Cây bút thần

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Cây bút thần)

Cây bút thần

 Con sông nằm uốn quanh hông ngôi làng nhỏ, quanh năm nước phẳng như cắt và trong vắt như gương. Nó đã bao đời bồi đắp cho ngôi làng, khiến những bãi mía nương dâu hai bên bờ cứ nối đuôi nhau dài tăm tắp, xanh mướt tự thuở nào.

Con sông ấy còn là dòng cảm hứng bất tận, thổi bùng ngọn lửa đam mê hội họa cháy bỏng trong lòng Mã Lương. Bởi vì cứ mỗi buổi chiều tà, khi bóng hoàng hôn rà rà hắt thứ ánh nắng cuối ngày đỏ như cam Canh xuống dòng sông mênh mang, yên lành, ấy là lúc các bà, các chị trong làng kéo nhau ra sông tắm truồng tập thể. Họ vô tư cười đùa, bì bõm dưới lòng sông, rồi tồng ngồng kì cọ mà không hề biết rằng ở phía sau bụi rậm gần chỗ họ, Mã Lương đang lọ mọ đưa từng nét cọ trên tờ giấy trắng, lén lút vẽ lại những đường cong đầy thơ mộng trên cơ thể nguyên thủy như con nhộng của các bà các chị.

Chiều nay cũng vậy, Mã Lương rình mò trong bên bờ sông từ khá sớm và đã vẽ được vài bức rất ưng ý. Đặc biệt hôm nay có một bà lão còn đưa đứa cháu gái 16 tuổi của bà ra sông tắm cùng, khiến cho mấy lần Mã Lương phải dừng lại thay giấy vẽ giữa chừng vì nước rãi chảy xuống ướt hết giấy. Cẩn thận xếp những tác phẩm vừa hoàn thành vào cặp, Mã Lương hối hả trở về nhà với tâm trạng rất vui vẻ và đầy hứng khởi. Thế nhưng, vừa bước chân vào sân, hắn khựng lại khi thấy bố hắn đã ngồi sẵn ở cửa đợi hắn với bộ mặt hằm hằm giận dữ:

- Mày đi đâu mà giờ mới về, hả?

- Dạ, con học thêm ạ! Sắp thi rồi nên cô giáo bắt cả lớp ở lại ôn tập thật kỹ những nội dung mà nhiều khả năng sẽ ra trong đề thi năm nay.

- Thế mà cô giáo mày lại vừa ở đây về xong, cô thông báo là dạo này mày liên tục trốn học, và vẫn vững vàng ở vị trí đội sổ, mày muốn tao chết vì xấu hổ, muốn tao thắt cổ vì nhục hả? Đâu, mày đưa cái cặp của mày đây, tao xem mày học được cái gì nào?

Nói rồi bố hắn bất ngờ chồm tới vồ lấy cái cặp trên tay hắn. Và khi lục thấy tập tranh mà hắn giấu bên trong, bố hắn gầm lên như con hổ bị đâm vào cổ:

- Ối giồi ôi, bà ơi, bà ra đây mà xem con giai bà, học hành thì dở dở ương ương, suốt ngày trốn học đi vẽ phụ nữ cởi truồng…

Nghe vậy, mẹ hắn từ trong buồng chạy ra, giựt lấy tập tranh trên tay bố hắn. Bà săm soi rất kỹ từng bức một rồi quay sang phía chồng nói bằng giọng bình thản:



- Tôi thấy nó vẽ đẹp đấy chứ! Có gì đâu mà ông phải gào lên. Mà, cô gái trong tranh này, dù không nhìn thấy mặt nhưng dáng người sao giống cái Giao con bà Hợp ở đầu làng thế ông nhỉ?

- Không phải, đây là cái Trinh con lão Tiết, nhìn phát là tôi biết, ngực nó rất tròn và hơi vểnh lên. Đây, bức này mới là cái Giao này, người gầy nhưng ngực rất đầy.

- Thế còn hình này là ai?

- Là cái Giang con bà Mai, ngực xệ như cái chai, đít bai bai.

- Hừm, sao thằng Mã Lương nhà mình lại có thể vẽ được những hình này nhỉ?

- Nó nấp bên bờ sông, rình lúc người ta tắm thì vẽ trộm chứ sao!

- Thật không? Sao ông biết?

- Lại chả thật! Hôm nào đi rình mà tôi chả gặp nó, có hôm nó còn tới trước cả tôi…

Sau khi bàn bạc kỹ lưỡng, bố mẹ Mã Lương quyết định cho hắn nghỉ học để tránh mang thêm nhục. Rồi thấy con cũng có chút năng khiếu, mẹ hắn dẫn hắn tới nhà của một họa sĩ rất nổi tiếng ở làng bên để học vẽ. Sau khi nghe mẹ hắn trình bày nguyện vọng, lão họa sĩ già đưa tay vuốt chòm râu lòa xòa như lông gà rồi cười khà khà:

- Để được nhận vào học ở đây thật sự là rất khó, vì ta lựa chọn cực kỳ khắt khe. Nếu không có tài năng xuất chúng, thật khó để theo kịp các bạn được. Bởi vì lớp của ta toàn là con nhà nòi, có truyền thống hội họa từ bao đời…

Mã Lương nghe ông họa sĩ nói vậy thì liền chắp tay kính cẩn:

- Dạ thưa thầy, liệu thầy có thể mời một bạn lên đây biểu diễn tài nghệ cho con được mở rộng tầm mắt không ạ?

- Được, được chứ! Nào, các trò, ai muốn lên đây thể hiện?

- Để con!



