Cư dân may mắn

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Cư dân may mắn)

Cư dân may mắn

Khu chung cư chỗ tôi vừa được phong tặng danh hiệu “Khu chung cư văn hóa”, nhưng độ gần đây thường xuyên xảy ra một việc vô cùng vô văn hóa: đó là có một thằng biến thái, bệnh hoạn nào đó, ở tầng nào đó, phòng nào đó, thi thoảng lại quẳng một cái bao cao su xuống sân, mà lại là bao vừa dùng xong còn nóng hổi, nham thạch sóng sánh từ bên trong đang chảy ra ngoài ri rỉ thành dòng...

Là một cán bộ trong ban quản lý của khu chung cư, tôi vô cùng bức xúc: vì sân là chỗ để cư dân vui chơi, để sinh hoạt tập thể, thế mà nó cứ nhè cái lúc mọi người đang tụ tập, giao lưu vui vẻ là bất thình lình quẳng bao xuống. Nhớ lần ấy, có một chị tập Yoga dưới sân, đang lim dim dạng chân nằm ngửa để tập trung thiền cho tâm hồn hướng thiện và tinh thần được thư thái, tĩnh tại, thì cái thằng mất dạy nó ném "bụp" phát cái bao cao su ướt nhèm nhẹp vào giữa bẹn chị; rồi lại có bận một em nhân viên quán phở bò bưng phở lên phòng cho khách, lúc đi qua sân, cũng bị thằng đó nó ném "bụp" cái bao cao su vào giữa bát phở. Em nhân viên chắc đang mải nhìn đi đâu nên không biết, vẫn cứ thế bưng lên cho khách ăn. May mà khách ăn cũng không phát hiện ra, chỉ phàn nàn là sao thịt bò hôm nay dai quá!

Tôi họp với các cán bộ trong ban quản lý chung cư và quyết định sẽ thưởng to cho ai tìm ra được thủ phạm. Thưởng thì ai cũng ham, nhưng vụ này không dễ xơi: bởi dù biết chắc rằng thủ phạm là người ở tòa nhà A - do bao thường được ném từ hướng đó ra - nhưng tòa nhà A có tới mấy chục tầng, mỗi tầng mấy chục phòng, và nó toàn ném bất thình lình, cái vèo một phát, nên không dễ xác định được là bay ra từ đâu.

Ấy vậy mà chỉ một tuần sau đó, lúc tôi cùng một số cán bộ chủ chốt khác của ban quản lý đang ngồi hí húi tính lô, thì thấy một em rất xinh tươi, tuổi chừng mười tám, đôi mươi, đang cầm dái tai của một gã trai lôi xềnh xệch từ ngoài vào, vừa đi vừa gào: “Em đã tìm ra thủ phạm ném bao rồi các anh ơi!”.

Nói rồi, em gái ấy mở điện thoại, bật cho chúng tôi xem đoạn clip ghi lại cảnh ân ái của em ấy với cái gã trai đang bị kéo dái tai. Thực ra, cái đoạn clip đó cũng giống hệt những phim bậy bạ trên mấy cái web đồi trụy mà tôi và các cán bộ trong ban vẫn hay xem thôi, chỉ khác cái là đoạn cuối clip, thường những gã nam chính sẽ rùng mình gục xuống như bị trúng đạn bắn ra từ nòng súng ngắn, thì cái gã bị kéo dái tai này lại bất ngờ vùng dậy, túm lấy cái bao tuột ra, ném vù qua cửa sổ, rơi thẳng xuống sân... Và tất cả quá trình đó đã được em gái xinh tươi ấy dùng điện thoại ghi lại tường tận.

Hóa ra, suốt một tuần liền trước đó, kể từ khi có quyết định trao thưởng từ ban quản lý, em gái ấy đã âm thầm điều tra bằng cách lân la lần lượt từng tầng, thấy phòng nào có đàn ông là em tiếp cận, rồi gạ gẫm họ lên giường làm chuyện dâm ô, và em luôn yêu cầu họ phải dùng bao cao su.

Khi được tôi và các cán bộ khác trong ban quản lý khen vì chỉ có một tuần mà đã tìm được hung thủ, thì em gái xinh tươi ấy cười khiêm tốn, bảo: “Là em may mắn vì hung thủ ở tầng 20 thôi, chứ nếu hung thủ ở tầng 40 thì chắc cũng phải mất nửa tháng”.

Thông tin về em gái xinh đẹp mưu trí dũng cảm điều tra truy bắt thủ phạm nhanh chóng lan ra khắp khu chung cư. Tưởng đó sẽ là tấm gương, là bài học để cư dân trong khu nâng cao ý thức văn hóa, nhưng không phải vậy, ngay sáng hôm sau ngủ dậy, người ta thấy la liệt các bao cao su dùng rồi bị ném xuống sân, không chỉ tòa nhà A, mà còn ở cả tòa B, C, D, E, F...

