Chuyện thằng Mậu

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Chuyện thằng Mậu)

Chuyện thằng Mậu

Thằng Mậu trèo lên tận ngọn cây ổi để hái những quả ổi ở đằng xa. Ngộ! Nó chả bao giờ làm những điều bình thường như người ta vẫn làm. Nó cứ thích làm ngược lại mọi thứ. Người trong xóm tóm gọn về nó qua hai chữ "Bất Thường". Hái những quả ổi xanh mơn mở , thằng Mậu cười trong mãn nguyện. Những quả ổi to, chỉ cần nhìn thôi là đủ thấy thèm rồi. Nó cắn một miếng, chấm vào chén muối ớt thơm, mùi cay xộc lên tận sống mũi. Miệng nhai chóp chép. Nó nheo mắt, vỗ đùi phê phẫn với độ ngon của ổi chấm muối ớt. Ăn no căng bụng, Nó tựa lưng trên nhánh cây rồi mắt đăm chiêu về phía tận cuối những cánh đồng. Nó nghĩ về điều gì đấy, đôi mắt nó long lanh đầy tâm sự. Nó chép miệng, thở dài như ông cụ non, rồi thiếp ngủ từ lúc nào...

***



Chiều quê bình dị hiện lên. Khai màn là tiếng kêu của mấy con ểnh ương đang nép mình cạnh bờ ao, nghe mà não lòng đến thế. Bọn trẻ la hét cười đùa. Tiếng bà Thao chửi mấy thằng ăn trộm gà lại vang lên. Gần xa tiếng nghé ọ anh Tít dẫn bày trâu no căng bụng từng bước đi về trên con đường mòn nhỏ. Mùi phân trâu cứ thế len lõi xuyên xuốt con đường, phản phất cả xóm làng. Cái mùi quen thuộc mà hể ai đi xa quê cũng mong được một lần về lại, để được ngửi, để được nghe, và để được nhìn. Thỉnh thoảng mùi đặc trưng ấy lại quay về trong khoảnh khắc nào đó, nó vô tình đi ngang rồi trào dâng ở sóng mũi. Nó sống dậy rồi ai đó lại thấy đau đáu trong tim. Nỗi nhớ quê cứ chảy âm ỉ trong máu thịt, trong suy nghĩ...

Ông Cường lùa hai con trâu có cái bụng bự chình ình vào chuồng. Ông ngó nghiêng quanh nhà rồi gọi lớn:

- Mậu à! Mậu...

- Lại đi quậy phá đâu rồi hả con?

Ông Cường đi ra vườn, thấy thằng Mậu nằm ngủ ngon ơ dưới gốc cây ổi. Trên mặt nó có vài vết trầy xướt. Một chút máu còn rỉ ra trên mặt.

- Dậy! Dậy! Lại nằm đây nữa hả? Vào nhà mau!

Thằng Mậu mắt nhắm, mắt mở:



- Bỏ ra, tôi đang dẫn quân đánh giặc. Đánh, đánh.. đánh hết...

Ông Cường đánh một cái vào vai của thằng Mậu, nó giật mình tỉnh giấc. Ông Cường lắc đầu:

- Đánh thằng cha mày chứ đánh!

- Ơh...Nội về rồi hả? Con đang dẫn quân đi đánh trận mà...

- Đánh cái đầu anh ấy, tối rồi, đi vào nhà mau!

Ông Cường kéo thằng Mậu dậy, nó xoay đầu bẻ cổ kêu rắc rắc. Nó thấy hơi đau ở sóng lưng. Đã là lần thứ mấy rồi nó ngủ quên trên cây ổi, và mỗi lần nó tỉnh dậy lại thấy mình nằm dưới đất. Nó bị té cây ổi hoài thôi mà có chịu chừa đâu. Mậu cúi mặt xuống, miệng cười tủm tỉm. Nó nghĩ về giấc mơ đi đánh trận của nó.Chắc thắng trận lớn đây. Thằng Mậu khoái lắm. nói nhỏ trong miệng:

- Tiếc thật! Đang đánh ngon ơ!