Một thằng tóc vàng hoe, mắt tròn xoe, người gầy như cái que từ dưới hàng le te chạy lên. Lão họa sĩ thấy vậy thì gật gù ra điều hài lòng:

- Thằng này là cháu họ của đại danh họa Leonardo Da Vinci, tên tiếng Việt của nó là Leonardo Đồ Ngu Si.

- Nó là con lai hả thầy?

- Đúng rồi, bố nó là người Ý, còn mẹ người Italia.

- Thảo nào…

- Đây là một trong những học trò xuất sắc nhất của ta. Nó có tài vẽ động vật cực giống và cực nhanh, thường chỉ chưa đầy 30 giây là nó hoàn thành xong một tác phẩm. Nào, Đồ Ngu Si, hãy thể hiện đi!

Tức thì, thằng con lai đó cầm bút múa loang loáng trên giấy. Công nhận là nhanh thật, chỉ chưa đầy 30 giây, nó đã vẽ xong hình con chim cu sống động như thật. Lão họa sĩ già nhìn bức tranh của đứa học trò cưng rồi mỉm cười mãn nguyện:

- Con thấy sao Mã Lương?

- Dạ, cậu ấy vẽ rất nhanh, và rất giống! Nhưng hội họa không chỉ là sự sao chép vẻ bề ngoài, mà quan trọng hơn, phải truyền tải được cả cái hồn khí bên trong. Mà nói về cái hồn thì ở bức vẽ này con chưa thấy, hay nói cách khác, bức vẽ này nhìn như mất hồn!

Bị Mã Lương chê, thằng con lai đứng bật dậy, mặt đỏ gay vì tức. Nó mở mồm định nói gì đó nhưng lão họa sĩ già đã lập tức chặn lại:

- Đồ Ngu Si, hãy cứ ngồi xuống! Mã Lương, con nói tiếp đi!

- Dạ! Đã là chim thì phải rắn rỏi, cứng cỏi, lông phải xoăn, mượt, thân phải cong, đầu phải ngóc lên kiêu hãnh. Thế nhưng, con chim của bạn ấy nhìn rất mệt mỏi, héo hon, đầu rủ xuống ỉu xìu như vừa bị dày vò, bạo hành, lông thì xác xơ, chẻ ngọn. Thử hỏi, một con chim thế này thì làm sao có thể khiến người xem hứng thú? Nhất là khi đối tượng thưởng thức lại là nữ giới?

Nghe Mã Lương phân tích, đám học trò ngồi dưới há hốc miệng như muốn nuốt từng lời. Ngay cả lão họa sĩ già cũng không giấu được sự ngưỡng mộ:

- Con nói hay quá Mã Lương ạ! Liệu bây giờ, con có thể cho ta và các bạn ở đây được thưởng thức tài năng của con không?

- Dạ, thầy đã nói vậy thì con xin nghe!

- Tốt lắm! Bút đây con!

- Dạ khỏi, không cần đâu ạ!

Dứt lời, Mã Lương chụm mười đầu ngón tay lại rất gọn gàng, hai lòng bàn tay hướng vào nhau, cong cong đầy điêu luyện. Hắn nhúng hai bàn tay vào chậu mực rồi ấn lên tờ giấy. Chỉ chưa đầy 3 giây, Mã Lương đã hoàn thành xong bức tranh của mình. Lần đầu được chứng kiến kỹ thuật hội họa độc đáo và tinh xảo như vậy, lão họa sĩ già mắt sáng lên, đứng bật dậy, vỗ tay bôm bốp tán thưởng:

- Hay! Hay thật! Rất tài tình! Nhưng mà con vẽ cái gì đấy? Ta cũng chưa hiểu là con vừa vẽ cái gì…

- Dạ, là con bướm ạ!

- Bướm à? Sao cánh nó không xòe ra?

- Dạ, đã là bướm thì cánh nên khép lại e ấp, ấy mới là bướm quý! Còn cái loại bướm mà xòe ra tóe loe thì vứt ạ!

- Ừ, cũng đúng! Thế còn mấy cái sợi quăn quăn phía trên đầu bướm kia là gì?

- Dạ, đó là râu bướm ạ! Mà thưa thầy, không ai người ta gọi đó là đầu bướm cả!

- Thế gọi là gì?

- Dạ, từ chuyên ngành trong hội họa người ta gọi là “mu” ạ!

- Khá lắm! Ta thấy con không chỉ giỏi về kỹ thuật vẽ mà cả kiến thức hội họa cũng rất uyên thâm. Kể từ hôm nay, ta chính thức nhận con làm học trò…

- Khoan đã! Con không phục! Con muốn so tài với hắn ta một lần nữa!

Kẻ vừa cắt ngang lời lão họa sĩ và hướng cặp mắt thách thức về phía Mã Lương vẫn là Leonardo Đồ Ngu Si. Trước giờ nó luôn xuất sắc nhất, lại đường đường là cháu của một đại danh họa, nó không dễ dàng chấp nhận thất bại và bị sỉ nhục bởi một thằng lạ hoắc vừa chân ướt chân khô tới đây.

- Vậy bây giờ, con muốn thi thế nào hả Đồ Ngu Si?

- Vừa rồi đã vẽ động vật, giờ con muốn thi vẽ quả. Cả hai sẽ vẽ cùng lúc, ai nhanh hơn và đẹp hơn, người đó thắng!

- Mã Lương, con thấy sao? Có dám đấu tiếp với Đồ Ngu Si không?

- Dạ thưa thầy, nhìn thái độ gay gắt của cậu ta như thế, e là con không muốn đấu cũng không được!

