Chung nhịp đập

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Chung nhịp đập)

Chung nhịp đập

Gương mặt hắn hiện ra ma mị khuất sau đám khói đang lố nhố chạy trốn đốm đỏ vừa lóe lên đầu điếu thuốc.

Khà, vuốt nhẹ một chút cafe anh bồi vừa bưng ra, không có đường, mà sao vẫn ngòn ngọt. Tại trong lòng đắng quá đó, nên cái đắng của cafe không là gì!

***

Trong cái quán quen này có một góc nhỏ khuất hẳn sau kệ sách. Trên tường, màu vôi đã cũ kỹ, người ta chẳng cần tô vẽ gì thêm, có lẽ dẫu màu sắc rực rỡ ra sao cũng hóa xám xịt nếu trong lòng vẫn còn nặng nhiều nỗi niềm. Ở đó ánh sáng chiếu không tới, chỉ nhàn nhạt màu đèn vàng vọt nhỏ xíu trên cao. Chỉ đủ để nhìn qua bàn bên cạnh ngắm cô gái cũng đang xõa tóc bồng bềnh trong làn khói lúc đặc quánh, lúc mỏng te. Rồi khi khói se nhẹ mơn man vào mọi thứ, thư thả dạo quanh từng ngóc ngách, môi cô cũng bắt đầu nở nụ cười ma mị không kém cạnh khung cảnh nơi này.

Gương mặt em rạng lên sau đốm lửa châm điếu thuốc rực đỏ níu kéo hắn tồn tại tiếp tục trong cuộc đời. Chỉ trơ một cảm giác: Lạ. Hắn cũng chẳng hiểu lạ như thế nào, chỉ biết rằng ở em toát lên điều gì đó rất rất đặc biệt. Ít ra cảm xúc ấy cũng đủ khiến hắn phải nghĩ suy và tạm quên đi những biến cố của cuộc đời vừa đổ những giọt nặng hạt xuống mái nhà ấm êm. Chỉ là tạm thôi, nhưng cũng đủ rồi.

Bởi vì cũng là đốm lửa đó trong một đêm tiệc nướng đã đốt cháy những lí do khiến hắn sống. Nó bao gồm gia đình, thiên thần nhỏ vừa tròn một tuổi, và em – một nửa cuộc đời.

Tất cả đều tan vào khói đen, dày đặc, dữ dội....

Hắn chết từ lúc đó rồi, nhưng người ta chưa cho. Những người mặc Blouse Trắng ấy, họ giống các đầu bếp, cũng một màu trắng muốt tang thương, thay mặt cuộc đời dọn những bữa ăn nghẹt mùi cay đắng nhất nêm nếm vị mặn của những giọt nước mắt, ánh sáng của những ngọn nến, mùi khói của những que nhang trên bài vị và tất cả trộn cùng tiếng kèn tang sầu thãm... Họ dọn lên cho hắn nếm trải.

Thế nên hắn tiếp tục tồn tại, để gặm nhấm thứ dư vị đau thương. Để nhồm nhoàm thứ ẩm thực chia ly.



Và chắc chắn món ăn đó dẫu cho có cố gắng nuốt trọn hay kề cùng ly nước trong veo, cũng chằng thể trơn tuột, quên bén như ăn những món ăn khác được cuộc đời chế biến.

Hai người nhìn nhau. Cô nhìn hắn, hắn nhìn cô, tuyệt nhiên chẳng ai nói với ai câu nào. Nhưng cô biết hết những chuyện hắn vừa trải qua. Bằng cách này hoặc cách khác.

Khi hắn hết thuốc cô còn hai điếu.

Khi cô cần lửa, hắn bật hộp quẹt.

Cô giống hắn thích uống cafe không đường.

Cô biết chơi guitar ngay những bài hắn thích.

Cứ như thế chẳng ai nói với ai câu nào. Khi cô đến trước, khi hắn đến trước, quán vỏn vẹn vài chỗ ngồi nhưng chẳng ai ngồi hai chỗ ấy. Chẳng ai hiểu tại sao.