Ông Cường xuốt ngày kể chuyện thời chiến cho nó nghe. Mỗi lần ông Cường kể chuyện ngày xưa ông đi đánh giặc, quân đội và các bằng hữu của ông chiến đấu ra sao. Nó ngồi mê lắm, lâu lâu phát biểu vài câu như ông cụ non. Vì ghiền những câu chuyện của nội, nên trong giấc mơ của nó, trong suy nghĩ của nó, lúc nào nó cũng là Tướng dẫn quân đi đánh giặc cả...

Ông Cường cầm cái quạt mo cau vừa quạt vừa vén tay áo lau mồ hôi.

- Tối nay thằng cháu của nội cho nội ăn gì đây? Nội đói lắm rồi đây...

- Nay chắc nấu món ngon đãi nội phải hôn?

Thằng Mậu không nói câu nào, xoa đầu rồi ra bếp bê cái nồi cơm lên, mở nắp nồi ra...

Ông Cường trố mắt nhìn vào cái nồi không, rồi chuyển hướng nhìn thằng Mậu, ông chụp ngay cáng chổi. Thằng Mậu phóng vèo một phát ra sân rồi xải rộng đôi chân ngắn tủn bay qua cái hàng rào cao vút như con nhái. Nội của nó đuổi theo, vừa đuổi vừa chửi vì tức.

- Thằng cha mày, tao đã bảo bao nhiêu lần rồi? Ở nhà phải biết nấu cơm chứ...



- Mày có đứng lại không hả thằng trời đánh kia?

Ông Cường đuổi theo thằng Mậu, chân dẫm phải bãi phân trâu rồi té nằm lăn ra đường. Vẫn cố chồm dậy để rướng cái cổ chửi cha thằng chăn trâu mới đi ngang qua. Thằng Mậu thấy nội nó té, nó chạy lại đỡ nội nó lên.

- Nội...nội có sao không?

- Sao cái bà nội mày ... Tao không hiểu sao, ngày xưa tía má mày lại đẻ ra cái đứa trời đánh như mày...

- Trời nào đánh được con hả nội? Đưa tay cho con...

Ông Cường lấy cánh tay áo lau mồ hôi trên mặt, một chút phân trâu từ tay áo dính bên má. Thằng Mậu cười tít mắt...

- Ha ha ha... Nhìn mặt nội mà xem! Phân trâu dính đầy kìa! Đưa đây con, con chùi cho.

- Haizz! Nay trúng mánh quá mà....

Thằng Mậu cầm rỗ tre ra vườn hái những đọt mồng tơi mới ra xanh non mơn mởn quấn quanh cái hàng rào cao vút. Nó hái những trái mồng tơi tím rịm cho vào lòng bàn tay. Nó trố mắt nhìn trái mồng tơi đắm đuối. Bọn trẻ trong làng cứ hay biểu rằng thằng Mậu dở hơi. Cứ khoái chơi với mấy trái mồng tơi. Thằng Mậu ngồi xuống, tựa vào hàng rào. Nó xoay xoay chùm mồng tơi trên tay, nó nhớ về một miền ký ức nào đó...

Ngày ấy, từ cái thời mà nó còn chưa được đến trường. Má nó thường hái trái mồng tơi chín, giã ra chắt nước làm mực để cho nó viết chữ. Những chữ o chữ ô đầu tiên trong đời được Mậu viết bằng cây bút lông gà tẩm mực tím mồng tơi. Ba nó cũng từng lấy mực mồng tơi để chỉ nó vẽ đôi bạn trâu và cò, rồi nhuộm màu đồ chơi cho nó nữa... Nó còn nhớ mỗi trưa hè, cả nhà nó vẫn thường hay chơi oẵn tù tì, ai thua sẽ bị bôi mực mồng tơi lên mặt. Thằng Mậu thấy nhột ở trong tim, nó nbóp nát một trái mồng tơi, đưa lên sát mũi ngửi. Nó cười khi nghĩ về những ngày tháng ấy. Nhưng ngay sau đó nó lại thay đổi sắc mặt. Nó nhớ ba má nó. Nội bảo rằng ba má nó chết rồi, chết từ cái hôm cơn lũ thần về làng ấy. Nhưng thằng Mậu biết rằng nội nói dối. Rõ ràng là nội nói dối. Nó nghe mấy người trong làng nhỏ to rằng "Ba má thằng Mậu bỏ nhau rồi. Má nó đi làm gái trên thành phố, còn ba nó theo mụ đàn bà bán bánh bèo ở xóm nhỏ bên kia sông" Thằng Mậu nghiếng răng bóp nát những trái mồng tơi trong lòng bàn tay. Mực mồng tơi rỉ ra từng giọt, nó bôi lên mặt. Bàn tay nhỏ bé của nó run run, nó khóc tức tưởi. Thằng Mậu hay làm như thế lắm. Nó nhớ ba má ...