- Tốt! Vậy ta sẽ làm trọng tài, cả hai sẵn sàng vào vị trí…

Sau hồi trống lệnh của lão họa sĩ già, Mã Lương và Đồ Ngu Si đều lập tức tụt quần đến đầu gối. Những tưởng cả hai sẽ cùng sử dụng chung một thủ pháp hội họa, nhưng không: trong khi Đồ Ngu Si ngồi xổm nhúng đít vào chậu mực thì Mã Lương lại úp sấp người và chỉ nhúng phần hạ bộ. Rồi gần như cùng lúc, cả hai ấn phần cơ thể vừa được nhúng mực ấy vào tờ giấy. Thật khó để quyết định ai vẽ nhanh hơn ai, bởi lúc Mã Lương cài xong cúc quần cũng là khi Đồ Ngu Si thắt xong dây lưng.

Lão họa sĩ già trầm trồ nhìn hai bức tranh rồi gật gù tâm đắc:

- Đúng là ngang tài ngang sức, thủ pháp của cả hai đều rất nhanh nhẹn, độ đậm nhạt, sáng tối của mực rất hợp lý và sắc nét. Trong khi Đồ Ngu Si vẽ quả bí ngô rất tròn trịa, đầy đặn, thể hiện một vụ mùa sung túc, tôn vinh ngành nông nghiệp nói chung và ngành trồng trọt của nước nhà nói riêng thì Mã Lương lại vẽ quả tên lửa rất dũng mãnh, dựng đứng đầy kiêu hãnh, thể hiện cho sức mạnh quân sự của Việt Nam ta. Thật khó để đánh giá là ai giỏi hơn ai…

Lúc này, Mã Lương mới chầm chậm tiến lên trước rồi chắp tay kính cẩn:

- Thưa thầy, thưa các bạn! Quả bí của Đồ Ngu Si nhìn qua thì rất tròn trịa, đầy đặn, nhưng xét về bố cục và tính cân đối thì chưa ổn. Quả bí thì rất to và mập mạp, trong khi cái cuống lại bé tẹo, tong teo như quả ớt thóc, rõ ràng nó có cái gì đó không hài hòa và thống nhất. Vẫn biết rằng hội họa đề cao tính sáng tạo, nhưng không vì thế mà ta được phép bỏ qua tính lôgic và thực tế. Một bức tranh mà ẩn chứa bên trong nó sự bất ổn, không nhất quán thì sao có thể là bức tranh đẹp được ạ?

- Con nói đúng quá! Quả thực, mắt ta dạo này cũng kém, nên không nhìn rõ cái cuống. Thế còn bức tranh của con thì sao? Con có thể nói rõ hơn để mọi người hiểu thêm về ý nghĩa của nó không?

- Dạ, con vẽ quả tên lửa có dạng hình trụ truyền thống, đầu hình nón cụt có khấc để giảm lực cản của gió đồng thời giúp tên lửa dễ dàng di chuyển ngay cả trong địa hình chật hẹp, khô khan. Bên cạnh đó, con đã đưa vào một số cải tiến mới, ví dụ như phần thân được thiết kế dài và hơi cong tạo cảm giác chân thực và thích thú cho người điều khiển. Phía dưới chân tên lửa có hai cục bầu dục phình to cân đối, đó chính là hai hộp dự trữ và tái tạo đạn, đảm bảo tên lửa có thể bắn liên tiếp ngày này qua ngày khác…

- Hay! Hay lắm! Ta rất vui vì nhận được một học trò xuất sắc như con!

Kể từ đó, Mã Lương chăm chỉ theo thầy học vẽ, và hắn ngày càng tiến bộ. Thấm thoắt đã mấy năm trôi qua. Lúc này, lão họa sĩ đã già yếu, sức khỏe giảm sút rất nhiều. Một hôm, lão tập hợp tất cả học trò lại rồi nói bằng giọng khá mệt nhọc:

- Các con cũng thấy rồi đấy, bệnh nhồi máu cơ chim của ta đã chuyển sang giai đoạn cuối, ngày càng trầm trọng. Ta biết mình chẳng còn sống được mấy nữa, và có thể sẽ đột quỵ bất kì lúc nào. Vì thế, ta quyết định cho các con thi tốt nghiệp và ra trường sớm hơn dự kiến…

- Hoan hô! Hoan hô! Sắp được tốt nghiệp rồi…

- Các con trật tự nào! Mấy kỳ thi đại học thì chúng nó thích bảo mật đề thi chứ còn ta thì không thèm, ta sẽ tiết lộ đề luôn để các con biết mà ôn luyện. Kì thi tốt nghiệp này chúng ta sẽ vẽ tranh khỏa thân, ta sẽ thuê mẫu nữ trẻ đẹp để tạo cảm hứng cho các con làm bài. Các con được phép thoải mái mang phao, tài liệu, sách tham khảo vào phòng thi.

- Hay quá! Có mẫu nữ trẻ rồi….

- Trật tự nào! Còn một điều nữa cực kỳ quan trọng: kỳ thi này, nếu ai đạt điểm cao nhất, ta sẽ thưởng cho người đó một cây bút thần. Với cây bút thần này, tất cả những gì các con vẽ trên giấy đều biến thành thật. Đó là một phần thưởng vô giá đấy, các con hãy cố gắng nhé!

Kể từ hôm đó, không ai bảo ai, tất cả đều chăm chỉ ôn luyện hăng say, quyết tâm thi đỗ tốt nghiệp và giành được cây bút quý. Mã Lương cũng vậy, chiều nào hắn cũng âm thầm một mình lẻn về bờ sông quen thuộc gần nhà để luyện bút. Cũng may, phong trào tắm sông dạo này phát triển rầm rộ, thành ra mỗi buổi rình rập, Mã Lương cũng vẽ được vài ba bức ưng ý, trình độ của hắn vì thế mà ngày càng lên cao.

