Chiếc hộp kí ức

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Chiếc hộp kí ức)

Chiếc hộp kí ức

18 tuổi, chúng tôi thật dễ dàng yêu thương một ai đó. Cũng dễ dàng bật cười vì những chuyện giản đơn. Không chút toan tính, chúng tôi đã dành cho nhau những tình cảm trong sáng, hồn nhiên và dốc lòng dốc sức để giúp đỡ nhau. Và cũng 18 tuổi, chúng tôi suýt nữa đánh mất tình bạn vì những ngốc nghếch, trẻ con của mình.

***

Tôi trở về Việt Nam sau 4 năm đi du học . Mọi thứ dường như thay đổi rất nhiều nhưng không làm tôi cảm thấy xa lạ, vẫn nguyên cái cảm giác thân quen khi đi giữa phố phường Hà Nội khi mà mùa thu nhẹ nhàng len về. Những cơn gió hanh hao luồn qua cửa sổ, nắng chiếu xuyên qua những tán cây, rơi xuống mặt đường làm lấp lánh những chiếc lá vàng xao xác. Thời tiết dễ chịu nên con người ta cũng cảm thấy như tươi vui hơn, iêu đời hơn. Khuôn mặt những người qua đường bỗng trở nên nhẹ nhõm, bước chân cũng chậm lại...

Những ngày đầu mới về nhà, tôi không có gì để làm ngoài việc đến thăm họ hàng, tụ tập với những đứa bạn chơi với nhau từ hồi còn đi học. Thời gian rảnh rỗi ở nhà, tôi thường xem ti vi, thi thoảng vào bếp, nấu vài món ngon cho cả nhà, rồi dọn dẹp nhà cửa. Sáng nay, khi tôi đang dọn phòng mình thì bất chợt nhìn thấy một thùng cát- tông cũ kĩ đã xỉn màu được xếp chồng lên trên giá sách. Tôi phủi nhẹ lớp bụi bên ngoài rồi mở ra. Tôi chợt mỉm cười. Nắng nghiêng nghiêng trên những bông cúc vàng ngoài ban công.

Đó là chiếc hộp cất giữ tất tần tật những kí ức, kỉ niệm của tôi trong suốt những năm tháng còn cắp sách tới trường. Đây là chiếc thiệp handmade ,vụng về những nếp gấp mà cậu bạn cùng bàn tự tay làm để xin lỗi tôi khi làm tôi khóc . Đây là que kem Tràng Tiền tôi giữ lại khi được anh khoá trên mà tôi thần tượng mua cho hôm đi cổ vũ đá bóng ở trường. Chiếc vòng tay bằng ốc đứa bạn thân đã kì công làm tặng tôi hôm sinh nhật. Những lá thư, mẩu giấy truyền chúng tôi tay nhau trong giờ học... Tôi giữ gìn những kỉ vật ấy như cất giữ báu vật quí giá nhất của mình về những tháng ngày tươi đẹp nhất của thời học sinh. Rồi tôi tìm thấy dưới đáy thùng cuốn sổ tay màu xanh ghi chi chít những công thức toán học...

Đó là cuốn sổ mà Huỳnh- cậu bạn lớp bên tặng tôi khi chúng tôi đang gấp rút ôn thi Đại học. Cậu ấy thông minh, học môn Toán cực siêu, lại hiền lành, tốt bụng, nên tôi rất quí mến cậu ấy. Cậu ấy cũng dành cho tôi sự quan tâm rất đặc biệt. Những ngày cuối cấp, chúng tôi hay cùng nhau học bài. Cậu ấy giảng bài cho tôi, giải thích cặn kẽ, rồi hỏi tôi có hiểu gì không, tôi gật gật. Nhưng kì thực là tôi chẳng chú tâm đến những gì cậu ấy nói, chỉ ngồi chăm chú nhìn cậu ấy cười mơ màng. Những lúc ấy, cậu ấy hay cốc đầu tôi rồi mỉm cười. Và nụ cười ấy sẽ làm tôi chếnh choáng như là bị say nắng . Rồi cậu ấy tặng tôi cuốn sổ tay chằng chịt những công thức Toán học. Biết tôi lười đọc nên cậu ấy đã viết vào những cuốn sách ấy những lời động viên rất ngộ nghĩnh. "Học hành chăm chỉ và đừng có để đầu óc bay trên mây", "Tớ biết là cậu rất thông minh mà?", "Đừng có ngủ gật đấy nhá".

