vào miệng tôi! Khi tôi nói với thằng bé rằng hương vị món ăn rất ngon, nó chạy về chỗ của mình với một nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt.
 
Một người mẹ khác ngồi bên cạnh đã nói với tôi: “Con trai của chị thật biết quan tâm! Nhìn con trai tôi mà xem. Nó ăn cả 2 miếng chocolate mà không hề liếc nhìn tôi một cái”.
 
Tôi mỉm cười và nói: “Chia sẻ là một thói quen có thể dạy dỗ cho con trẻ ngay từ khi còn nhỏ”.
 
Khi con trai tôi 11 tuổi, nó đã gọi cho tôi khi tôi đang ở nơi làm việc và nói: “Mẹ ơi, hôm nay mẹ có thể về nhà sớm được không? Có một món ăn rất ngon ở nhà!”.
 
Tôi nói rằng có thể về sớm, nhưng cuối cùng công việc lại kết thúc khá muộn. Khi tôi về đến nhà thì đã 9h tối, con trai tôi đang nằm ngủ trên giường.
 
Khi bước xuống bếp, mẹ tôi đã nói: “Con đã nuôi dạy con của mình rất tốt. Nó và ông ngoại đã cùng nhau làm món tôm chiên. Nó chỉ ăn những miếng nhỏ và phần cho con những miếng lớn”.
 
Ngày hôm đó, tôi đã được ăn món tôm ngon nhất thế giới.
 
Giờ đây, con trai của tôi đã lớn và cũng đã có con. Bất cứ khi nào tôi nói: “Cho bà cái đó đi”, đứa cháu trai nhỏ của tôi ngay lập tức đưa bất cứ thứ gì nó đang cầm cho tôi.
 
Mẹ tôi rời bỏ thế gian trong vòng tay yêu thương của cả nhà. Mặc dù bà không để lại một xu nào cho chúng tôi, nhưng bà đã để lại cho chúng tôi những thứ còn giá trị hơn nhiều. Bà dạy chúng tôi cách cư xử đúng mực, cách tồn tại, và cách nhận ra hạnh phúc từ việc chia sẻ.
 
(ST)


Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm
GIỚI THIỆU
adminavatar About Truyện Hay Mỗi Ngày
facebook instagram youtube
Càng thành thật về lỗi lầm của mình, người ta càng nghĩ bạn hoàn hảo. Bạn càng thoải mái với việc mình không phải là người giỏi giang, vĩ đại, thì người khác lại càng nghĩ bạn chắc là "thần thánh phương nào"!.

Phương châm hành động : "Thứ duy nhất không thay đổi là sự thay đổi. Đây là một câu nói có vẻ như quá rõ ràng, nhưng thực sự lại không có nghĩa gì rõ ràng cả. Nhưng... Nó đúng!"

Có Thể Bạn Quan Tâm:



Xem Nhiều

Cò về tổ ấm

Vào ngày chủ nhật thật yên bình, cơn mưa phùn lất phất trên những chiếc lá làm cho lòng người thật dễ chịu, ba mẹ đi đón anh với niềm vui ngập tràn. Một lúc sau anh đứng trước sân thấy tôi, anh hớn hở lại gần xoa đầu khen em gái nhanh lớn, chợt rùng mình tôi nghiêng đầu né ...

Xem tiếp
Cái kẹp tóc

'Trời ơi!! Đẹp quá mẹ ơi!' 'Ừ, đẹp thiệt. Bây giờ người ta làm kẹp tóc mà nhìn cũng lung linh quá.' 'Con mua một cái nghe mẹ.' 'Ừ. Con lựa đi. Nhanh nhanh rồi còn về. Trưa rồi.' Mẹ và cô con gái mười bốn tuổi đang loay hoay ở một nhà sách. Bao nhiêu là thứ đẹp đẽ hiện ra ...

Xem tiếp
ĐÀN ÔNG THƯƠNG VỢ, XÓT VỢ, NỊNH VỢ... LÀ KHÔN CHỨ HÈN GÌ!

Tôi lấy vợ mấy năm nay, tôi không phải là một người đàn ông giàu có, cũng không cho cô ấy có được nhà cao cửa rộng. Tôi chỉ mơ ước có thể mang lại cho cô ấy một cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc. Tôi luôn tâm niệm một điều, đàn ông làm chồng là phải biết nịnh vợ. Vì có ai như đàn ...

Xem tiếp
BÁT CƠM THỪA ĐỔ ĐI VÀ LỜI NÓI CỦA BÀ  MẸ NGHÈO KHIẾN ĐỨA CON CHẾT SỮNG

Cứ nghĩ con cái không cho bà ăn, vài người hàng xóm lao vội sang, chứng kiến cảnh bà cứ kéo tay cô con, níu nấy bát cơm mà cô đang cho vào thùng rác với khuôn mặt đẫm nước. Chồng mất sớm, trong tay bà chẳng có gì ngoài 3 đứa con và một căn nhà tuềnh toàng, rách nát. Cái nghề ...

Xem tiếp
TÔI SẼ NẮM TAY BÀ ĐI TỚI TẬN CUỐI CON ĐƯỜNG ĐỜI

Có biết bao chuyện tình trong cuộc đời này, nhưng hạnh phúc nhất vẫn là được nắm tay nhau đi tới đầu bạc răng long. Ai mà chẳng mong ước có được một tình yêu thiên trường địa cửu, tìm được một người thích hợp để chung sống với nhau tới đầu bạc răng long, để cùng nắm tay nhau ...

Xem tiếp
Duyệt di chúc

Ông Tư Lĩnh vừa trút hơi thở cuối cùng vào sáng ngày hôm nay, xác vẫn còn đang nằm trên giường trong gian buồng của ngôi nhà 5 tầng bề thế với lối kiến trúc pháp được sơn màu vàng ở ngay đầu làng Hội Phụ. Họ hàng, con cháu, người quỳ thụp dưới giường mà than khóc nỉ non, người ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top