Cuối cùng thì cái ngày thi quan trọng ấy cũng tới. Đúng như lời thầy giáo đã nói, mẫu nữ là một cô gái rất trẻ đẹp. Cả đám học trò mồm há hốc, nước miếng chảy ướt nhèm nhẹp, háo hức chờ đợi giây phút mẫu nữ trút bỏ xiêm áo để thỏa lòng ước ao. Thế nhưng bất ngờ, lão họa sĩ già khật khừ đứng dậy rồi cất giọng ê a:

- Đây là kỳ thi đặc biệt nên hình thức thi cũng phải đặc biệt. Các con sẽ vẽ tranh khỏa thân nhưng người mẫu nữ vẫn sẽ mặc quần áo. Ta muốn các con dùng trí tưởng tượng, dùng đầu óc suy đoán của mình để vẽ. Một người họa sĩ tài năng phải là một người nhìn rõ được các bộ phận bên trong của một người đàn bà ngay cả khi cô ấy đang mặc quần áo. Đó là điều ta muốn các con làm được. Sau khi các con vẽ xong, ta mới cho mẫu nữ cởi áo ra để so sánh. Tất cả nghe rõ chưa?

- Rõ ạ!

- Tốt! Thời gian làm bài bắt đầu!

Cả lớp lập tức im phăng phắc, ai cũng chăm chú, tập trung toàn bộ tinh thần vào bài thi, không một tiếng xì xào, không một lời trao đổi, chỉ nghe tiếng cọ đưa sột soạt trên giấy, tiếng mực thỏi mài trên nghiên rin rít, và cả tiếng gậy chống của lão họa sĩ già đi đi lại lại cồm cộp, cồm cộp…

- Đã hết thời gian! Cả lớp dừng bút, nộp bài lên đây! Ta sẽ chấm và nhận xét bài luôn!

Trong lúc thầy giáo đang chấm bài ở trên thì bên dưới hàng, bắt đầu có những tiềng rì rầm bàn tán:

- Thầy cho ít thời gian quá, tao chưa vẽ xong mày ạ!

- Thế mày vẽ đến chỗ nào rồi?

- Mới vẽ đến bẹn, đang tỉa lông thì hết giờ! Còn mày thì sao?

- Tao thì khá hơn chút, vẽ gần xong rồi, chỉ còn thiếu mỗi cái đầu…

Ở phía trên, sau một hồi săm soi và xem xét, lão họa sĩ chầm chậm cất giọng:

- Nhìn chung là các con vẽ tốt, ta hài lòng! Nhưng có một vài trường hợp khiến ta hơi thất vọng. Một cô gái trẻ đẹp thế này mà các con vẽ vú cô ấy xệ xuống tận rốn thì ta cũng không hiểu các con nghĩ cái gì nữa. Điều đó chứng tỏ kiến thức về phụ nữ của các con bị hổng rất lớn, các con thiếu những trải nghiệm, những hiểu biết thực tế về đàn bà. Những kiến thức này ta không thể dạy các con được, cũng không một trường lớp nào dạy các con được, mà các con phải tự học, tự tìm tòi, khám phá. Nói thì nghe to tát vậy nhưng thực tế thì cũng có gì khó khăn lắm đâu! Bây giờ phụ nữ tắm sông, tắm ao rất nhiều, chỉ cần chịu khó để ý, rình mò một chút là được, có gì là phức tạp mà tại sao cac con không chịu cố gắng? Nói không phải khoe chứ ngay từ khi học tiểu học ta đã thường xuyên rình cô giáo tắm. Lên cấp 2, không một bà nào trong xóm là không bị ta rình. Vậy mà các con thì... Ta cũng nói luôn là ngực của cô người mẫu lần này bên to bên nhỏ, những trò nào mà vẽ hai bên bằng nhau thì cũng tự biết là mình không thể đạt điểm cao được đâu!

- Vậy ai được điểm cao nhất hả thầy?

- Sau khi xem xét kỹ, ta chọn được hai bài tốt nhất: một là của Mã Lương, hai là của Đồ Ngu Si. Về cơ bản, bài thi của hai người này đều cực kỳ xuất sắc và giống gần như hoàn toàn với mẫu. Ta thật sự cũng chưa biết phải trao bút thần cho ai nữa đây!

Lúc này, Mã Lương mới lại chắp tay kính cẩn:

- Dạ thưa thầy, đúng là hai bài thi gần như không có sự khác biệt, nhưng nếu thầy để ý kỹ một chút thì ở bài thi của con, bên phía ngực trái của cô gái, cách đầu ti 2cm về hướng Đông Bắc có một chấm đen nhỏ, đó chính là cái nốt ruồi của mẫu nữ. Bài thi của Đồ Ngu Si đã bỏ sót chi tiết này. Nếu không tin, thầy có thể kiểm chứng ạ!

Lão họa sĩ già nghe vậy thì há hốc mồm kinh ngạc, lật đật chạy lại chỗ mẫu nữ đang ngồi rồi vạch áo cô gái ra ngó nghiêng một hồi. Thế rồi, lão quỳ sụp xuống dưới chân Mã Lương nói bằng giọng run run, mặt không giấu được vẻ thảng thốt:

- Mã Lương ơi, thầy xin gọi con là sư phụ, trình độ của con đã đạt tới mức cảnh giới rồi! Ta phải cầm tận tay, dí tận mắt mới nhìn thấy cái nốt ruồi đó, vậy mà con... Đây! Bút thần đây! Nó là của con, không ai xứng đáng có được nó ngoài con cả!

Mã Lương cũng quỳ xuống, trịnh trọng nhận cây bút quý từ tay thầy mình rồi cất giọng từ tốn:

- Con đội ơn thầy, con được như ngày hôm nay đều nhờ công ơn thầy chỉ bảo. Dù thế nào, thầy vẫn mãi là người thầy đáng kính nhất của con!