Khuông mặt đỏ chót dính đầy lọ ngọe, nó bê nồi cơm bốc khói đặt lên lên sập . Miệng nêm nếm món canh rau mồng tơi, nó gật gật cái đầu :



- Ngon bá cháy!

- Mời nội ăn cơm?

- Đấy! Như thế coi có hơn không? Thằng cha mày! Cái gì nội cũng nhịn được. Nhưng con phải biết nội có cái tính xấu, mỗi lần nội đói là nội dễ cáu lắm.

- Con xin lỗi...

- Thôi ăn lẹ đi, tý nội dẫn đi qua bên xóm xem hát vui lắm.

Thằng Mậu tròn xoe mắt nhìn nội nó. Trong đầu nó đang thắc mắc. Sao nay nội nó nhẹ nhàng thế. Bình thường nội nó thích la nó lắm mà. Bao nhiêu roi đòn mà nó phải gánh chịu. Vết trầy xướt mới toanh chưa kịp khô máu còn đó ngay bắp đùi. Mới mấy hôm đây thôi. Thằng Mậu nó đi lội sình ở cái ao ông Thiêng dưới đập. Cái ao mà biết bao nhiêu đứa trẻ con trong làng chết một cách huyền bí vì rủ nhau đi bắt cá. Hôm ấy, nội ra tận bờ ao lôi đầu nó về, đánh cho nhừ tử. Mậu lắc đầu lia lịa! Nó cho rằng nội đang giả vờ ngọt ngào, rồi ngày mai lại quất vào đít nó thôi. Nó quay mặt đi chỗ khác... Nó không thèm nói chuyện với nội của nó.

Vặn lớn cây đèn dầu sáng trưng, khép cánh cửa lại. Hai ông cháu dắt tay nhau đi xem hát bên làng. Con đường làng tối om vắng người. Tiếng hai ông cháu thì thào trò chuyện trong đêm, tiếng cóc nhái thi nhau kêu râm rang, thỉnh thoảng lại có những âm thanh lạ lùng đến sờn gái ốc. Một vệt sáng lập lòe bên cây Bạch Đằng cạnh cái miếu thờ của xóm. Thằng Mậu nắm chặt tay ông Cường run rẫy.

- Nội ơi, ma trơi kìa!

- Không phải đâu, chỉ là đom đóm thôi con.

- Nội có sợ ma không nội?

- Ma hả? Nội mà gặp nội ném đá ấy chứ sợ gì..

- Eo! Nội siêu nhân vậy, con sợ gần chết đây...

Ông Cường cười ha hả rồi xiết chặt tay của Mậu.

- Mậu nè, Tâm niệm lớn nhất của nội là con ăn học đàng hoàng, sau này đổ đạt làm người tốt cho xã hội. Sống trên đời không những có tài mà còn có cả đức nữa. Người không có đức thì không làm được gì cho xã hội đâu con... Con cố chờ cho con Trâu đực nhà mình to lên xíu nữa, nội bán lấy tiền mua cho con chiếc xe đạp mà đi lại cho có với người ta.

- Nội cứ phải lo làm gì , sau này con làm công An. Ai ăn hiếp nội, con xử đẹp

- Thằng cha mày, ngồi đó mà mơ mộng

- Cha con đi theo gái rồi...

Mậu lỡ miệng nói ra câu cha nó theo gái. Ông Cường tức giận hét lớn

- Con nói gì vậy Mậu? Con điên à! Ba mày chết rồi...Không được nói bậy!

- Nhưng người ta nói như thế! Thằng Son Tòng nói rằng ba nó thấy ba con đi theo người ta ở bên sông kìa. Còn mẹ con thì làm gái. Nội nói dối! Nói dối... Nội lừa con!

