Cuộc tán gẫu của Sòng Phẳng - Ích kỷ và Vị Tha

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Cuộc tán gẫu của Sòng Phẳng - Ích kỷ và Vị Tha)

Cuộc tán gẫu của Sòng Phẳng - Ích kỷ và Vị Tha

Ba hành khách cùng đi trên một chuyến tàu tới ga Tình yêu: Sòng phẳng, Ích kỷ và Vị tha. Cả ba đều mang theo mình hai gói đồ: Nhận và Cho, nhưng độ nặng nhẹ khác nhau..

 

Sòng phẳng: Cho bằng Nhận

 

Ích kỷ: Cho ít hơn Nhận

 

Vị tha: Cho nhiều hơn Nhận

 

 

Trong lúc rỗi rãi ba người tán gẫu về hành lý của mình, Sòng phẳng lên tiếng



 

- Tôi thấy hành lý của các anh lệch lạc, thật khó mang theo. Còn tôi luôn cân đối Cho và Nhận nên mang đi dễ dàng.

 

- Anh làm thế nào cho cân được? - Ích kỷ hỏi.

 

- Thì tôi phải tính chứ. Tôi chỉ cho đi khi tôi chắc có thể nhận về một lượng tương đương. Cho không hay nhận không của ai cái gì, tôi đều không thích. Tính tôi là vậy, không muốn mắc nợ hay mang ơn.

 

Ích kỷ:

 

- Anh nói nghe như thể đi mua hàng vậy: Tiền nhiều mua được nhiều, tiền ít mua được ít, không tiền không mua. Nhưng tình cảm đâu thể đong đếm theo cách đó.

 

Sòng phẳng cười phá lên, rung cả hai vai.

 

Ích kỷ ngạc nhiên:



 

- Tôi nói vậy không đúng à?

 

- Quá đúng là khác. Tôi chỉ buồn cười là trông 2 gói hành lý của anh bên Cho thì nhẹ bên Nhận thì nặng, vậy mà anh cũng nói được câu đó.

 

Ích kỷ nhìn lại 2 gói đồ của mình, gật đầu.

 

Sòng phẳng thoáng bâng khuâng:

 

- Không phải lúc nào tôi cũng sòng phẳng cả đâu. Có những người cho tôi nhiều mà tôi không cho lại được là mấy. Ví như tình yêu cha mẹ cho tôi gần như vô hạn, chẳng kể tôi có đáp lại hay không. Vậy là tôi Nhận nhiều hơn Cho. Với con cái thì tôi Cho chúng nhiều hơn Nhận về. Cũng nhờ có sự bù trừ như vậy mà 2 gánh hành lý của tôi thường cân nhau.

 

Ích kỷ tán thành:

 

- Tôi thấy kiểu hành lý của anh giờ đang thịnh hành. Nhiều người thích sòng phẳng cả trong tình yêu.

 

Sòng phẳng trầm ngâm:

 

- Đôi khi tôi cũng không thích sống thế này đâu. Luôn phải tính toán nhiều - ít, luôn phải dừng gánh để sẻ từ bên này sang bên kia. Tôi thấy mệt mỏi và nhiều lúc trống rỗng, vô cảm.

 

Ích kỷ:

 

- Tôi cũng giống anh, luôn phải so đo tính toán. Nhưng tôi phải tính sao cho Nhận về mình nhiều hơn. Tôi chỉ thích nghĩ cho mình thôi mà.

 

- Nhận nhiều như thế anh có hài lòng không?

 

Sòng phẳng hỏi.

 

- Chả mấy khi tôi vừa lòng. Tôi luôn canh cánh trong lòng: Mình có bị mất mát gì không? Cho như thế có nhiều quá không

 

- Anh có người yêu không?

 

- Có chứ. Tôi rất yêu người yêu tôi là đằng khác. Nhưng tôi luôn lo sợ. Tôi sợ mình cho nhiều quá lỡ tình yêu bỏ tôi đi thì tôi chẳng được gì. Tôi không muốn nhận về tay trắng. Đó là nỗi ám ảnh của tôi.

 

Tàu qua cầu vượt sông Âu Lo. Tiếng xình xịch của đầu máy át lời tâm sự của Ích kỷ.

 

**

 

Qua khỏi cầu, tiếng ồn dịu lại, Ích kỷ và Sòng phẳng lúc này mới nhớ tới người bạn đồng hành thứ ba. Vị tha nãy giờ vẫn yên lặng lắng nghe. Khi thấy hai bạn hướng mắt về mình mới khẽ khàng cất lời:

 

- Hai anh đều có lý lẽ của mình. Lập luận của anh Sòng phẳng thuần túy là của bộ óc, không có mấy liên hệ đến trái tim. Chính vì vậy anh luôn thấy căng thẳng, mỏi mệt và đôi khi trống rỗng.

 

Còn anh Ích kỷ yêu ghét rõ ràng, nhưng tình yêu của anh là "vì mình, cho mình". Bởi yêu mình quá mà anh thường trực lo sợ. Tôi nói vậy có phải không hai anh?

 

Ích kỷ và Sòng phẳng đang mải nghĩ ngợi nên không trả lời.