- Khá lắm! Khá lắm! Ta chẳng còn sống được bao lâu nữa, nhưng có được người học trò xuất chúng như con, ta chết cũng không có gì phải nuối tiếc! Tốt nghiệp xong, các con sẽ đi xin việc làm, sẽ về quê hết, chỉ còn mình ta trong ngôi nhà trống trải, hoang vắng này! Lúc nào rảnh, nhớ tới thăm ta nhé!

- Dạ thưa thầy, đến thăm thầy thì e là khó, vì đi làm rồi ai cũng sẽ bận mải, làm sao có thời gian đi chơi vớ vẩn được! Tuy nhiên, bọn con xin hứa là hôm nào thầy chết, chúng con sẽ về dự đám ma của thầy đầy đủ!

- Ừ! Thầy cảm ơn!

- Mà thầy ơi, trước khi từ biệt, Mã Lương muốn dùng cây bút thần này để vẽ tặng thầy một món quà làm kỷ niệm, không biết ý thầy thế nào ạ?

- Được, ta thích mà...

- Vâng, vậy con xin vẽ ngay đây!

Lập tức Mã Lương cầm cây bút thần múa những nét loang loáng trên mặt giấy. Lão họa sĩ già tỏ ra khá tò mò và thích thú trước món quà mà cậu học trò cưng sắp tặng. Rồi như không thể chờ đợi lâu hơn, lão lại gần Mã Lương thều thào:

- Con vẽ tặng ta cái gì đấy?

- Dạ, con vẽ tặng thầy cái quan tài, vì chắc thầy cũng sắp phải dùng đến nó rồi. Có sẵn cái này trong nhà cũng yên tân hơn thầy ạ!

- Ừ, thầy cảm ơn!

Xong xuôi, Mã Lương từ biệt thầy, từ biệt bạn bè lên đường về quê. Hắn lấy bút thần ra vẽ một con ngựa rất khỏe rồi nhảy lên lưng ngựa phóng đi. Thế nhưng, vừa đi được một đoạn, hắn đã thấy có người đứng chặn giữa đường. Hắn cuống quýt ghìm cương, con ngựa chồm lên, hí vang từng hồi rồi cũng chịu dừng lại. Kẻ chắn đường hắn không ai khác chính là Đồ Ngu Si. Thấy vậy, Mã Lương bình thản xuống ngựa...

- Ngươi muốn gì? Chẳng lẽ việc ta giành được cây bút thần khiến ngươi không phục?

- Ta phục chứ! Phục lắm rồi! Nhưng có một điều ta thắc mắc và mong ngươi sẽ giải đáp, nếu không ta chết cũng khó nhắm mắt!

- Nói đi!

- Tại sao ngươi biết bên ngực trái của cô gái ấy có nốt ruồi? Ngươi đã dùng kỹ năng gì để phát hiện được? Có thể chỉ cho ta tuyệt kỹ đó chăng?

- Dùng từ tuyệt kỹ nghe có vẻ hơi to tát quá! Thực ra, lý do rất đơn giản! Cô gái làm mẫu đó là người làng ta. Chiều nào cô ấy chẳng ra sông tắm truồng với mọi người. Ta đã rình và vẽ cô ấy hàng chục lần rồi, cô ta có bao nhiêu sợi lông nách ta còn biết chứ nói gì là cái nốt ruồi...

Nói rồi Mã Lương thúc ngựa lao đi, bỏ lại phía sau một Đồ Ngu Si ngơ ngác, mờ dần trong đám bụi mịt mù. Mã Lương muốn về nhà thật nhanh để khoe với bố mẹ thành tích của mình, để biểu diễn cho họ thấy phép thuật kỳ diệu của cây bút thần, để bố mẹ hắn biết rằng: từ nay họ sẽ không phải sống khổ sở, thiếu thốn nữa, rằng bất kỳ thứ gì họ muốn, hắn cũng sẽ vẽ được cho họ. Hắn lâng lâng khi nghĩ đến cuộc sống đầy đủ, sung túc mà chiếc bút thần sẽ mang lại mà không hề biết rằng hắn và gia đình hắn sắp phải chịu những biến cố, những tai họa không ngờ bởi chính những phép màu thần kỳ từ cây bút hắn vừa giành được...

Từ ngày Mã Lương trở về mang theo cây bút thần, cuộc sống gia đình hắn bước sang một trang mới: đầy đủ và sung sướng hơn. Hắn đã vẽ một cái chung cư mini 3 tầng khá khang trang cho cả nhà ở. Thực ra, lúc đầu gia đình hắn bàn nhau là đằng nào cũng mất công vẽ thì vẽ hẳn cái hai chục tầng, ở hết bao nhiêu thì ở, còn đâu thì cho thuê. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, tiền giờ cũng chẳng để làm gì, thích thì hắn vẽ ra bao nhiêu tiền mà chẳng được? Tội gì phải đi nhặt từng đồng lẻ cho khổ! Hơn nữa, nếu khách thuê nhà là các cặp vợ chồng tri thức có ý thức thì không sao, chứ vớ phải mấy ông sinh viên, các ông ấy suốt ngày tụ tập rượu chè, sinh nhật hội hè, rồi đưa bạn đưa bè về quan hệ tập thể, rồi thất tình nhảy lầu tự tử, rồi nợ tiền nhà, rồi lại phải mất công đòi, mệt người…

Cũng từ ngày đó, mẹ hắn nghỉ luôn việc buôn bán đồng nát để suốt ngày ở nhà bật dàn karaoke lên hát. Bố hắn cũng chẳng còn thiết tha gì với việc trồng lúa trồng khoai mà chỉ thích ngồi nhà luyện game online. Đến bữa, ai thích ăn gì thì cứ bảo hắn vẽ cho ăn. Vì không mất tiền nên bố mẹ cứ bắt hắn vẽ bừa phứa ra, nhà có ba người ăn mà có hôm hắn vẽ tới 5 nồi lẩu, thành ra mỗi nồi chỉ khều khều vài miếng rồi lại bỏ thừa, có nồi vẫn còn nguyên đĩa rau với đĩa thịt đầy ú, chưa nhúng miếng nào, thật lãng phí vô cùng…

Một buổi sáng, Mã Lương lôi bút ra trước cửa ngồi, hí húi lau chùi, chợt mẹ hắn chạy tới và nói với giọng bùi ngùi:

- Vẽ cho mẹ bịch Kotex!

