Con phải xin lỗi bố như thế nào?

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Con phải xin lỗi bố như thế nào?)

Con phải xin lỗi bố như thế nào?

(Truyenhaymoingay) Một ngày thật dài và thật mệt mỏi, tôi chỉ muốn về tới nhà và lăn ra ngủ một giấc thật no nê. Thế mà, khi vừa dắt xe vào cổng, nhìn thấy tôi, bố đã quát tôi. Bố mắng tôi không có sự chuẩn bị, bố mắng tôi thái độ không tốt với bố, bố không ngừng trách cứ, còn tôi thì không ngừng khóc. Tôi thét lên: "Bố có thôi đi không?" rồi bỏ chạy thẳng lên phòng.

***



Tuần cuối cùng của tháng đầu tiên trong thời gian thực tập, các đề tài trình lên đài của tôi đều không được duyệt vì chúng có quá nhiều lỗi. Nỗi buồn không chỉ dừng lại ở đó, game show diễn ra vào cuối tuần trước đó, không thành công. Vì một số lý do kĩ thuật của phòng đạo diễn hình ảnh nhưng cả ekip game show đều bị khiển trách. Trong tâm thế của một buổi ghi hình không được thành công như ý, không tránh khỏi những lúc bản thân tôi vô tình bị Biên tập viên hướng dẫn thực tập "khiển trách oan ức". Tất nhiên, với vị trí của một thực tập sinh tôi phải biết tiếp thu và bình tĩnh mỗi khi bị " khiển trách" vô cớ như vậy. Tôi buộc phải biết im lặng dù chắc chắn sẽ có lúc uất ức.

 

Hôm qua, theo phân công, tôi phải lên đài từ sớm để lấy băng ghi hình đến công viên Tao Đàn để ghi hình một phóng sự. Nhưng tôi lại quên mất, cứ thế đến thẳng địa điểm ghi hình, đến nơi mới tá hoả ra và dĩ nhiên sau đó là một tràng dài sự mắng mỏ, trách cứ của mọi người, tôi chỉ biết cúi đầu và lắp bắp nói xin lỗi. Trên đường quay lại đài để lấy băng, vì vội vàng, tôi vượt đèn đỏ và không may bị cảnh sát giao thông bắt lại.

Khi kiểm tra giấy tờ tôi mới phát hiện ra mình cũng chẳng mang theo bất kì giấy tờ gì kể cả bằng lái xe. Tôi mếu máo gọi cho bố, nhờ bố qua đài lấy băng và mang lên điểm ghi hình giúp tôi. Sau khi hoàn tất những gì tôi nhờ, bố quay lại nơi tôi đứng để giải quyết nốt mọi thủ tục nộp phạt với anh công an. Xong xuôi, bố quay sang tôi, và dĩ nhiên lại một trận mắng xối xả. Quá ấm ức, tôi bật khóc, và quay lưng dắt xe đi, không nói với bố tiếng nào.

Tôi quay lại công viên nơi mọi người đang ghi hình, gần như công việc gần xong xuôi, mọi người đang hoàn tất những khâu cuối cùng. Tôi lụi cụi thu xếp đạo cụ, dọn dẹp trường quay. Và dĩ nhiên, gặp bất cứ ai, tôi cũng không quên một câu xin lỗi.

Một ngày thật dài và thật mệt mỏi, tôi chỉ muốn về tới nhà và lăn ra ngủ một giấc thật no nê. Thế mà, khi vừa dắt xe vào cổng, nhìn thấy tôi, bố đã quát tôi. Bố mắng tôi không có sự chuẩn bị, bố mắng tôi thái độ không tốt với bố, bố không ngừng trách cứ, còn tôi thì không ngừng khóc. Tôi thét lên: "Bố có thôi đi không?" rồi bỏ chạy thẳng lên phòng.

Tôi đã khóc nhiều quá, tôi khóc không phải vì bố mắng mà vì tự dưng tôi thấy mình bất công với bố quá. Tôi không thể giải thích cho chính mình hiểu tại sao tôi có thể cúi rạp đầu xin lỗi mọi người trong đoàn nhưng lại tiếc một câu xin lỗi với bố? Tại sao tôi sợ phiền lòng mọi người nhưng lại không để ý đến cảm xúc của bố? Tại sao tôi sửa ngay lỗi lầm của mình khi bị chị Biên tập viên nhắc nhở nhưng lại học hằn với sự khiển trách của bố? Tại sao? Tại sao chứ?