Ông Cường tát một cái vào mặt Mậu

- Không được nói bậy! Không được nói ba mẹ mày như vậy!

Thằng Mậu tức tưởi bỏ chạy trong đêm tối. Ông Cường chạy theo gọi lớn:

- Mậu à ! Mậu...!

- Nội đi xem hát một mình đi, tui không thích... Nói dối...!

Ông Cường thở dài. Ông lo cho thằng Mậu. Ông thấy đau tim, lấy tay vuốt nhẹ trên ngực mình. Nghĩ về ba mẹ thằng Mậu, ông lại thở dài. Ông thấy giận mình vì ông vừa lỡ tay đánh thằng Mậu.

Gánh hát chật ních người. Bọn trẻ con nói cười nhốn nháo. Ông Cường ngồi xem nhạc mà trong lòng cứ cồn cào không yên khi nghĩ về thằng Mậu. Không biết nó đã về nhà chưa, hay đi phá làng phá xóm đêm khuya nữa. Ông không đủ kiên nhẫn để chờ đến tiếc mục của Thanh Loan, cô ca sĩ của làng, là cô gái thanh niên xung phong ngày nào mà ông thầm thương nhớ trong những ngày đi kháng chiến. Ông bỏ về.

Từ ngoài cổng nhìn vào ông Cường thấy được ngọn đèn dầu yếu ớt sắp tàn. Mới vào đến sân thôi ông đã cất tiếng gọi.

- Mậu à ! Ngủ chưa con?

- Nội bắt được con bọ cam khổng lồ cho con nè...

Không thấy Mậu trả lời. Mở cửa ra, vặn lớn ngọn đèn dầu. Ông Cường rón rén đến giường nhưng không thấy thằng Mậu đâu. Ông lo lắng. Ông lại ra ngoài đi tìm nó. Ông đi khắp các ngả đường, đến những nơi nó hay đến nhưng không thấy thằng Mậu ở đâu cả. Cả đêm ông Cường không ngủ được. Ông vừa lo lắng vừa thấy tủi thân. Từng tuổi ấy rồi ông vẫn chưa bao giờ được có một ngày bình yên của tuổi già. Ba mẹ thằng Mậu cũng bỏ ông mà đi, bây giờ đến lượt nó cũng không thương cái thân già của ông. Trong lòng ông luôn mang nặng suy nghĩ. Phải nuôi thằng Mậu thành người, dù có ăn cơm với muối cũng phải cho nó ăn học đến nơi đến chốn.

Thằng Mậu bỏ đi cả mấy ngày liền. Ông Cường đi tìm nó mà có thấy đâu. Người thì kể là có gặp nó ở ngoài chợ . Người thì kể là gặp nó ngủ ở gần cái miếu hoang đầu làng. Người thì đồn thằng Mậu ăn trộm gà, trộm vịt của người ta, bị người ta đánh què cả chân. Nghe người ta nói, ông Cường thêm nổi cơn điên, muốn cho họ một cái bạt tai vì ông đinh ninh rằng thằng Mậu không bao giờ làm thế. Ông khẳng định rằng thằng Mậu nó nghịch thế thôi, chứ nó nhát gan lắm. Nó sợ ma nữa, làm gì có chuyện nó ngủ ở cạnh miếu hoang chứ. Cùng lắm là trộm sắn trộm khoai chứ nó có gan trời mới dám trộm gà, trộm vịt của ai? Nhưng nó ở đâu? Ông bắt đầu lo lắng.

Càng nghĩ về nội, thằng Mậu càng tức. Nó sẽ không thể nào quên được những roi đòn của nội. Nhớ mãi cái tát đêm trước nội vả vào mặt nó đau điếng. Nó hận nội vô cùng. Thằng Mậu đi lang thang khắp nơi như cái đứa không nhà. Tóc tai bù xù, áo quần dơ bẩn. Đã mấy ngày rồi nó chưa tắm. Người ngợm hôi rình. Nó thấy bụng đói cồn cào. Cứ đi giật giờ như cái xác không hồn vậy.

