Câu chuyện về cha tôi

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Câu chuyện về cha tôi)

Câu chuyện về cha tôi

Cha tôi là một người rất nguyên tắc, chúng tôi không thích và sợ những nguyên tắc của ông. Dù tôi đã 17 tuổi, nhưng rất ít khi hai cha con tôi nói chuyện với tôi giống như với một đứa con đã trưởng thành. Ông luôn nói với chị em tôi rằng đứa con nào còn cha mẹ thì vẫn mãi là trẻ con. Cũng đã có những lúc tôi ước cha không còn nữa để chị em tôi thoải mái hơn.

 

Cha tôi thất nghiệp, cả nhà sống dựa vào đồng lương ít ỏi của mẹ và một vườn café nhỏ mà khi mới cưới nhau, cha mẹ tôi làm được. Tôi đặt nặng vấn đề gia đình nên suốt ba năm học trung học, tôi không học thêm mà chỉ ở nhà tự mày mò với đống sách cũ của em họ và lên các diễn đàn học để thảo luận, tìm tài liệu. Nhưng điều làm tôi buồn nhất là cha tôi chưa bao giờ chịu hiểu điều mà tôi đang làm, ông cho rằng tại tôi lười học, tại ham chơi nên muốn ở nhà, muốn ôm cái máy tính để quậy phá. Đã không ít lần tôi bị cha cho ăn trọi vì ngủ gục trước bàn máy tính, những lần như vậy, tôi nước mắt ngắn, nước mắt dài cãi lại cha với giọng mà cha gọi là “hỗn”. Nhưng sau đó, tôi nhận lại ánh mắt lạnh của cha và tôi sợ ánh mắt ấy, lên giường đi ngủ trong ấm ức, đó là điều tôi có thể làm ngay lúc ấy.

Cha tôi khô khan, chưa bao giờ ông gọi mẹ tôi là em xưng anh, cũng không gọi chị em tôi là con gái yêu hay con gái cưng. Có đôi lúc tôi hỏi ông khi hai cha con vào vườn hái café: “Tại sao cha không gọi mẹ là mình ơi hay em ơi, cha cứ gọi mi, tau nghe kì lắm!”. Ông trả lời nhanh gọn: “Già rồi, gọi thế kì!”, “Thế lúc trẻ cha có gọi không?”, “Cha gọi không quen, làm đi, bữa nay bày đặt lắm chuyện.”

Cha tôi nghiện thuốc lá, một ngày ông có thể hút cả một gói ngựa nâu và ông đặt ra một nguyên tắc “vàng” cho chị em tôi khi chị em tôi nhăn nhó, khó chịu với mùi thuốc lá của cha. Đó là mỗi lần cha hút thuốc thì chị em đi chơi, tránh xa cha ra. Tôi với mấy đứa em hỏi cha tại sao ông không đi ra ngoài hút thuốc mà lại bắt chị em tôi đi chỗ khác. Cha chỉ hắng giọng nạt chị em tôi: “Con không được cãi lời cha!”.

Tôi chưa bao giờ xấu hổ về cha, nhưng cha luôn làm tôi xấu hổ với các em. Cha nói tôi là con đầu, em hư tại chị nên mỗi lần làm sai, dù tôi hay em tôi thì đòn roi cũng ưu tiên trước nhất cho tôi. Tôi lên cấp 2, học hành chểnh mảng, cha biết được và những ngày cực hình đến với tôi. Cứ tối thứ 7 hàng tuần, ông nói tôi đem sách vở mấy môn chính ra để ông dò xem tôi có thuộc toàn bộ định nghĩa đã học trong sách hay không. Lần nào tôi cũng bị trọi vì không thuộc hết bài, nhưng tôi cũng không dám nói với cha nhiều bài quá nên tôi không nhớ hết. Vì tôi biết, cha nguyên tắc, cha gia trưởng, nếu nói thế, chắc chắn tôi sẽ phải nằm xuống và “Con Tí đâu, ra bẻ cho cha mấy cây chè tàu!”

Và rồi, cha tôi đi làm xa. Bác tôi xin cho ông ấy một chân bảo vệ trường tự thục ở phố, thế là cha tôi lên đường. Ông do dự lắm, nhưng mẹ và bác tôi khuyên, nói tôi và 2 em đang lớn, tôi cũng sắp vào đại học nên nếu không làm thêm thì không đủ tiền nuôi chị em tôi. Cha đi, không quên dặn dò chị em tôi học hành chăm chỉ. Chị em tôi gật đầu cái rụp, cha đi và tin tưởng tôi, nhưng cha đâu biết cha đi làm xa, chị em tôi mừng lắm lắm, mừng đến muốn vỡ òa niềm hạnh phúc của sự tự do.

