Cuộc Tình Đã Chết

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Cuộc Tình Đã Chết)

Cuộc Tình Đã Chết

Thời gian đi qua cũng khá lâu, những hàng cây ven sông già đi, cây cầu cũng ngã màu và chiếc băng nghỉ mát theo vệ đường đã mụt nát dần theo ngày, tháng. Nhưng cứ mỗi lần ngang qua nó, nhìn những hình ảnh cũ là tôi chợt nhớ đến Thúy, người con gái đã một thời cùng tôi chiều nào hay ra đứng giữa cầu, nhìn về xa con sông uốn khúc rồi tự bảo: Ước gì tình mình đừng như con sông đang lượn mình anh nhỉ, mà nó phải thẳng truôn đi đến tận cuối dòng.

 

      Năm ấy chúng tôi vừa đôi tám, là đôi bạn hàng ngày đến lớp. Sớm, tối cùng đi, về có nhau và buộc phải qua cây cầu nầy thì mới đến nơi, đến chốn. Mà không biết cố ý hay vô tình là mỗi khi đến đây một trong hai đứa cũng có một người bảo là sao mệt quá. Rồi dừng chân, có khi đứng tựa vào hàng song sắt, có khi ngồi bệt xuống chiếc băng dài thở dốc, ngắm trời, mây, nước, đến hết mệt và bắt đầu đi tiếp để về đến nhà.

  

     Đẹp nhất là những mùa thu, mùa lá rụng vàng đỏ cả con đường, tiếng chim kêu lảnh lót gọi bạn. Tôi cùng Thúy nắm tay đi dưới thu, đếm từng chiếc lá. Thúy thường hay kể chuyện nầy, chuyện nọ rồi thỉnh thoảng làm duyên, ngã người vào vai tôi, cầm chiếc lá và nói tiếng" Anh yêu " rồi thẹn thùng bỏ tay tôi ra và chạy một mạch về phía trước. Sợ Thúy ngã, tôi đuỗi theo, thế mà chẳng kịp cho đến tận ngõ đầu làng, thì nàng mới chịu dừng lại. Những khoảnh khắc ấy tuy mộc mạc, đơn sơ, nhưng đã khắc ghi trong tim tôi hằng bao năm xa cách.

  

      Năm mười chín, xếp bút nghiêng, tôi đi vào quân đội. Thúy ở lại nhà theo học ngành Sư phạm rồi trở thành một Cô giáo và dạy ở tỉnh xa. Nghe người yêu trở thành Cô giáo lòng tôi mừng vô hạn, cứ miên man, hy vọng một ngày nào đất nước thanh bình chúng tôi sẽ thành duyên nợ. Nhưng chiến tranh càng ngày lại càng ác liệt hơn, bao hy vọng ngày về thật quá mong manh so với người lính. Nhưng tôi vẫn luôn mơ ước điều ấy.

  

     Ba năm dài miệt mài nơi chiến địa, chỉ về thăm Thúy được một lần, cũng hẹn Thúy ra bến cầu như xưa, cũng cùng Thúy đi dưới thu vàng đổ lá. Nhưng lần nầy Thúy không nói tiếng anh yêu như bao lần trước nữa mà trông nàng có vẻ buồn lắm. Thấy thế, tôi cũng buồn theo, rồi vặn hỏi tại sao? Nhưng Thúy không trả lời, một hối lâu chỉ võn vẹn "Chẳng có gì đâu anh ".Và, Thúy chờ ngày tôi vác Balô trở về đơn vị, Thúy sang nhà, cùng ngồi bên tôi, khóc rồi bảo: Duyên tình mình chỉ thế thôi anh và còn ít tháng nữa là Thúy đã có chồng. Mong anh hãy tha thứ và đừng giận. Em biết nói ra điều nầy sẽ làm nãn lòng người chiến sỹ, nhưng định mệnh đã an bài. Em không thể nào làm khác hơn được vì em là phận gái, mong anh hiểu cho.

  



     Nghe Thúy nói, tay chân tôi run rẩy, choáng váng, mặt tôi tái xanh, miệng tôi tịnh khẩu. Tôi từng là một người lính, từng dọc ngang, xông pha nơi chiến trận sống, chết là chuyện lẽ thường. Thế mà hôm nay tôi phải đành bại trận trước thông tin của người con gái mà tôi luôn đặt mọi niềm tin yêu, hy vọng ngày đất nước bình yên sẽ cùng nàng chung sống. Nghẹn thở một hồi lâu, tôi chỉ còn một lời sau cuối  là" Xin chúc mừng Thúy" Và, Thúy hãy nhớ rằng: Ngày mai khi trở về đơn vị anh sẽ bắn ba phát súng lên bầu trời để đưa tiễn em theo chồng và tiễn đưa một cuộc tình đã chết.

 

Thủy Điền

05-01-2016

 

Nguồn - tác giả: : Thủy Điền



Có Thể Bạn Quan Tâm:


Phép Vua Thua Lệ Làng

Năm nào cũng thế, độ khoảng còn 5-6 giờ đồng nữa mới đến giao thừa mừng xuân mới. Thường thì đúng 0 giờ đêm ngày mồng một, thì nhà nước mới cho phép đốt pháo. Đàng nầy lại khác, tiếng lụp bụp cứ vang rền khắp chốn, bất chấp những luật lệ ban hành. Khi những tiếng pháo ...

Xem tiếp
Mùa đông Melbourne

Sáng nay thức giấc. Một sáng ấm áp. Cả mùa đông dài khóc, bao nỗi niềm trôi hết cả rồi.  *** Tặng N Cả mùa đông dài bải hoải, tôi nhớ. Mùa đông Melbourne đặc màu xám, phủ lấy từng phố, từng mái nhà, trong mắt tôi và nỗi nhớ của tôi. Mùa đông Melbourne từng là mùa đông rất xa ...

Xem tiếp
Vì cuộc đời anh vốn dĩ là nhạc

Nhân sinh như mộng, tỉnh cơn mê lại là lúc phải nhắm mắt.  *** Hải Phòng ngày bão ... Những đợt gió đầu tiên đã tới quất mạnh vào ngôi nhà với những khung cửa đang rung lên bần bật. Rất nhanh kéo theo một cơn mưa đang dần nặng hạt. Những giọt nước chạm vào song sắt bất chợt ...

Xem tiếp
Lời Trăn Trối Sau Cùng

Lampung- Indonesia 9 giờ 30 Thái đang cùng các nhân viên y tá đi thăm các giường bệnh nhân thường nhật. Bỗng, có cô nhân viên từ phòng hành chính chạy xuống phòng bệnh nhân và nói nhỏ với Bác sỹ: -Thưa Bác sỹ, Bác sỹ vừa có cú điện thoại từ Amsterdam gọi đến. -Ai vậy ...

Xem tiếp
Xuống Núi

Trong buổi tiệc đám giỗ ông già vợ. Vô tình mấy lời nói chơi bỗng trở thành lời thấu cấy, lão tự dưng cầm đủa gắp cục chả thịt bỏ vào chén và thêm vào vài miếng đồ chua rồi ngồi ăn ngon lành. Khiến cả bàn trơ mắt nhìn lão, sao hôm nay lão trở ton một cách dễ dàng thế. Đang ...

Xem tiếp
Này cô gái em có mệt không?

Này cô gái em có mệt không? Khi xung quanh em còn biết bao điều phiền muộn Nào là cuộc sống bon ben giữa dòng đời xô bổ Nào là bước chân mệt nhoài lê lết trên con đường dài sau những buổi chiều tan học Nào là một nụ cười gượng gạo che đi hết thảy những niềm đau, che đi những ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top