Thằng Mậu bò giữa luống khoai nhà bà Năm Thẹo. Tay hì hục đào lên những củ khoai to. Phủi phủi mớ đất bám bên ngoài, nó ăn lấy ăn để ngon lành. Bà Năm thẹo thấy người ăn trộm khoai, bà la làng, bà chửi. Thằng Mậu sách dép chạy như ma đuổi...

Thằng Mậu chạy hớt hãi đến bến sông. Nó đứng nhìn người ta lên thuyền qua bên đó, Nó cũng muốn lên đò qua làng bên để tìm ba nó. Nó phải tìm ra ba nó để hỏi cho ra lẽ. Tại sao ba nó lại bỏ nó mà đi. Nó bước lên đò mang theo cả bao hy vọng đi theo. Nó sẽ tìm thấy ba nó thôi. Rồi sẽ đưa ba về với nội. Nó sẽ có ba như bọn trong xóm. Bọn nó không còn cơ hội để nói rằng thằng Mậu là đứa không cha, hoặc là ba thằng Mậu theo gái. Mậu đứng ở mũi xuồng nhìn về phía xa, chắp bàn tay lại rồi nguyện cầu.

Đò cập bến, nó bước lên bờ đi một đoạn rồi dừng lại. Nó thấy bàng hoàng khi trước mắt mình biết bao ngả rẽ. Nó không biết chọn ngả nào mà đi. Nó hỏi những người trong làng chỗ nào có bán bánh bèo là nó đến nơi đó.

Nó cứ đi hết chỗ này đến chỗ khác. Ba ngày trời trôi qua nhưng nó không thấy ba nó đâu cả. Trời chiều đổ cơn mưa, thằng Mậu đứng trú mưa dưới cái chòi hoang bên đường. Nó thấy lạnh, nó ngồi xuống lấy hai bàn tay xoa mạnh vào nhau tìm hơi ấm rồi ốp lên mặt. Nó lấy củ khoai cuối cùng trong cái túi vải ra ắn sống ngon lành. Bất chợt, nó thấy một người đàn ông to con, có cái bớt đen to trên cằm vội vàng đi ngang qua, cùng một người đàn bà gánh hai cái thúng bán rong. Nó ngước mắt nhìn theo, miệng nó nhai trong khi nước mắt cứ ứa ra trong hạnh phúc. Nó tìm thấy ba nó rồi. Khi người đàn ông ấy đi được một khoảng xa, thằng Mậu đuổi theo. Miệng nó liên hồi gọi:

- Ba ơi! Ba...! Chờ con với! Mậu nè ba... Mậu của ba nè ba...

- Ba chờ con với...

Nó chạy đến ôm choàng từ phía sau lưng người đàn ông ấy. Người đàn ông có cái bớt đen to quay lại nhìn Mậu ngơ ngác không hiểu chuyện gì. Mậu nhận ra rằng đó không phải là ba của mình. Nó quỳ xuống dưới đất, ngâm mình trong mưa khóc nức nỡ.

- Ba ơi! Con... Mậu nè ba! Ba về với con...

- Má ơi! Má đâu rồi! Má về với con đi má, nội không thương con...

Nó khóc tức tưởi trong mưa, khi những giọt nước mắt cuối cùng rơi xuống trên má nó, thì cũng là lúc cơn mưa chiều cũng tạnh. Bầu trời trong xanh che trên đầu thằng Mậu. Nó khóc hết nước mắt rồi, nó quyết định bắt đò để về lại bên kia sông.

Một buổi chiều nắng nhẹ, bọn trẻ trong làng kéo nhau ra đầu sông để bơi. Chúng leo lên tận nhành cây Bình Bát cao vút. Rồi đứng trên đó nhảy xuống sông ngụp lặn. Thằng Mậu không bơi, nó không có hứng. Nó nhìn về phía xa xăm không nói một lời nào. Bụng thằng mậu kêu âm ĩ , nó thấy đói. Lấy bàn tay xoa xoa bụng, nó thấy nhớ nội của nó, nhớ những lời chửi của nội, nhớ những câu chuyện chiến tranh mà nội nó kể hằng đêm. Nó thấy cay cay ở khóe mắt. Trái tim nó đập mạnh một hồi. Cơn gió chiều đi qua vô tình, nó thiếp đi từ lúc nào.