 

Mẹ tôi là giáo viên, bà rất hiền, bà đảm đang và chị em tôi rất ít khi phải làm việc.  Mẹ vẫn thường xuyên cằn nhằn nếu chị em tôi lười học, lười làm việc nhà, nhưng bà không đặt ra bất cứ nguyên tắc nào cho chúng tôi cả và đó là điều chị em tôi thích nhất. Không có cha ở nhà, tôi lười học hơn. Tôi từ danh hiệu học sinh giỏi rớt xuống học sinh khá. Sắp đến kì thi tốt nghiệp, đại học quan trọng, nhưng tôi luôn phớt lờ sự quan trọng ấy vì… không có cha ở nhà. Cha đi làm xa, một tháng chỉ về được một ngày, ngày đó là ngày cực hình của chị em tôi, ông về và “lải nhải” bao nhiêu là chuyện mỗi bữa ăn. Ông kể chuyện những đứa hư hỏng ở trường ông làm, ông đưa ra những viết thương mỗi lần đuổi bắt đám học sinh hư. Da ông đen hơn, người nhiều sẹo hơn. Nhưng… tôi không quan tâm, vì cha đi làm nên phải chịu như vậy thôi.

Ông làm được hơn 1 năm và tháng nào cũng về đều đặn, có những tháng ông làm bù để tháng sau về được nhiều ngày hơn. Chị em tôi thích nhất là ông về vào dịp lễ, vì luôn có quà. Năm tôi vừa thi xong tốt nghiệp, cũng là gần đến ngày lễ thiếu nhi 1-6, cha làm bù để về vào dịp lễ, người ta phát quà cho cha, đó là ưu đãi dành cho bảo vệ đem về cho con. Nhưng ngày lễ cha phải ở lại trường vì có chuyện gấp, vậy là ông không về được. Chị em tôi buồn vì cha không về thì không có quà.



Một tuần sau, cha về. Như mong đợi, cha đem về bao nhiêu là bánh kẹo, có cả trái cây của bác tôi cho. Cha vừa về, chị em tôi ra đón ngay túi quà. Cha lấy tay áo lau mồ hôi: “Trong đó có cả bánh mì Hà Nội đấy, thầy cho cha mà cha thấy ngon quá nên để dành về cho mấy đứa. Ăn thử xem ngon không?”. Tôi là đứa thích ăn bánh mì nên vừa nghe thấy thế, tôi nhào đến túi quà, mở vội lấy ngay để hai em không dành trước: “Cái này của chị, cho hai đứa hết mấy cái kia!” . Nói xong tôi chạy ù vào phòng, ngồi vào bàn học để tiếp tục ôn bài, đưa ổ bánh mì lên ngắm nghía. Tôi nhận ra có và đốm đen trên ổ bánh mì, đưa lên mũi ngửi, mùi mốc nồng nặc. Xoay ổ bánh mì để tìm hạn sử dụng, đã quá hạn 5 ngày. Không hiểu sao nhìn xong tờ nhãn hạn sử dụng, mắt tôi nhòa đi. Một giọt, hai giọt rồi từng giọt nước mắt cứ thế rớt xuống trang sách cũ, tôi có cảm giác đắng nghẹn nơi cổ họng, ngực hơi nhói.

Cha đi xa, cha hiền hơn lúc ở nhà, cha không mắng chửi chị em tôi nhiều nữa. Ông cũng không kiểm tra bài của tôi, chỉ nhắc tôi phải lo học để thi. Tôi nhận ra cha đã bỏ nguyên tắc phải được học sinh giỏi của mà cha dành cho chị em tôi, vì ông không mắng tôi khi tôi cầm giấy khen học sinh khá về, ông cũng không ép tôi phải thuộc tất cả định nghĩa trong sách nữa. Tôi nhận ra, cha sao đen hơn trước nhiều quá, tóc cha bạc nhiều quá, cha nhiều nếp nhăn và sẹo quá. Tôi nhận ra, những gì cha nói ở bữa ăn rất đúng, cha nói những đứa hư hỏng nên cha mẹ chúng phải gửi vào trường cha làm để được quản giáo. Cha nói tự học là điều quan trọng nhất để quyết định thành công của con người. Cha nói, cha mẹ khổ cực cũng vì các con, vì nuôi các con ăn học. Cha nói…

 

Ổ bánh mì cứ thế đen dần, mốc dần. Nhưng cha nói “thứ gì cũng có giá trị nếu ta coi trọng nó” nên tôi không ném nó vào sọt rác hay cho bầy gà sau vườn ăn nó. Tôi phơi khô, bỏ nó vào một cái hộp. Bởi vì đối với tất cả mọi người ổ bánh mì mốc là thứ bỏ đi, nhưng đối với tôi, nó là thứ có giá trị nhất cho bài học làm con của tôi.