Chắc nó quá tối để đọc sách, chắc nó quá ma mị, hoặc cũng có thể người ta thích nhường nó cho cô, để nghe những bản nhạc mang tiếng động của niềm vui trộn vào hơi thở của nỗi sầu theo gió hoặc nối tiếp cùng khói lan tỏa vào không gian quán.

Hoặc người ta không nỡ ngồi đối diện với hắn, cảm giác bất lực khi thấy đồng loại của mình suy sụp nhưng bản thân chẳng thể làm gì. Hoặc cũng có thể người ta sợ cái thây ma ấy sẽ lan tỏa thứ năng lượng đau thương. Cái góc quán âm u chỉ vỏn vẹn chứa đựng hai chỗ ngồi đối lập. Một cho thứ ánh sáng ấm êm từ tiếng Guitar ngọt ngào trong từng lời hát trầm u. Và một cho thứ ánh sáng lập lòe yếu ớt tuyệt vọng của cái xác vô hồn cố gắng thở để tồn tại.

"Chết không đáng sợ bằng sống mà quá nhiều ngày chơi vơi."

Người ta đến quán đông hơn, để nghe cô đàn. Cây guitar nhẩn nhơ tha thẩn mang thanh âm tràn vào từng lời hát, giai điệu khi buồn khi vui. Khi chẳng buồn, nhưng cũng chẳng thể nào vui. Nó cô độc, êm đềm và rỗng hoác.

"Mùa thu lá bay em đã đi rồi!

Vỡ tan ôi bao giấc mộng lứa đôi

Giờ đành lìa xa thế nhân sầu đau!



Hẹn em kiếp sau ta nhìn thấy nhau!"

Khi tiếng hát rớt rơi đột ngột và dừng hẳn, mọi người có vài chục giây để chiêm nghiệm thứ cảm xúc của hồi tưởng. Người ta đọc thấy từng câu chuyện của cuộc đời mình, dẫu có buồn có vui, có lúc thăng lúc trầm, đã trải qua. Có người buồn man mác, có người thấy ấm áp. Nhưng với hắn, không hiểu sao hắn thấy bình yên đến lạ kỳ.

Có thật chăng là giữa đời bộn bề lo toan, chật vật, khi mà người ta sợ hãi những tiếng cười khúc khắc , rồi nối sau là những khoảnh khắc đau thương nao lòng, đã từ lúc nào người ta chỉ muốn nhấm nháp nỗi cô đơn để không hụt hẫng khi chuẩn bị điều gì đó xảy đến sau những ái ân mặn nồng, những màu hồng ngắn ngủi, và cả những nụ cười giòn tan. Có ai từng sợ cảm giác ấy không, khi mà nụ cười trên môi muốn bật tung như đóa hoa đón nắng sau những ngày ngập úng vì cơn mưa âm u, nhưng đành phải gượng gạo, bởi vì sợ. Sợ rằng cười nhiều quá sẽ quên cách đề phòng, cười nhiều quá sẽ quên cách phục hồi nếu chẳng may cơn mưa bi thương bất giác ào tới cuốn trôi mọi thứ đi xa.

Sau mọi thứ, tất cả mọi thứ, hợp vui, tan vỡ, nụ cười, nước mắt. Chỉ mong có một lúc bình yên, nhẹ nhàng kéo hơi thuốc. Nhìn làn khói bay rồi bảo rằng: " qua rồi, tan thôi "....Đó chính là cảm xúc của hắn bây giờ, không buồn cũng không vui, chẳng lạc quan lên tí nào cũng đã thôi bớt suy sụp âm ỉ thương đau.

Cô cùng tiếng đàn chẳng còn xuất hiện ở quán nữa. Chẳng ai biết cô đi đâu, và cũng chẳng biết cô là ai. Riêng hắn nhận được một lá thư.

"Chào anh, tôi biết một câu rất hay của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn: "Khi bạn hát một bản tình ca là bạn đang muốn hát về cuộc tình của mình. Hãy hát đi đừng e ngại. Dù hạnh phúc hay dở dang thì cuộc tình ấy cũng trờ thành một phần máu thịt của bạn rồi".