Quần áo rách tả nơi. Mặt mày phờ phạt, nó trở về nhà. Nội của nó gặp nó mừng khôn xiết. Bắt ngay một con gà mái làm thịt đãi nó. Nội cũng không la nó một lời nào.

Đêm về ông nội nó bỗng dưng lên cơn sốt. Nó lại chạy ra chạy vào. Nấu nước ấm, rồi lau người cho nội. Nó nấu cháo hẹ cho nội nó ăn. Lần đầu tiên trong đời nó sợ nội chết như vậy. Nó cảm thấy mình có lỗi vô cùng. Nó ngồi bên cạnh nội nó, lấy bàn tay nhỏ nhắn của nó xoa bóp tay, chân cho nội. Nó nghĩ về ngày mai, ngày mai nó sẽ đi ra đồng bắt cá, nấu cháo cho nội nó ăn.

- Nội nằm nghỉ ngơi đi. Mai con đi bắt thật nhiều cá về nấu cá cho nội nhé!

Một buổi sáng trời ảm đạm. Những đám mây kéo về đen tối cả bầu trời. Mậu nhìn lên bầu trời, nó biết rằng nay sẽ mưa to lắm. Nó cầm cái giỏ tre và nơm úp đi bắt cá về nấu cháo cho nội. Đi được một lát, nó nghĩ ngay đến cái giếng hoang đầu xóm, nơi mà Mậu từng leo xuống bắt cá. Ở đó cá lóc, và tôm nhiều lắm. Mậu vui mừng chạy nhanh đến cái giếng hoang. Cái giếng chừng sáu mét. Hai bên thành giếng có những cái lỗ nhỏ đặt lòng bàn chân vào để leo xuống. Thả cái nơm úp cá xuống giếng, Mậu thở hổn hển từ từ leo xuống. Một vài giọt mưa rớt xuống nghe lỏm bõm. Mậu bắt được rất nhiều cá to. Lòng mừng hơn bao giờ hết. Chưa bao giờ cậu thấy cuộc sống mình có ý nghĩa như thế. Nó thấy yêu nội nó rất nhiều.

Trời đỗ cơn giông, tiếng sét đánh cái rầm xuống tận lòng giếng nhức cả mang tai thằng Mậu. Mưa rất to. Mậu cho cá vào giỏ rồi leo lên. Nước mưa từ trên chảy xuống hai bên thành giếng trơn trượt. Mậu không thể nào trèo lên được. Cậu cố trèo lên được hai ba bậc, rồi lại trượt chân té xuống. Trời càng mỗi lúc mưa càng to, ở dưới thì tối om, nước dưới giếng càng mỗi lúc dâng lên. Mậu bàng hoàng lo sợ.

Ông Cường đang nằm mê man, bỗng giật mình tỉnh dậy. Nhìn quanh không thấy thằng Mậu ở đâu. Mưa bên ngoài hắt vào ô cửa sổ. Ông ngồi dậy. Ông nhớ rằng hôm nay thằng Mậu đi bắt cá. Ông chụp nhanh cái nón lá treo trên cái cột trước hiên. Ông chạy ra cái áo Thiêng của để tìm Mậu nhưng không thấy. Linh tính, ông nghĩ ngay đến cái giếng hoang. Ông chạy nhanh đến đó. Con đường trơn trượt, gió thổi những hạt mưa lớn cứ đập mạnh vào mặt ông Cường đau rát. Vừa đến cái giếng thấy đôi dép thằng Mậu để bên giếng. Tiếng thằng Mậu ở dưới lòng giếng kêu cứu.

- Cứu! Cứu!

- Mậu à! Nội đây!

- Nội! Cứu con với! Dưới này trơn quá con không lên được...

- Được rồi chờ nội...

Ông Cường từ từ leo xuống lòng giếng. Trời càng ngày càng mưa to. Nước đã dâng lên tới cổ thằng Mậu. Thằng Mậu lạnh run cầm cập một cách đáng thương. Thằng Mậu ngụp lặn dưới nước, nước đã cao qua khỏi đầu nó.

- Nội...cứu con.... Con...