Những buổi chiều sau khi tan học, chúng tôi hay cùng nhau đạp xe dưới hàng cây xanh mướt , rợp bóng mát. Chúng tôi kể với nhau về những dự định của mình khi vào Đại học, những ước mơ, kế hoạch của mình dành cho tương lai. Rồi một chiều nắng nhạt, khi những đám mây đang lững thững trôi trên bầu trời xanh mát, cậu ấy khẽ nắm tay tôi rồi bảo " Bọn mình nhất định cùng đỗ đại học nhé". Lời ước hẹn ấy khiến tôi lao đầu vào học...

Kí ức của bao nhiêu năm mà tôi ngỡ là chẳng còn nhớ nay bỗng ùa về rạng rỡ.Tôi muốn gặp cậu ấy nên đã tìm danh bạ của những đứa bạn cấp 3, gọi cho từng đứa để hỏi số điện thoại cậu ấy. Tôi bấm máy, trống ngực đập dồn dập khi nghe thấy tiếng đầu giây bên kia nhấc máy.



- A lô!

- Cậu..có phải là.. Huỳnh?

- Đúng rồi. Xin lỗi , ai đấy ạ?

- Tớ là Minh...

Rồi không nghe thấy cậu ấy nói gì. Tôi nhắc lại "Tớ Minh đây". Rồi tôi bảo cậu ấy, nếu không bận gì thì hãy gặp nhau. Cậu ấy đồng ý. Cuộc nói chuyện diễn ra chóng vánh...

Tôi đến chỗ hẹn sớm hơn 30 phút vì quá hồi hộp. Tôi không biết sau 4 năm không gặp, cậu ấy có khác nhiều không, liệu tôi có nhận ra cậu ấy, và cậu ấy, liệu có nhận ra tôi? Rồi tôi biết phải nói chuyện gì với cậu ấy? Nhắc lại kỉ niệm xưa hay hỏi về quãng thời gian 4 năm không gặp? Tôi đang băn khoăn với hàng loạt câu hỏi, thì một chàng trai bước đến phía bàn tôi. Tôi mỉm cười.

- Lâu quá rồi không gặp cậu.

- Ừ! Lâu quá rồi. Cậu ấy kéo ghế, ngồi xuống phía đối diện tôi.

Sau bao nhiêu năm, cậu ấy vẫn thế. Vẫn đôi mắt đen, sâu thẳm. Vẫn sống mũi cao cao và nụ cười sáng lấp lánh. Chỉ có điều, Huỳnh trước mặt tôi không phải là cậu bạn mà tôi biết năm 18 tuổi mà là một chàng trai. Lịch lãm với quần âu và áo sơ mi trắng, trưởng thành với vẻ mặt đĩnh đạc, chín chắn.

- Này, cậu hẹn tớ ra đây, không phải là chỉ là để ngắm tớ thôi đấy chứ?

Tôi bật cười.

- Tất nhiên là không rồi. Nếu tớ bảo tự nhiên nhớ nên rất muốn gặp , cậu tin tớ chứ?

Cậu ấy mỉm cười. Rồi chúng tôi nói chuyện 4 năm đại học ở Việt Nam, chuyện du học của tôi ở một đất nước xa xôi. Rồi cậu ấy bất ngờ hỏi tôi :

- Minh này, tớ có một điều thắc mắc, suốt 4 năm qua mà không sao lý giải được. Vì sao hồi ấy, cậu đi du học mà không nói cho tớ biết?



Tôi bối rối nhìn cậu ấy.

- Hồi ấy, bọn mình đã hứa cùng nhau đỗ đại học. Nhưng tớ đã không thực hiện được lời hứa ấy. Rồi tớ đi du học. Thế rồi...Tôi ngập ngừng- Khoảng cách và thời gian làm hình ảnh của cậu mờ nhạt dần... Vậy nên tớ đã không liên lạc với cậu, dù thi thoảng, khi nghe một bài hát, khi nhìn thấy những điều thân thuộc gắn liền với cậu, tớ vẫn nhớ...

Cậu ấy nói chậm rãi.

- Suốt 4 năm qua tớ luôn nghĩ là mình đã làm gì đó có lỗi với cậu..

- Cậu ghét tớ lắm phải không?

- Không nhưng đã có lúc tớ rất giận cậu. Những lúc tự hỏi vì sao cậu đi mà không nói cho tớ biết ? Tớ đã làm sai điều gì? Những lúc nhớ cậu mà không biết phải làm gì..

Tôi đã định nói gì đó. Vì đã ra đi mà không nói gì. Vì để cậu ấy tự dằn vặt bản thân mình suốt những năm tháng ấy. Vì đã quay trở về , đột ngột gặp cậu ấy và gợi lại những kí ức của cậu ấy.

