Cửa sổ tâm hồn

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Cửa sổ tâm hồn)

Cửa sổ tâm hồn

Hai người đàn ông, hai bệnh nhân trong bệnh viện.

***

Trên chiếc giường ở sát khung cửa sổ duy nhất của căn phòng, người bệnh nằm đó được phép ngồi dậy 1 giờ đồng hồ mỗi ngày. Người bệnh thứ hai, trên một chiếc giường gần đó, phải nằm hoàn toàn. Họ rất thường nói chuyện với nhau. Họ nói về vợ con, về gia đình, về tổ ấm, về nghề nghiệp và những khó khăn của mình...

Mỗi buổi chiều, khi người đàn ông ở chiếc giường gần cửa sổ được phép ngồi dậy, anh ấy ngồi đó, hướng ra ngoài cửa sổ và tả cho người bạn cùng phòng của mình cảnh tượng diễn ra bên ngoài.

 

 

Đó cũng là khoảng thời gian hạnh phúc mà người đàn ông ở chiếc giường bên kia được hưởng, thế giới được mở ra sống động với anh ấy, qua những hoạt động, màu sắc mà anh được nghe tả lại. Ô cửa sổ nhìn ra một công viên bên một dòng sông thơ mộng. Những con vịt, những con thiên nga nhẹ nhàng di chuyển trên mặt nước trong khi trẻ con chơi đùa trên những chiếc thuyền đủ hình dạng, màu sắc từng cặp tình nhân tay trong tay dạo bước giữa những bồn hoa đủ loại đủ màu ở đằng xa hơn nữa, người ta có thể nhìn thấy cả đường chân trời rực hồng trước hoàng hôn...

Khi người ngồi diễn tả không sót một chi tiết nhưng gì anh ta có thể nhìn thấy thì người nằm nhắm mắt lại và tưởng tượng.

Ngày lại ngày qua đi. Một buổi sáng, y tá mang nước rửa mặt đến cho họ nhưng phát hiện ra rằng người đàn ông trên chiếc giường gần cửa sổ đã chết. Anh ấy đã ra đi, một cách nhẹ nhàng, trong giấc ngủ của mình.

Cô đã vô cùng đau buồn, gọi nhân viên bệnh viện đến mang xác anh ấy đi. Một không khí nặng nề bao trùm căn phòng. Sau đó, người đàn ông vẫn phải nằm trên giường ngỏ ý muốn được lại gần cửa sổ. Y tá nhiệt tình kéo chiếc giường của anh sát lại chiếc giường bên cửa sổ. Sau khi chắc chắn anh đã được an toàn, cô để anh lại một mình.



Chậm chạm, khó khăn, anh tự mình di chuyển, bằng khuỷu tay, đến sát bên cửa sổ, nhướn người để nhìn ra bên ngoài. Nhưng, thật bất ngờ, tất cả những gì mà anh có thể nhìn được, qua ô cửa sổ, chỉ là một bức tường trống trơn!

Khi y tá quay lại, anh hỏi thăm cô về người bạn bệnh nhân cùng phòng, người mà vẫn hằng ngày mở ra một thế giới tươi đẹp và nên thơ cho anh ta qua những miêu tả của mình về cảnh quan bên ngoài ô cửa sổ.

Cô y tá cho biết, người đàn ông đó bị mù. Anh đã lặng đi, trong sự xúc động khôn tả.

Người ta có thể quên tất cả những gì bạn đã nói, đã làm. Nhưng người ta sẽ không bao giờ quên cảm giác mà bạn đã đem lại cho họ.

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm



Có Thể Bạn Quan Tâm:


Những mùa đông ở lại

*Thân tặng tất cả những ai yêu quý mùa đông* *** 1, Chiều chủ nhật thứ hai của tháng 11. Một đợt gió lạnh nữa tràn về. Như đứng ở ngã ba đợi Khôi. Cái lạnh đã kịp thấm vào mái tóc ngang vai chưa kịp chải của Như và đủ để nó thở ra những đợt hơi nước trông như từng lớp khỏi ...

Xem tiếp
Đánh rơi quá khứ

Nó và cậu chơi thân với nhau từ hồi còn ở nhà trẻ. Nó khóc, cậu dỗ dành. Nó bị bắt nạt, cậu xông ra bảo vệ. Thậm chí, cậu còn ăn dùm món cà rốt mà nó không ưa nhất dẫu chính cậu cũng rất ghét. Không biết tự lúc nào, cậu đã trở thành một hình bóng thân thuộc trong lòng nó. Chỉ cần ...

Xem tiếp
Tháng ngày đã mất

Tôi khác Viễn, tôi thích đắm mình trong những điều đã vụn vỡ, còn Viễn thì vứt chúng sang một bên. *** Những ngày cuối đông thư thả, tôi thường khoác lên mình vẻ buồn bả và tỉnh rụi dạo quanh cánh đồng, lần vào khúc ngoặt bất ngờ của con sông gầy gò cắt qua, tôi như đứa trẻ ...

Xem tiếp
Mặt trăng không thể ôm mặt trời

Đó là một lễ cưới khá hoành tráng. Cũng phải. Đây là lễ cưới của cô nữ luật sư là nó với anh giám đốc công ti dầu khí cơ mà. Nó vui. Nhưng đâu đó vẫn thoáng nỗi buồn. Tất nhiên nó lấy anh vì yêu anh. Nhưng trong tâm nó vẫn chưa quên được cái rung động đầu đời của mình. Hơn nữa, ...

Xem tiếp
Oan gia

1. Tôi ghét Nguyên, thật sự rất ghét, vì đúng là từ nhỏ nhỏ đến lớn cậu ấy chỉ biết bắt nạt tôi. *** Hồi nhỏ, nếu ai đó hỏi tôi ghét ai nhất, tôi sẽ không chần chừ mà trả lời ngay: 'Trần Bảo Nguyên!' Tuy Nguyên không bao giờ đánh tôi, nhưng cậu ấy không cho tôi chơi búp bê cùng ...

Xem tiếp
Bước qua quá khứ

Tôi thật sự chẳng biết làm gì để vơi đi những cắn rứt ngoài việc trừng phạt bản thân. *** Khép nép sau lưng bố, tôi to mắt ngước nhìn vẻ khang trang của ngôi trường danh giá bậc nhất ở tỉnh. Lần theo sự chỉ dẫn của bảo vệ, hai bố con đến nơi hẹn, là một căn phòng nằm ở tầng năm ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top