- Sắp được rồi! Chờ nội...

Ông Cường vừa xuống được lòng giếng, kéo thằng Mậu lên khỏi mặt nước. Thằng Mậu ho sặc sụa. Nó uống cả lít nước rồi.

- Ổn rồi! Có nội đây! Ổn rồi...!

Thằng Mậu mắt lim dim, nó nghe thấy tiếng của nội nó. Nó ôm ghì lấy nội, rồi ngất xỉu...

Cơn mưa hãi hùng cuối cùng cũng chịu dừng. Người trong làng kéo hai ông cháu từ dưới giếng hoang lên. Nội nó bị lạnh trong lúc đang sốt, nên đã qua đời. Thằng Mậu đã khóc hết nước mắt. Nó ôm nội vào lòng gào thét trong đau đớn...

Cơn mưa chiều đổ xuống ào ạt, sét đánh cây Bình Bát như muốn gẫy cành. Mưa tạnh, trời trong xanh soi mình dưới dòng sông. Cả con sông nhuộm lên một màu xanh đầy hy vọng. Anh Tít chạy xe đạp ngang qua thấy Mậu đang ngủ ở dưới gốc cây Bình Bát bên sông, anh thắng xe cái kít.

- Mậu, Mậu, dậy!

- Anh Tít..

- Mày không lo về nhà đi, nội mày đi tìm mày, rồi bị người ta đụng xe đang nằm ở nhà kìa. Leo lên đây, anh đưa mày về...

- Nội có sao không anh?

- Có! Bị gẫy chân rồi...

Thằng Mậu về tới nhà cổng nhà. Thấy ông nó đang ngồi đăm chiêu ở mái hiên, tay cầm cái quạt mo cau quạt lia lịa. Nó không dám vào. Nó lấp ló ở sau hàng rào dâm bụt nhìn lén nội của nó.

Nó thấy nội của nó gầy hơn. Mới mấy ngày không gặp tóc nội bạc hơn nữa. Mậu thấy đau trong lòng. Nó trộm nhìn cái chân đang bó bột của nội, nó thấy nhịp thở của mình nặng hơn.

- Vào nhà đi! Bay đứng đó coi chừng rắn lục nó cắn đấy! Bị cắn một lần chưa chừa hả?

- Bay tính bỏ nội mà đi sao?

Mậu cứ đứng đó, nín thở không động đậy.

- Nội có la con, có đánh con cũng chỉ vì nội lo cho con, nội thương con mà thôi...

Một lát sau thằng Mậu từng bước đi vào, rồi chạy lại ôm lấy nội của nó. Nó khóc như chưa bao giờ được khóc. Nó xoa đầu nội nó, vuốt má nội nó. Nó hôn lên bàn tay nhăn nheo đầy những đốm đen sạm. Nó thấy thương nội hơn bao giờ hết. Nó nhớ lại cơn ác mộng ban nãy ở dưới gốc Bình Bát bên sông. Đúng là một cơn ác mộng kinh hoàng. Nội nó vẫn chưa chết. Chỉ là cơn ác mộng.

- Con xin lỗi nội, từ nay con sẽ nghe lời nội...

- Thằng cha mày, nội nhớ mày lắm có biết không hả?

Mậu nhìn vào cái chân đang bó bột của nội, rồi xoa nhẹ

- Nội nhanh khỏe đi, còn rượt con chạy nữa chứ, hì hì...

Ông Cường cầm cái mo cau, gõ lên đầu Mậu, rồi cười ha hả. Hai ông cháu ngồi ngoài hiên cho đến khi ngọn đèn dầu được thắp lên. Thằng Mậu ngồi nhìn ngọn đèn dầu đang lay lắt. Nó nghĩ rằng ngọn đèn dầu ấy sẽ dễ dàng tắt một lúc nào đó, nó ngước mắt sang nhìn nội của nó với ánh mắt đầy yêu thương. Thì ra ở đây, có một tình yêu to bự ngày nào cũng chờ Mậu, cũng quan tâm, chăm sóc nó. Thằng Mậu choàng tay ôm lấy nội của nó không muốn buông .

Sau bữa ăn tối, thằng Mậu lại nằm sấp, nghe nội nó kể chuyện chiến tranh. Nó thở dài, rồi buông lên câu như ông cụ non!

