Cho tôi 1 vé tốc hành ra khỏi trường Xây Dựng

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Cho tôi 1 vé tốc hành ra khỏi trường Xây Dựng)

Cho tôi 1 vé tốc hành ra khỏi trường Xây Dựng

(Truyenhaymoingay - Tham gia viết bài cho tập truyện "Chuyện đời sinh viên")

Vì tương lai đang ở trước mặt, phải chiến đấu...SẼ RA TRƯỜNG CHO DÙ PHẢI ĐI BỘ!

Video clip về bài học cuộc sống

***

Ngày xưa, đọc ké báo của bố, xem qua phim ảnh, thấy cuộc sống sinh viên sao mà buồn cười quá. Khổ sở, túng thiếu, bần cùng, loay hoay cũng chỉ mỗi mấy chuyện ăn - ở - sinh hoạt. Nào là gội đầu bằng xà phòng giặt, ăn 1 thìa cơm – nửa hột lạc, đến khi ngủ cũng phải ôm khư khư cái cặp... vì thậm chí phơi cái "khố rách" qua đêm cũng có thể bị mất. Kham khổ, vất vả...nhưng phảng phất trong đó là những gam màu tím ngây thơ trong sáng của tình yêu. Nhẹ nhàng và lãng mạn. Nghèo nàn về vật chất nhưng chan chứa tinh thần. Ôi sinh viên - Tôi cười đến đau cả ruột, nhưng trong lòng lại thầm khao khát được là 1 trong số những câu chuyện vui tươi hài hước đó...gửi gắm ước mơ trên những chuyến tàu mang tên ngôi trường Đại Học...

 

Đến khi đỗ bến đại học, tôi mới biết sinh viên không chỉ có mỗi ăn - ở - chơi bời – bạn bè – yêu đương. Họ còn phải học nữa. Hình như phim ảnh không nhắc đến khoản này thì phải. Hoặc có khi phim thời xưa khác, còn phim thời nay thì...tôi cũng không rõ lắm vì mấy năm sinh viên rồi có biết xem phim truyền hình là gì đâu?

"Sinh viên là tương lai của đất nước! Nhiệm vụ của sinh viên là học tập để xây dựng đất nước!"

Là 1 sinh viên trường Xây Dựng lại càng gần với cái "nghĩa đen" của câu khẩu hiệu trên.

Đúng rồi, để xây dựng đất nước, một người kỹ sư xây dựng không chỉ cần có dao xây, gạch vữa...Họ cần phải được trang bị cả 1 hệ thống tư tưởng Mác – Lê Nin cùng với những kiến thức cao siêu về pháp luật hay nghệ thuật quốc phòng. Tất nhiên, những khối lượng kiến thức này ngốn 1 số đơn vị ram chẳng đáng gì so với đống bê tông – cốt thép hay nền móng – những món ăn khô khan và cứng nhắc mà những sinh viên trường xây sẽ chẳng thể nào quên được!

Hôm trước vừa vô tình đọc được trang nhật ký của một người bạn, anh ấy có kể lại những tâm sự chân thật khi...thầy thông đồ án:



"...nét mặt thầy đăm chiêu hằn lên lớp da đồi mồi. Nhìn thầy thật hiền. Chắc thầy năm nay cũng chạc tuổi bố tôi. Những sợi tóc bạc bết mồ hôi, thỉnh thoảng nhỏ vài giọt lên trang vở của tôi, dường như thầy đang suy nghĩ lung lắm. Thế rồi tôi thấy thầy cười – nụ cười như mùa hè tỏa nắng – rồi thầy hỏi: "Sao mặt bằng dầm 4 nhịp mà mặt cắt lại có 3 nhịp hở em?" – Tôi ngạc nhiên đáp: "Ơ! Thưa thầy em cũng không để ý, em chép đúng như trên bảng mà thầy?" – Thầy lạnh lùng đáp: "Thấy sai mà cũng chép à?" – Tôi ú ớ...rồi thầy chẳng để tôi kịp ú ớ thêm câu nào nữa, thầy lặng lẽ vo tờ đồ án của tôi, trên đó có 1 chữ ký...chữ ký của thầy...cái chữ ký của lần thông trước mà tôi đã đánh đổi bằng 5 đêm thức trắng...Rồi chữ ký biến mất sau nếp gấp giấy...Thầy vẫn tiếp tục vo...mắt tôi cứ hút theo cái chuyển động nhẹ nhàng của thầy...vo tròn...quay tròn...đến khi nó chỉ còn bé bằng trái bóng bàn thì thầy búng nó ra ngoài cửa sổ..."