18 tuổi, chúng tôi thật dễ dàng yêu thương một ai đó. Cũng dễ dàng bật cười vì những chuyện giản đơn. Không chút toan tính, chúng tôi đã dành cho nhau những tình cảm trong sáng ,hồn nhiên và dốc lòng dốc sức để giúp đỡ nhau. Và cũng 18 tuổi , chúng tôi suýt nữa đánh mất tình bạn vì những ngốc nghếch, trẻ con của mình. Một lời xin lỗi sau 4 năm không thể cứu vãn một mối quan hệ đã rạn vỡ, nhưng chắc có thể bắt đầu một mối quan hệ mới...

- Cậu có muốn ra ngoài đi dạo một chút không?

Tôi mỉm cười thay cho câu trả lời.

Những đám mây đang lững thững trôi trên bầu trời xanh mát...Nắng đã lên rực rỡ...

Strong

 

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm



GIỚI THIỆU
adminavatar About Truyện Hay Mỗi Ngày
facebook instagram youtube
Càng thành thật về lỗi lầm của mình, người ta càng nghĩ bạn hoàn hảo. Bạn càng thoải mái với việc mình không phải là người giỏi giang, vĩ đại, thì người khác lại càng nghĩ bạn chắc là "thần thánh phương nào"!.

Phương châm hành động : "Thứ duy nhất không thay đổi là sự thay đổi. Đây là một câu nói có vẻ như quá rõ ràng, nhưng thực sự lại không có nghĩa gì rõ ràng cả. Nhưng... Nó đúng!"

Có Thể Bạn Quan Tâm:


Tải Game Hack Crack 24h

Xem Nhiều

Giá cậu cười với tớ thêm lần nữa

Lần đầu tiên nhìn thấy Vi, tim tôi đã như rơi mất một nhịp. Cô bạn mới chuyển về khiến cả khối xôn xao. *** 1. Băng tan Lần đầu tiên nhìn thấy Vi, tim tôi đã như rơi mất một nhịp. Cô bạn mới chuyển về khiến cả khối xôn xao. Vi tóc dài đen mượt, cao ráo, trắng xinh như đám mây ...

Xem tiếp
Nhỏ của ngày xưa

Nhà Nhỏ ở dưới chân núi, xa tít sau bạt ngàn rừng cà phê. Mỗi khi đến mùa, hoa trắng cả một vùng trời. Đại ngàn Trường Sơn thâm u và bí ẩn, Nhỏ hiển hiện như một loài hoa giữa những cánh rừng già. *** Chẳng biết quê Nhỏ từ đâu, chỉ biết sau một mùa hè tầm tã mưa rừng, tôi đến ...

Xem tiếp
Ngày gió trở về

Những người đã từng là một phần trong cuộc sống của ta, sẽ mãi mãi giữ những khoảng trời như thế, nó không mất đi, chỉ là tạm thời ta lãng quên mà thôi. *** Sau cơn mưa chuyển mùa đêm qua, sáng nay thức dậy thấy trời trở lạnh. Vậy là gió mùa về, đợt gió mùa đầu tiên bắt đầu mùa ...

Xem tiếp
Hạnh nhân đắng

Gia Anh chăm sóc tôi vô tư và trìu mến. Đến nỗi có đôi lần tôi tự hỏi liệu tình cảm này có tiến xa hơn nữa chăng? Đó là năm chúng tôi mười sáu tuổi. Nhưng đến ngày hôm sau, tôi dường như quên mất. Có nhau, cũng chỉ là quán tính thôi mà. *** Đó là một câu chuyện của Anđécxen. Có ...

Xem tiếp
Tình yêu thầm lặng

Nó hay nhìn trộm Huy trong lớp. Cậu ấy là lớp trưởng, cậu ấy mạnh mẽ, cá tính, manly, hơn đứt mấy anh giai Hàn Quốc mà bọn con gái ở lớp hay đọc báo rồi rú ầm lên cười với nhau.... Nó thích Huy! *** Nó chạy nhanh lên giảng đường, bao giờ cũng bị thua thiệt với cái chuông báo ...

Xem tiếp
Bình thường à! Chúc cậu may mắn!

Đừng bao giờ rời xa tôi nhé! Hứa nhé! Tôi với cậu cùng sống cuộc đời bình thường sáng đi tối về, cùng chăm cái vườn cây, cùng nuôi hai đứa con nên người, lúc về già thì bế cháu nữa là xong nhiệm vụ cuộc đời rồi...   *** Lớp 7 Thứ 2 đầu ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top