Tôi lập tức gọi điện cho em gái xinh đẹp:

- Em ơi! Em qua điều tra truy tìm thủ phạm ở tòa F luôn giúp anh với nhé, và ưu tiên tìm ở tầng 5 trước, các tầng khác, tòa khác tìm sau cũng được!



- Sao lại vậy ạ?

- Vì anh sắp đi công tác xa, sợ khi em điều tra đến tòa của anh thì anh lại không ở nhà, như thế có phải là đã bỏ sót nghi phạm không?

- Không được rồi anh ạ! Vì mấy anh khác, cũng là cán bộ trong ban quản lý, đã gọi cho em từ đêm hôm qua rồi, họ cũng bảo là phải ưu tiên tòa của họ, tầng của họ trước, nên anh vui lòng đợi nhé! Em biết là các anh ai cũng đều lo cho đời sống cư dân trong khu nên mới sốt sắng như vậy mà! Có những người cán bộ tận tụy, mẫn cán như các anh thì bà con khu chung cư của ta thật là may mắn quá!

Tác giả: Võ Tòng Đánh Mèo

Nguồn - tác giả: : http://truyentraophung.blogspot.com - Mr Tòng - https://plus.google.com/114236657647222033769



GIỚI THIỆU
adminavatar About Truyện Hay Mỗi Ngày
facebook instagram youtube
Càng thành thật về lỗi lầm của mình, người ta càng nghĩ bạn hoàn hảo. Bạn càng thoải mái với việc mình không phải là người giỏi giang, vĩ đại, thì người khác lại càng nghĩ bạn chắc là "thần thánh phương nào"!.

Phương châm hành động : "Thứ duy nhất không thay đổi là sự thay đổi. Đây là một câu nói có vẻ như quá rõ ràng, nhưng thực sự lại không có nghĩa gì rõ ràng cả. Nhưng... Nó đúng!"

Có Thể Bạn Quan Tâm:


Tải Game Hack Crack 24h

Xem Nhiều

Những người hoài cổ

Hoài cổ tức là nhớ về những gì xưa cũ. Vậy thì rất khó để nói rằng việc hoài cổ là nên hay không nên. Bởi nếu những gì ta hoài cổ là tốt đẹp thì đương nhiên là nên, và ngược lại. Ví dụ như ngày xưa, chuyện trai gái lên giường với nhau khi chưa cưới là điều cực hiếm, và bị ...

Xem tiếp
Em là cô giáo vùng cao

Suốt hai ngày đầu tiên đặt chân lên cái huyện vùng cao hẻo lánh, heo hút này, em chỉ ở lì trong phòng và khóc. Em nhớ nhà, nhớ mẹ, nhớ người yêu, nhớ bạn bè; nhớ những buổi chiều bên ghế đá, ngắm tháp Rùa xa xa, có những con sóng lăn tăn, có lá vàng bay nhẹ nhàng, êm ả, sau lưng ...

Xem tiếp
Em lên phố

Mười tám tuổi, nhưng lần đi thi đại học này mới là lần đầu tiên em được lên Hà Nội. Mười tám năm em sống trong tình yêu thương, che chở của mẹ, của cha; em lớn lên bằng hạt gạo vàng của đồng lúa bao la, bằng dòng nước xanh của con sông quê êm ả, hiền hòa… Hôm đi, em bị say xe ...

Xem tiếp
Mẹ và chiến tranh

Khi mẹ sinh con ra, là khi chiến tranh đã đi qua. Con lớn lên trong trọn vẹn hòa bình, được thong thả tới trường mà không còn phải đội mũ rơm, không phải nhảy xuống những hầm trú bom, tránh đạn, không còn phải nghe những tiếng còi, tiếng loa báo động réo rắt mỗi khi máy bay giặc ...

Xem tiếp
Gã điên

Người ta gọi hắn là gã điên, bởi không ai biết hắn tên gì, từ đâu và tại sao lại tới cái làng này. Chỉ biết rằng, một buổi sớm, người ta thấy một gã bẩn thỉu, đen đúa, tóc dài ngang lưng, lòa xòa, hôi hám, lang thang, xới tung từng đống rác rưởi ngoài đầu chợ, lặt lạnh từng miếng ...

Xem tiếp
Mèo hoang

Nửa đêm, con phố nhỏ oằn mình trong cái lạnh tái tê. Những nhà ven đường cửa đóng im ỉm mặc cho những con gió hung hãn vẫn rú rít, gào xé bên ngoài. Con đường vắng hoắt hoe với những cột đèn khẳng khiu, dóng những con mắt vàng hiu, hắt thứ ánh sáng rệu rã, hoang hoải xuống mặt ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top