- Tuần trước mới vẽ cho mẹ một bịch 20 miếng mà? Đã hết rồi sao?

- Đấy là loại thường dùng cho ban đêm, có viền mỏng chống tràn. Còn hôm nay là vẽ loại khác, có cánh rộng, mềm mại cho ngày dài năng động!

- Loại nào thì loại nhưng mẹ dùng cũng phải tiết kiệm thôi, đừng tưởng vẽ ra được là cứ lãng phí. Con thấy người ta cả ngày thay có một miếng, mà mẹ thì một tiếng đã thay mấy lần.

- Thằng mất dạy! Tao nuôi mày khôn lớn nên người, cho đi học vẽ tử tế hẳn hoi, thế mà giờ mới nhờ có một tí mà mày đã lên mặt dạy đời…

Chuyện chỉ có vậy, thế mà mẹ hắn cũng chửi toáng lên, bù lu bù loa, ầm ĩ cửa nhà, và không chỉ một lần mà rất nhiều lần, không chỉ với hắn mà cả với bố hắn. Thành ra, cuộc sống dù nhàn hạ, tiền bạc dù dư dả, chẳng phải động tay chân vất vả, nhưng không khí gia đình hiếm khi yên ả. Ngày xưa, nhà hắn dù nghèo, nhưng lúc nào cũng tràn ngập tình yêu, tiếng cười không bao giờ thiếu. Còn bây giờ, mỗi người đều có thú vui của riêng mình, và khi đã dành thời gian nhiều hơn cho bản thân, đương nhiên, họ sẽ có ít thời gian hơn cho người khác, những cãi cọ, xô xát vì thế cũng xuất hiện nhiều hơn…

Ai cũng nhìn thấy một điều hiển nhiên rằng cây bút thần đã mang đến cho gia đình hắn cuộc sống sung túc, đầy đủ bạc tiền, nhưng có vẻ như nó lại đang lấy đi của gia đình hắn hạnh phúc và sự bình yên…

Chiều nay, trời đầy gió! Ánh hoàng hôn rực đỏ như hắt từng vệt màu loang lổ, trải dài mênh mông trên đồng cỏ. Mã Lương thúc ngựa liên hồi, con ngựa dũng mãnh chồm lên phi nước đại, sải những bước dài, hí vang từng hồi hoang dại. Mặc kệ, Mã Lương vẫn thúc nó lao đi vun vút, bất chấp những con gió đang rít ù ù bên tai, táp vào mặt, vào thịt da ran rát, bởi chỉ có thế, hắn mới cảm giác như được giải thoát khỏi những buồn bực vô cớ, những bức bối vẩn vơ trong lòng bấy lâu nay…

Chạy một hồi lâu, Mã Lương mới dần ghìm cương cho ngựa dần chậm lại, vì thế, gió đã không còn đủ sức hất mớ tóc của hắn thẳng tắp và thốc ngược về phía sau nữa. Bây giờ, gió đã hiền hòa và mái tóc hắn lại phồng lên lòa xòa, phất phơ trong ánh hoàng hôn nhạt nhòa. Thế nhưng, khi tiếng gió rít ù ù mới vừa lắng lại thì Mã Lương đã nghe tiếng vó ngựa dồn dập bên tai, rầm rập rầm rập. Hắn giật mình khi thấy một toán người đao kiếm sáng loáng đang cưỡi ngựa hùng hổ áp sát sau lưng. Rồi bọn chúng quây tròn lấy Mã Lương, nhìn hắn bằng ánh mắt dò xét…

- Bẩm đại nhân! Chính là nó đấy ạ!

Cái gã vừa được gọi là đại nhân ấy nghe vậy thì vuốt râu cười ha hả. Rồi hắn tiến lại gần phía Mã Lương và hỏi bằng giọng hoài nghi:

- Ngươi là Mã Lương thật sao?

- Phải, chính là ta! Còn ngươi là ai?

Nghe câu hỏi của Mã Lương, cả bọn người đó cười phá lên ngạc nhiên. Rồi một tên trong đám buông lời mỉa mai:

- Ngươi không biết thật hay là giả vờ không biết? Vậy để ta nói cho ngươi sáng mắt. Người đang đứng trước mặt ngươi đây chính là tri huyện đại nhân, đồng thời cũng là chủ tịch hội cây cảnh và chim cảnh của huyện nhà đấy!

Mã Lương nghe vậy liền chắp tay kính cẩn:

- Tại hạ thật thất lễ, mong tri huyện đại nhân bỏ quá cho! Không biết ngài vất vả muốn tìm Mã Lương này có việc gì ạ?

- Chuyện là thế này! Ta có đứa con gái út, học thì dốt, lại là fan cuồng K-bốp. Từ khi nó xem cái phim Hàn có cái thằng Kin Tan thì nó rất hay ra đứng ngoài lan can, suy nghĩ miên man, sau đó người nó nóng ran, miệng nôn khan, nhìn thấy ta nó cũng không thèm hỏi han. Nhiều khả năng nó đã mắc bệnh tương tư thằng Kin Tan…

- Đại nhân kể chuyện quá lan man! Tóm lại là đại nhân muốn tại hạ vẽ thằng Kim Tan?