Đừng nhìn cha khi cha còn trẻ.

Hãy nhìn những vết chân chim khi cha cười.

Hãy nhìn mái tóc muối tiêu khi cha ngủ.

Hãy nhìn cuộc đời cha khi cha hy sinh vì con.

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm



GIỚI THIỆU
adminavatar About Truyện Hay Mỗi Ngày
facebook instagram youtube
Càng thành thật về lỗi lầm của mình, người ta càng nghĩ bạn hoàn hảo. Bạn càng thoải mái với việc mình không phải là người giỏi giang, vĩ đại, thì người khác lại càng nghĩ bạn chắc là "thần thánh phương nào"!.

Phương châm hành động : "Thứ duy nhất không thay đổi là sự thay đổi. Đây là một câu nói có vẻ như quá rõ ràng, nhưng thực sự lại không có nghĩa gì rõ ràng cả. Nhưng... Nó đúng!"

Có Thể Bạn Quan Tâm:


Tải Game Hack Crack 24h

Xem Nhiều

Mẹ Con Rái Cá Cảm Động

Có một vị hòa thượng trước khi xuất gia, chuyên săn bắt rái cá. Một ngày nọ, ông vừa ra ngoài đã săn được một con rái cá. Sau khi đã lột bộ da quý của nó, ông đặt con rái cá còn sống lên một bãi cỏ. Buổi tối, ông quay về chỗ cũ, nhưng lại kiếm không được con rái ...

Xem tiếp
Duyên nợ

Dì lấy chú cũng đã được hơn 30 năm, ngày đó ai cũng bảo dì ăn phải bùa mê thuốc lú. Bà ngoại khóc lên khóc xuống đòi tự tử mà vẫn không ngăn cản được dì. Ông ngoại thì bảo: “Nhà này, coi như nó đã chết”. Mẹ và các bác vừa tức vừa thương dì. Đám cưới của dì không có cỗ bàn rình ...

Xem tiếp
Con nhớ mẹ, nhớ cả nhà

Đang loay hoay với một loạt bài tập chưa biết phải giải quyết thế nào vì toán là môn nó học yếu nhất. Đau đầu quá đi thôi… Điện thoại vang lên báo tin nhắn đến. “Muộn rồi ai còn nhắn tin giờ này không biết” – nó càu nhàu. Thì ra chị dâu nhắn tin à. - Em ơi! Cuối tuần em có ...

Xem tiếp
Vì bố là….

Bố nhớ ngày chào đời, con rất nghịch ngợm, không bao giờ chịu nằm yên trong nôi. Vì bố là người cha như tất thảy những người cha khác,bố yêu thương con gái mình bằng tất cả trái tim. Con lần đầu biết đi vào năm 3 tuổi. Bố ở phía bên kia, nóilại đây con, lại đây con!. Con chạy ...

Xem tiếp
Nhan Sắc...

Em đã ngủ với chồng chị chưa ? Người đàn bà đứng tuổi hỏi đàn bà trẻ: - Em đã ngủ với chồng chị chưa? Đàn bà trẻ sa sầm nét mặt, đôi mắt ghì chặt vào đáy ly sóng sánh ánh cam. Vài phút lặng lẽ trôi qua, đàn bà trẻ phát ra thứ âm thanh nghèn nghẹn mà nội dung chẳng liên ...

Xem tiếp
Tách cà phê muối

Anh gặp nàng trong một bữa tiệc. Nàng vô cùng xinh xắn và dễ thương… Biết bao chàng trai theo đuổi nàng trong khi anh chỉ là một gã bình thường chẳng ai thèm để ý. Cuối bữa tiệc, lấy hết can đảm, anh mời nàng đi uống cafe. Hết sức ngạc nhiên, nhưng vì phép lịch sự nàng cũng nhận ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top