Tôi đến thăm người bạn vào tối hôm đó. Tôi mang trả anh tập đồ án – cái tập đồ án mà thầy chẳng kịp xem lấy 1 trang, chỉ kịp xé...Hiện anh đang trong tình trạng sức khỏe yếu và bị khủng hoảng tinh thần nặng nề. Anh ngồi 1 góc trên giường và lẩm bẩm 1 vài câu khó hiểu: "...mặt bằng...dầm 3 nhịp...cốt chịu lực...mô men uốn...". Tôi chợt thấy chạnh lòng quá! Có lẽ lúc này, anh không cần có người yêu bên cạnh, để chia sẻ, để tâm sự...như những kịch bản phim vẫn thường diễn. Lúc này anh cần 1 chai rượu và 1 vài người bạn...thế là đủ, cho 1 tấm vé tốc hành...

Tôi không rõ giá cả vé tàu bên trường bạn như thế nào, có bị ảnh hưởng bởi giá nhiên liệu hay không...tôi không quan tâm lắm. Bởi vì, bên trường tôi, tấm vé đó là vô giá...Người ta nói: "cái gì không mua được bằng tiền, thì có thể mua được bằng rất nhiều tiền". Đúng, không sai. Nhưng khổ nỗi cái chân lý này không áp dụng được với những kẻ rất rất nhiều tiền. Các thầy hầu hết đều có công ty riêng, ôtô riêng và tiền thì không thiếu...vậy thì cái "rất nhiều tiền" của đám sinh viên (tính bằng cả tháng tiền ăn) chẳng thể mua nổi cái thú vui "hành lạc" sinh viên của thầy (mấy anh em hay gọi vui là "chăn dân"). Thầy thích ngắm các em chân tay run lẩy bẩy, mặt cắt không còn 1 giọt máu khi thầy bảo vệ đồ án vì ngày xưa thầy cũng thế...Thầy ngứa mắt khi nhìn quyển vở ghi cẩu thả, hình vẽ nguệch ngoạc vì ngày xưa thầy không thế...Cho dù thế hệ thầy cách chúng em gần nửa thế kỷ...khoảng cách cũng xa xôi như giấc mơ trên những chuyến tàu...

Tôi không trách thầy, cũng không trách xã hội hay trách bất kì ai cả, kể cả bản thân mình – đơn giản, kiến thức không bao giờ mua được, chỉ có thể thu hoạch bằng chính sự nỗ lực của bản thân. Phải khẳng định rằng tôi không bao giờ hối hận khi vào trường Xây Dựng. Xét cho cùng, trường Xây Dựng cũng chỉ là 1 ga xép nhỏ trên chuyến tàu cuộc đời tôi mà thôi...Đôi lúc, tôi có hơi chạnh lòng một chút...những ký ức và giấc mơ ngày xưa – những hồn nhiên ngày đầu quãng đời sinh viên – vô tình tôi đã đánh rơi đâu đó trên chuyến tàu vội chiều qua...