Chẳng biết có bao nhiêu người giống tôi, chẳng biết có bao nhiêu người trong số các bạn đọc được tâm sự này đã từng trải qua cảm giác của chính tôi. Nhưng tôi thấy buồn, một nỗi buồn sâu sắc. Phải chăng vì quá thân thiết, vì là máu mủ ruột rà, vì biết bố mẹ sẽ chẳng bao giờ bỏ rơi con cái nên con cái quên mất câu xin lỗi với bố mẹ. Vì công việc có thể sa thải bạn bất cứ lúc nào, nên bạn phải ngọt nhạt còn bố mẹ thì chẳng bao giờ bỏ rơi bạn nên bạn lạnh lùng. Liệu đến bao giờ, một đứa con như tôi mới có thể nói câu xin lỗi bố mẹ như những gì tôi phải thể hiện ở đài. Và liệu bố tôi ở dưới nhà, có biết tôi đang rất ăn năn, đang rất muốn xin lỗi bố mà không thể. Bố ơi, con muốn học cách xin lỗi bố.



Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm


GIỚI THIỆU
adminavatar About Truyện Hay Mỗi Ngày
facebook instagram youtube
Càng thành thật về lỗi lầm của mình, người ta càng nghĩ bạn hoàn hảo. Bạn càng thoải mái với việc mình không phải là người giỏi giang, vĩ đại, thì người khác lại càng nghĩ bạn chắc là "thần thánh phương nào"!.

Phương châm hành động : "Thứ duy nhất không thay đổi là sự thay đổi. Đây là một câu nói có vẻ như quá rõ ràng, nhưng thực sự lại không có nghĩa gì rõ ràng cả. Nhưng... Nó đúng!"

Có Thể Bạn Quan Tâm:


Tải Game Hack Crack 24h

Xem Nhiều

Tôi là người không lương

(Truyenhaymoingay) Lời anh nói khiến tôi an lòng. Nhưng cuộc sống không chỉ có vậy. Tôi cũng hiểu, khi đã làm cha mẹ không ai muốn con mình vất vả. Mẹ chồng tôi không là ngoại lệ, bà yên lòng sao được khi tất cả gánh nặng đều ở trên vai con trai bà. Tôi không trách mẹ, tôi chỉ ...

Xem tiếp
Tôi mong cô ấy hiểu

(Truyenhaymoingay) Trời ơi, quen nhau hơn năm nay mà cô ấy không hiểu tính tôi à. Tôi mà có cái tính ngoại tình thì đã ngoại tình từ lâu lắm rồi chứ chẳng đợi đến ngày hôm nay. Tôi giải thích rồi, cũng nhờ mấy anh công ty nói rồi, nhưng cô ấy lại bảo chúng tôi một ruộc với nhau. ...

Xem tiếp
Thầy phán cưới nhau về thì mình sẽ chết sớm!!!

(Truyenhaymoingay) Ông thầy nghe xong nhảy dựng lên dưới lốt 'ông nội' của mình, run cầm cập rồi chỉ thẳng mặt người yêu mình quát 'Con này không được, con này sẽ hại chết cháu tao (!!!)' rồi nằm vật ra im không nói gì ...

Xem tiếp
Em và con người thật của chính em

(Truyenhaymoingay) Từ ngày quen và chia xa anh em đã nhận ra con người cũ của em ngày xưa đã biến mất em bây giờ đã thuộc về đêm thuộc về cái nhìn xa viễn vông mà em biết đôi tay em không đủ rộng để ôm nó vào lòng để thêm một lần nữa ánh nắng từ trái tim anh lại soi rọi cái màn ...

Xem tiếp
Tôi có nên nhắm mắt lấy chồng

(Truyenhaymoingay) Tôi đã chấp nhận một người do gia đình giới thiệu, gặp nhau vài lần và mấy tin nhắn, người ta đòi cưới tôi. Dù chả có tình cảm gì nhưng tôi cũng nhắm mắt chấp nhận. Giờ nhà trai đã đem rượu lên thăm nhà nhưng tôi sợ quá bỏ trốn. ***  Chúng tôi quen nhau một ...

Xem tiếp
Gửi người yêu bé của chị

(Truyenhaymoingay) Có những tình cảm chỉ xuất phát từ một con tim, nhưng nó cũng đủ đẹp và đủ bao la để che chở cho ba con người... *** Tháng 9 Lá vàng và những cơn gió nhè nhẹ. Trang đi lang thang qua từng con phố Hà Nội. Sáng sớm nên đường vẫn còn thưa người và không khí ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top