 

Vị Tha nói thêm:

 

- Anh Sòng Phẳng nói đúng: Hành lý của tôi không cân, Cho nhiều hơn Nhận. Ấy là vì tình cảm xuất phát tự đáy lòng thì rất chân thành và giản dị. Tôi thấy rằng Cho là lẽ tự nhiên, không gì vui bằng làm cho người mình thương yêu được hạnh phúc. Niềm vui khi dâng tặng làm vơi gánh nặng của tôi, cho tôi sự thanh thản, đủ đầy.

 

- Đủ đầy? Sòng phẳng và Ích kỷ cùng thốt lên. Cho là mất chứ, cho nhiều thì phải còn ít đi mới phải.

 

Vị Tha mỉm cười:

 

- Đấy là về mặt vật chất, là quy luật trong Toán học thôi. Quy luật của tình yêu thì khác. Lát nữa đến nơi, tôi sẽ chỉ cho các anh.

 

Ích kỷ và Sòng phẳng nhìn gánh hành lý của Vị tha, lại nhìn hành lý của mình, lòng chưa hết băn khoăn. Cũng vừa lúc tàu đến ga Tình yêu.

 

Tàu chạy chậm dần, chậm dần rồi dừng hẳn.

 

Ngước nhìn vào sân ga,, Sòng phẳng và Ích kỷ đều trông thấy dòng chữ có nội dung Vị tha vừa nhắc đến. Hai người rất đỗi ngạc nhiên vì họ đi trên chuyến tàu nhiều lần, đến ga Tình yêu đã nhiều mà chưa bao giờ thấy hàng chữ đó.

 

Thực ra quy luật của Tình yêu luôn có ở đó, nhưng chỉ những ai có trái tim nhạy cảm mới thấy và thấu hiểu.

 

Bạn thân mến, tôi sẽ không nói hàng chữ trên sân ga Tình yêu nói gì vì tôi chắc bạn cũng đoán ra được.

Để kết thúc câu chuyện, tôi chỉ xin tiết lộ về những người sẽ đón 3 hành khách của chúng ta cùng hành lý Cho và Nhận của mỗi người: Đón Sòng phẳng là Khô khan, Ích kỷ sánh đôi cùng Bất an, và người đón đợi Vị tha chính là Hạnh phúc.

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm



Có Thể Bạn Quan Tâm:


Bức tranh bị bôi bẩn

Có một anh chàng họa sĩ từ lâu ôm ấp ước mơ để lại cho hậu thế một tuyệt tác. Và rồi một ngày kia chàng bắt tay vào việc. Ðể tránh sự ồn ào náo nhiệt của cuộc sống thường nhật, chàng dựng một khung vẽ rộng 30 mét vuông trên sân thượng một tòa nhà cao tầng lộng gió. Người họa ...

Xem tiếp
Niềm tin

Niềm tin là sức mạnh có thể khiến thế giới tan vỡ xuất hiện trong ánh sáng, là sức mạnh mang mưa về tưới mát cho những vùng đất đang mùa khô hạn. Ở làng quê nọ, trời đã hạn hán trong khoảng thời gian rất lâu. Các cánh đồng đều khô hạn, cỏ cây héo úa cuộc sống trở nên vô cùng ...

Xem tiếp
Bỏ lỡ hạnh phúc vì tham vọng

Mải mê đuổi bắt tham vọng, bạn dễ bỏ lỡ hạnh phúc lớn lao! Ngày xưa, một ông vua bảo kỵ sĩ của mình rằng nếu anh ta phi ngựa xa được chừng nào, nhà vua sẽ tặng cho anh ta phần đất đai đó. Vô cùng tự tin, kỵ sĩ nhảy lên lưng ngựa và phi nhanh như tên bắn. Anh ta muốn có phần ...

Xem tiếp
Ừ! TỚ LÀ CON NHÀ NGHÈO

Nếu bọn nhà giàu có chửi tớ rằng: 'Đồ con nhà nghèo!', tớ sẽ ngẩn cao đầu và trả lời rằng: 'Ừ! Đúng đấy, tờ là con nhà nghèo!'. Bởi vì không ai có quyền lựa chọn nơi sinh của mình và tớ chẳng việc gì phải tự tin khi tớ là con nhà nghèo! Con nhà nghèo, tớ vẫn thường đi shopping ...

Xem tiếp
Đêm hấp hối

Linh uể oải lấy hộp lưỡi lam rồi quăng giỏ xách xuống giường. Cô trút bỏ quấn áo, bước vào phòng tắm, vặn vòi nước lạnh vào bồn. Một cơ thể căng tràn sức sống hiện lên trước gương, Linh thờ ơ ngắm mình, chậc lưỡi: “Sống hay là chết, sao mình lại bế tắc thế này?” ...

Xem tiếp
HÓA RA, MÌNH CŨNG LÀ MỘT NGƯỜI GIÀU CÓ !!!

Một ngày, một ông lão đi qua, nhìn thấy vẻ mặt ủ ê của môt anh chàng, bèn hỏi: - Chàng trai, sao trông cậu buồn thế, có việc gì không vui à? - Cháu không hiểu tại sao cháu làm việc chăm chỉ, vất vả mà vẫn nghèo. Chàng trai buồn bã nói. - Nghèo ư, cháu là một người giàu có đấy ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top