Vậy đó, những chuyến tàu cũng như những câu chuyện sinh viên hồn nhiên trong sáng...chỉ có trên truyền hình mà thôi...Hoặc giả dụ có, thì nó chỉ phảng phất ở 1 vài góc nào đó...những góc sáng hiếm hoi không có chỗ của những thằng thích làm kỹ sư xây dựng (hay ngành kỹ thuật nói chung)...Nhưng dù không có ánh sáng thì những người kỹ sư vẫn phải bước tiếp trên con đường trải bê tông cốt thép (những bạn trường khác thì trải hoa hồng hoặc ngoại tệ chẳng hạn). Vì tương lai đang ở trước mặt, phải chiến đấu...SẼ RA TRƯỜNG CHO DÙ PHẢI ĐI BỘ!

 

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm



GIỚI THIỆU
adminavatar About Truyện Hay Mỗi Ngày
facebook instagram youtube
Càng thành thật về lỗi lầm của mình, người ta càng nghĩ bạn hoàn hảo. Bạn càng thoải mái với việc mình không phải là người giỏi giang, vĩ đại, thì người khác lại càng nghĩ bạn chắc là "thần thánh phương nào"!.

Phương châm hành động : "Thứ duy nhất không thay đổi là sự thay đổi. Đây là một câu nói có vẻ như quá rõ ràng, nhưng thực sự lại không có nghĩa gì rõ ràng cả. Nhưng... Nó đúng!"

Có Thể Bạn Quan Tâm:


Tải Game Hack Crack 24h

Xem Nhiều

Này chàng trai, em muốn có con với anh

Bởi lẽ chỉ có một cô gái yêu chàng trai của mình bằng tất cả con tim mới có thể vượt qua những rào cản của phái luôn bị coi là phái yếu và thụ động trong tình cảm, để thốt lên một câu đầy nhiệt tâm như vậy.  *** Bộ phim 'Chàng Trai Năm ấy' sau một hành trình trắc trở để đến ...

Xem tiếp
Đam mê

Đến năm cuối thì mình ko còn mê tiền nhiều nữa, lúc ấy chỉ mong mấy môn thi lại và học lại thầy giáo có cái 'tâm' ở đầu mà cứu vớt số phận một con người thôi.  *** Hồi bé mình thích tiền cực, thích lắm!!! Ông anh nhà bên cạnh tết nào cũng sang mừng tuổi cho mình bao nhiêu là ...

Xem tiếp
Buồn buồn nói chuyện buồn chơi

'Bệnh buồn là hỗn hợp của những đổ vỡ, ngơ ngác, thảng thốt, vu vơ, ngớ ngẩn, lạc lõng, mất mát, vô nghĩa, không phương hướng. Những cái buồn không nắm bắt được. Mù mịt. Vây bủa. Không biết lối nào để thoát khỏi nó...' *** 1. Gặp cậu lần nào cũng ngó mình, rưng rưng, con Lam ...

Xem tiếp
Một nẻo đường xưa cũ

Em, đã lâu rồi tôi mới lại bước đi trên con đường này, duy chỉ khác em không còn ở đây nữa. Trước đây, em vẫn cứ mãi mong chờ cái ngày mà em không còn phải mài lốp xe trên cái con đường nó. Bây giờ thì em thỏa ước nguyện rồi nhé! Nhưng liệu có vui không em? *** Qua rồi, xa ...

Xem tiếp
Một đêm mùa xuân

Canh khuya đêm đó gió rất ấm áp. Một mình ra ngoài tản bộ, đi rất lâu, cứ đi mãi cho đến cánh đồng ở ngoại ô. Ánh trăng giống như một loại ngôn ngữ bị lãng quên. Rọi soi vào nơi thẳm sâu trong lòng. *** Đêm khuya lên mạng, nhìn thấy lời nhắn của bạn bè, hẹn thời gian trò ...

Xem tiếp
Những ngày cuối năm

Sài Gòn những ngày cuối năm. Nắng bàng bạc trải lên những phiến lá sót lại của mùa trước. Lá cứ rơi xuống chất đầy con hẻm nhỏ. Tôi quay về trơ trọi giữa góc phòng. Dường như năm nào ở cái khoảng thời gian này tôi đều có chung một cảm xúc. *** Mọi người lũ lượt kéo nhau về, ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top