- Tuyệt lắm! Các đồng chí của ta ơi!

Sáng mai khi thức dậy, thằng Mậu chạy ra sau vườn. Nó thấy những đọt mồng tơi xanh mơn mởn lại thi nhau mọc ra . Nó mỉm cười rồi thủ thỉ:

Còn nắng thì còn ra hoa

Còn đâm chồi thì còn hy vọng...

Nó hái một trái mồng tơi bóp nát làm mực rồi viết hai từ Hy Vọng lên cánh tay mình...

 

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm


GIỚI THIỆU
adminavatar About Truyện Hay Mỗi Ngày
facebook instagram youtube
Càng thành thật về lỗi lầm của mình, người ta càng nghĩ bạn hoàn hảo. Bạn càng thoải mái với việc mình không phải là người giỏi giang, vĩ đại, thì người khác lại càng nghĩ bạn chắc là "thần thánh phương nào"!.

Phương châm hành động : "Thứ duy nhất không thay đổi là sự thay đổi. Đây là một câu nói có vẻ như quá rõ ràng, nhưng thực sự lại không có nghĩa gì rõ ràng cả. Nhưng... Nó đúng!"

Có Thể Bạn Quan Tâm:



Xem Nhiều

CON TRAI CŨNG CẦN PHẢI KHÓC

Cha tôi là một người lái xe giao bánh mì. Ngày bé, mỗi khi đi chơi, tôi thường nắm lấy ngón tay út của ông. Có lần, tôi bị vấp ngã và òa khóc. Cha đỡ tôi lên âu yếm: 'Không sao đâu, con trai. Đôi khi con cũng cần phải khóc, như thế cũng không sao cả'. Tôi không bao giờ quên câu ...

Xem tiếp
“Mình ơi, lại đây em cho sờ ti”

Bà không muốn ông trở lại bình thường???? Trời ơi bà sợ ông lại là người bình thường ư?: '..nào mình, ngoan nào, lại đây. Lại đây cho kẹo. Ừ, đừng khóc. Mệt không. À lại đây cho sờ ti nè, nhanh nhanh..'. *** Lão ngồi bệt cạnh nhà vệ sinh đếm mớ ...

Xem tiếp
Mỗi niềm vui - Một niềm lo

Con gái nhảy chân sáo vào nhà với nụ cười tươi như trẻ con đón Tết. Thấy bố đang cặm cụi sửa chữa chiếc đèn pin bên cửa, không dấu nổi niềm vui sướng, con gái liền sà xuống. - Bố ơi, bố xem này. – Con gái đẩy về phía bố giấy báo trúng tuyển Đại học, reo lớn. – Con đậu Đại học ...

Xem tiếp
Lá thư gửi bố

Cuộc đời quá ngắn mà yêu thương thì quá dài! Lá thư viết sau khi bố mất. Mạnh mẽ, kiên cường và tin là luôn có cha bên cạnh mình.  *** Bố sinh ra trong một làng quê đúng nghĩa, với trâu bò lúa ao, trong một gia đình mang tiếng là có họ với địa chủ nhưng vẫn ăn khoai sắn thay ...

Xem tiếp
Tại sao mẹ bắt con đọc sách?

Bài này là ghi chép của bà Long Ứng Đài (nữ nhà văn nổi tiếng, Bộ trưởng Bộ Văn hóa Đài Loan) về cuộc đối thoại với người con trai của mình khi cậu 21 tuổi. *** Ngày đó mẹ hỏi con: 'Tương lai con muốn làm nghề gì?' Mẹ đã để ý thấy con rất xem thường việc trả lời vấn đề này, cho ...

Xem tiếp
Người khách mù trên xe bus

Mọi cặp mắt trên xe buýt đổ dồn vào cô gái trẻ đẹp với cây gậy trên tay đang bước một cách cẩn thận lên xe. Trả tiền xong cô gái sờ tay tìm chỗ ngồi ở dãy giữa mà viên tài xế báo là còn chỗ trống. Đến được chỗ cô ngồi xuống, đặt cặp tài liệu vào lòng và dựa cây gậy sát vào ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top