- Ngươi thông minh dã man!

- Xin lỗi ngài! Việc này, e là tại hạ không thể. Thứ nhất, tại hạ quen vẽ theo ý mình, không thích phải vẽ theo yêu cầu của người khác. Thứ hai, cây bút thần này chỉ nên vẽ đồ vật, còn vẽ người là điều tối kị…

- Chẳng lẽ ngươi không nể mặt ta?

- Dạ! Mong đại nhân lượng thứ!

- Kể cả khi ta sẽ trả cho ngươi rất nhiều tiền?

- Tại hạ không cần tiền, chỉ cần sự bình yên và không muốn bị làm phiền…

- To gan! Ngươi dám coi thường bản quan? Người đâu, bắt nó lại cho ta. Để xem nó cứng đầu được bao lâu!

Lập tức bọn lính xông tới trói chặt Mã Lương lại rồi giải về phủ. Lão tri huyện cho người tống giam Mã Lương vào ngục tối suốt ba ngày liền không cho ăn uống. Lão chắc mẩm rằng sớm muộn gì thì Mã Lương cũng sẽ phải quỳ xuống van xin rồi ngoan ngoãn thực hiện yêu cầu của lão. Đến hết ngày thứ 3, lão cho gọi tên cai ngục vào…

- Tình hình của thằng Mã Lương thế nào? Ba ngày không ăn uống gì, chắc nó chỉ còn sức để bò lết dưới nền nhà thôi, đúng không?

- Dạ không, nó đang ăn lẩu và xem bóng đá ạ!

- Hả? Sao nó có thể?

- Đại nhân quên là nó có cây bút thần rồi sao? Nó thích ăn gì thì vẽ cái đó, con thấy nó ăn còn sướng hơn cả đại nhân, toàn đồ ngon! Ăn không hết nó còn mời bọn tiểu nhân ăn cùng nữa! Tivi của nó cũng là tivi xịn, full HD, xem sướng lắm! Lúc đại nhân cho gọi là con đang xem bóng đá cùng nó đấy ạ!

- Đang xem trận nào vậy?

- Dạ, derby Manchester ạ!

- Đệt! Có trận hay vậy à? Sao ta chuyển kênh nãy giờ mà chỉ thấy mỗi trận West Brom gặp Hull City là thế nào?

- Dạ! Nó xem trên K+ ạ!, còn đại nhân chỉ có ăng-ten râu, làm sao mà xem được!

- Thế này thì không ổn! Ta phải tính cách khác thôi!

Chiều hôm sau, lão tri huyện sai người mở ngục rồi đưa Mã Lương ra ngoài khoảng sân khá rộng trước cửa phủ. Còn chưa hiểu ý đồ của lão già này là gì thì Mã Lương đã thấy trên cái cột giữa sân có treo lủng lẳng hai cái xác rũ rượi, toàn thân đầy vết máu me bầm tím bởi roi vọt…

- Mẹ ơi!!!! Cha ơi!!!!!!!!

Hắn gào lên thảm thiết và chực lao tới, thế nhưng tên lính đứng bên cạnh đã kịp vung thanh gỗ lên giáng thẳng vào lưng hắn khiến hắn quỵ xuống. Đang lồm cồm chực bò dậy thì lại một bàn chân khác đạp chúi hắn xuống. Lúc này, hắn mới thấy lão tri huyện mới từ từ lại gần rồi ngồi xuống bên hắn…

- Yên tâm đi! Cha mẹ ngươi chưa chết đâu! Nhưng nếu ngươi muốn, ta sẽ giết họ ngay bây giờ, và ngay trước mặt ngươi…

- Thằng khốn! Được rồi! Ta sẽ vẽ!

- Ha ha ha! Thế chứ! Ngươi biết điều hơn rồi đấy! Giá mà cứ ngoan ngoãn như vậy từ đầu, có phải cha mẹ ngươi đỡ phải chịu khổ không?

Mã Lương lập tức lấy bút thần ra, đưa những nét điêu luyện, thuần thục trên nền giấy. Chỉ một loáng sau, bức họa đã hoàn thành. Thế rồi từ bức tranh ấy xuất hiện một vầng sáng chói lòa, có cả khói phụt ra, giống hệt trong phim ma. Chàng Kim Tan bước ra với dáng vẻ điệu đà, đẹp như hoa. Thế nhưng, có lẽ việc tự nhiên bị đưa đến một chốn xa lạ khiến Kim Tan tỏ ra khá rụt rè, ngơ ngác. Lão tri huyện thì vẫn chưa hết mừng rỡ và ngạc nhiên! Lão lật đật chạy tới, ân cần cầm tay Kim Tan rồi đon đả:

- Dạ, mời anh Kim Tan vào nhà dùng trà!

Về phía Mã Lương, sau khi thực hiện xong yêu cầu của tri huyện, hắn lập tức chằng néo cha mẹ cẩn thận lên yên ngựa rồi phóng về nhà. Tưởng là đã được yên thân, thế nhưng vừa mới chạy lên cầu Thanh Trì được một đoạn, hắn đã thấy lão tri huyện cùng đám quân lính đuổi rầm rập phía sau. Ngựa của Mã Lương chở ba nên chạy khá chậm, chẳng mấy chốc lão tri huyện cùng đám tùy tùng đã vượt được lên trên rồi chặn hắn lại…

- Ông còn muốn gì nữa? Chẳng phải tôi đã vẽ Kim Tan cho ông rồi sao?