Anh thấy đó dẫu cho những bài nhạc, tôi cùng Guitar cất lên có âm u hay sâu lắng đến đâu, thì cũng đều có những khoảng lặng và sau đó là kết thúc. Mọi thứ đều có ngã về, niềm vui và nỗi buồn cũng thế. Không biết sau này trên muôn nẻo đường đời ta có cơ duyên gặp lại nhau không, vì thực sự anh rất giống anh ấy. Một nửa của tôi đã qua đời vì tai nạn cách đây không lâu. Khoảng thời gian đó tôi suy sụp, và âm nhạc đã giúp tôi vượt qua biến cố to lớn ấy trong cuộc đời.

Tôi mong anh sẽ sớm tìm được điều gì đó để gửi gắm tâm tư trong lòng như cách tôi gửi vào từng bài hát. Tạm biệt khó nói quá nên tôi hẹn gặp lại anh, người lạ bàn bên."

Chỉ riêng hắn, vẫn vác xác thân gầy gộc đến góc quán.

Người ta thấy hắn ngã gục trên bàn trong một lần ngồi nói chuyện một mình.

Trên môi nở nhẹ một nụ cười....

"Bình yên là lúc lòng không sầu không vui..."

Funk

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm



Có Thể Bạn Quan Tâm:


Bởi vì đây là cuộc đời

Em hỏi, sao chúng ta chia tay lại thản nhiên như thế? Anh ấy trả lời, có lẽ vì chúng ta vốn chỉ là những con người tầm thường bé nhỏ mà thôi.  *** 20 tuổi Em gặp người mình muốn kết hôn. 20 tuổi, em cãi nhau với mẹ vì mẹ cứ cằn nhằn em ở nhà suốt ngày ôm điện thoại. Nhưng ...

Xem tiếp
Yêu thôi mà, sao khó thế!

- Anh xin lỗi... - Lỗi gì ở đây, anh nghĩ nhiều quá, không hợp thì chia tay thôi... *** Reng reng... Tiếng đồng hồ báo thức quen thuộc cố kéo An thức dậy sau một đêm thức đến tận 3h sáng. Đó là thói quen khó bỏ của cô nàng 25 và độc thân, tối thứ 6 nào cũng thức chơi game bù ...

Xem tiếp
Con của biển

Nếu một ngày anh không còn bên em nữa, em sẽ thế nào. Em lấy tay che miệng tôi vờ giận dỗi: - Anh chỉ được ở bên em không đi đâu hết. Em sẽ lấy dây trói anh bên em suốt cuộc đời. Nếu có một ngày như thế sẽ không bao giờ em tha thứ cho anh. *** Tôi và em quen nhau trong một lần ...

Xem tiếp
Đổi chiếc balo cũ lấy anh, quả là món hời!

Đây có thể được coi là một câu chuyện mới và cũng có thể coi là phần hai của truyện ngắn 'Một tháng yêu' đã từng được đăng tại http://www.Truyenhaymoingay/truyen-ngan/truyen-ngan-yeu/41240-mot-thang-yeu.html và được xuất bản trong tuyển tập truyện ngắn 'Hóa ra từ bỏ anh không quá ...

Xem tiếp
Chuyện những người yêu xa

Sáng nay, trời mưa rả rích. Bạn học đều vội vã đạp xe trở về nhà. Người ta đợi ai đó mang ô đến cho mình. Còn tôi đợi trời tạnh mưa. Cái cảm giác dù là khi mình ở nhà, mình ở công viên hay mình ở trường học, đều cô đơn như thế. Hoặc có thể gọi đó là yên thân. Mỗi người có một ...

Xem tiếp
Yêu chưa bao giờ là sai

Tôi mệt mỏi đứng dậy rời khỏi quầy. Quán lúc này bắt đầu đông khách, đôi người hiếu kỳ nhìn chúng tôi một cách tò mò. Tôi đặt vội lên bàn một tờ tiền lẻ vừa đủ cho phần nước mình gọi, quay đi được hai bước thì anh níu tay. Phải như trong cái khoảnh khắc ấy anh nói xin lỗi hay chỉ ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top