- Thằng Kim Tan đó không thích con gái ta mà lại quay sang thích ta. Vậy nên, ta muốn ngươi vẽ tiếp cho…

Lão tri huyện chưa kịp nói dứt lời thì Mã Lương đã rút cây bút thần trong người ra rồi ném thẳng xuống sông Hồng trước ánh mắt ngỡ ngàng và kinh ngạc của hắn cùng đám tùy tùng…

- Đó, bây giờ ta không còn bút nữa, chẳng thể vẽ cho ông được. Ông muốn thì tự mò lấy bút mà vẽ…

Gã tri huyện hốt hoảng và bất lực nhìn cây bút thần chìm nghỉm dưới con nước sông Hồng cuồn cuộn mênh mông. Gã ôm đầu gào thét điên loạn…

- Người đâu, nhảy xuống mò bút mau! Cần thiết thì thuê cả thợ lặn, cả tàu lặn, thuê cả nhà ngoại cảm, bằng mọi cách phải tìm được bút…

Vậy là mặc cho lão tri huyện cùng đám lính đang hỗn loạn phía sau, Mã Lương thúc ngựa chạy tiếp. Phải vứt bỏ một cây bút quý, hắn cũng rất tiếc nuối. Nhưng hắn nhận ra rằng, nếu còn giữ cây bút ấy, cuộc sống của hắn và gia đình hắn sẽ chẳng bao giờ được bình yên. Cây bút ấy đã biến bố mẹ hắn thành những kẻ lười lao động, khiến những người trong gia đình hắn ngày càng xa cách; khiến hắn lâm vào cảnh khốn khổ, ngục tù, và cũng chính nó suýt cướp đi mạng sống của bố mẹ hắn, suýt biến hắn thành kẻ nghịch tử, thành đứa con bất hiếu…

Cũng từ ngày có cây bút, hắn đã quên mất niềm đam mê hội họa, hắn chỉ vẽ tiền, vẽ đồ ăn, vẽ toàn những thứ phục vụ cho ham muốn của mình chứ hắn không vẽ vì nghệ thuật. Đã là người nghệ sĩ đích thực thì đừng để tiền bạc, đừng để vật chất làm bẩn, làm cong ngòi bút của mình. Hắn thèm đến cháy lòng cái cảm giác được thập thò trong bụi rậm cạnh bờ sông để lén lút ghi lại những khoảnh khắc trần trụi của các bà các chị. Với hắn, đó mới chính là niềm đam mê, mới chính là cuộc sống, mới là nơi để hắn thỏa sức sáng tạo, vẫy vùng.

Đã gần về tới nhà rồi! Hắn giật cương liên hồi thúc cho ngựa lao đi băng băng trên con đường đê thân thuộc, cuồn cuộn sau lưng từng đám bụi hồng rực bởi ánh hoàng hôn mênh mang, tràn xuống cả mặt sông dịu dàng, thênh thang…

Tác giả: Võ Tòng Đánh Mèo

Nguồn - tác giả: : http://truyentraophung.blogspot.com - Mr Tòng - https://plus.google.com/114236657647222033769



Có Thể Bạn Quan Tâm:


Tôi đã ăn thịt chó

Tôi vừa ăn thịt chó sáng nay, nên giờ thấy rất áy náy. Bởi dạo này, dư luận lên án việc ăn thịt chó gay gắt lắm! Nếu biết tôi ăn thịt chó, liệu người ta có khinh bỉ, coi thường tôi không nhỉ? Không chịu nổi với cảm giác tội lỗi và day dứt trong lòng, tôi quyết định đến nhà thờ ...

Xem tiếp
Nhịp dập Noel

Chuyên mục “Nhịp dập Noel” đã có cuộc phỏng vấn nhanh với ông Ôn Khát Lành, chủ nhà nghỉ Bồn Lanh trên đường Nguyễn Chí Thanh khi ông đang ăn sáng tại quán cháo lòng tiết canh ở gần chợ Nhà Xanh. - Chào ông, nhìn ông có vẻ mệt mỏi, mắt thâm quầng, chắc đêm qua là Noel nên ông ...

Xem tiếp
Hà Nội ngày nghỉ tết

Hà Nội rất khác vào những ngày tết và giáp tết. Ấy là khi học sinh, sinh viên đã nghỉ học hết; khi những người lao động, những cán bộ công nhân viên ở khắp các vùng miền đã về quê ăn tết, chỉ còn lại Hà Nội với những con phố thênh thang dìu dịu nắng vàng, với những con gió mơ ...

Xem tiếp
Tôi yêu sự công bằng

Cơ quan tôi bắt đầu làm việc từ 7 giờ 30, nhưng nếu bạn muốn đến liên hệ công văn, xin dấu, xin chữ ký, hoặc đơn giản là đến gặp ai đó, bạn nên tới sau 9 giờ. Bởi nếu bạn đến trước cái giờ đó thì sẽ đúng lúc chúng tôi đang ăn sáng, đang café, hoặc đang ngồi họp nhóm bên ấm trà, ...

Xem tiếp
Đêm Noel định mệnh

Noel năm trước đối với tôi là một dấu mốc chói lòa, kết thúc quãng đời 20 năm đằng đẵng FA, chấm dứt 20 Noel liên tiếp ngồi nhà làm bạn với nữ hoàng Ozawa qua cái laptop Toshiba, rồi quằn quại với đống chăn ga, chân dạng ra, mồm rên la, xuýt xoa… Vào cái đêm Noel năm ấy, khi ...

Xem tiếp
Cô tôi

Cô họ tôi là một người đàn bà có gò má rất cao. Người ta bảo, đàn bà gò má cao là sát chồng lắm! Với cái tiếng như thế, cô tôi tự biết là cô rất khó lấy chồng, bởi ở đời, có thằng nào lại muốn lao vào chỗ chết? Vậy nên, cứ thằng nào có ý định tán tỉnh là cô tôi nhận lời, rồi đi ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top