Câu Chuyện Dân Gian: Nguồn gốc của CÂN BẰNG GIAO DỊCH

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Câu Chuyện Dân Gian: Nguồn gốc của CÂN BẰNG GIAO DỊCH)

Câu Chuyện Dân Gian: Nguồn gốc của CÂN BẰNG GIAO DỊCH

Trước đây, quả cân trên cái cân của người buôn bán có khắc bốn chữ “Công bằng giao dịch”, người hiện đại ngày nay cũng lấy “Công bằng giao dịch” làm phương châm mà thương nhân cần phải tuân theo trong giới thương nghiệp. Nguồn gốc của câu nói này là một câu chuyện rất thú vị.

Tương truyền cách đây rất lâu, có một người làm buôn bán nhỏ, tên là Công Bằng, anh đối xử với người khác thật thà chân thành, mua bán sòng phẳng, không lừa gạt ai bao giờ. Một hôm, Công Bằng làm xong công việc buôn bán của mình, thu xếp đồ đạc về nhà, khi về đến cổng, không biết bị vật gì làm vướng chân, nhìn kỹ lại thì ra là một đĩnh bạc trắng lộ một nửa ra ngoài mặt đất và phát ra ánh sáng lấp lánh. Thế là anh cầm xẻng ra đào đĩnh bạc đó lên, lấy cân để cân, vừa đúng mười lượng, trên mặt đĩnh bạc còn khắc tám chữ “Công bằng giao dịch, mỗi người đều có phần”. Trong tâm Công Bằng nghĩ: "Số bạc này là ông trời ban cho ta và Giao Dịch, ta không thể một mình độc chiếm.” Do đó, anh quyết định ra ngoài, vừa buôn bán vừa tìm người có tên là Giao Dịch.

Ngày hôm sau, Công Bằng đi khắp các ngõ phố, không ngại vất vả, dọc đường rao bán hàng. Mấy tháng sau, vì anh làm kinh doanh nhỏ, chỉ đủ làm ngày nào ăn ngày đó, không lâu sau thì trên người không còn xu nào, chỉ còn lại đĩnh bạc kia, nhưng vẫn chưa tìm thấy tung tích của Giao Dịch đâu. Trên đường đi, anh thà cuộn mình dưới hiên nhà, ngủ nơi đầu đường, cũng quyết không động đến mười lạng bạc kia. Thời tiết dần lạnh, nhưng cái đói rét không làm lay động được quyết tâm tìm Giao Dịch của anh. Anh cứ đi, cứ tìm. Một hôm trời chạng vạng tối, anh đến một thị trấn nhỏ, thực sự anh không còn sức lực nữa, liền ngã trước cửa một quán ăn, miệng vẫn không ngừng gọi: "Giao Dịch, huynh ở đâu? Giao Dịch, huynh ở đâu?” Nào ngờ, ông chủ quán ăn này lại tên là Giao Dịch, tiểu nhị nghe thấy bên ngoài có người gọi tên ông chủ mình, vội vã ra ngoài xem, nhìn thấy một người quần áo rách rưới ngất trước của tiệm, cậu nhanh chóng vào nói với ông chủ.

Giao Dịch nghe tiểu nhị kể, liền vội vàng ra ngoài cửa dìu Công Bằng vào trong quán, vừa sai người đốt lò sưởi ấm và rót trà, vừa hỏi lý do Công Bằng đến. Khi biết Công Bằng đường xa đến tìm mình để chia đôi ngân lượng, Giao Dịch vô cùng cảm động, liền nói: “Một đĩnh bạc thôi mà, hà tất phải như vậy, một mình anh lấy không phải là xong rồi ư? Huống hồ lại là của nhặt được!” Công Bằng nói: “Trên đĩnh bạc có viết rất rõ ràng, tôi sao có thể một mình độc chiếm chứ?” Giao Dịch thấy Công Bằng nhân nghĩa như vậy, lòng tôn kính của anh với Công Bằng trào dâng, anh cảm động nói: "Tôi vẫn có thể sống qua ngày được, vậy một nửa đĩnh bạc đó tôi tặng cho anh vậy!”

“Anh là ai?” Công Bằng hỏi với vẻ không hiểu.

“Tôi là Giao Dịch, người mà anh ngày đêm tìm kiếm đây!”

“A! Cảm ơn trời cảm ơn đất, rốt cuộc đã tìm được người rồi!” Công Bằng dường như quên đi mệt mỏi, vội vàng bảo Giao Dịch lấy dao ra để chia bạc. Giao Dịch nhiều lần từ chối, Công Bằng không muốn, vậy là bảo tiểu nhị lấy dao chặt củi ra, Công Bằng đặt đĩnh bạc lên trên một tảng đá rỗ ở trong sân, giơ dao lên chặt. “Xoảng” một tiếng, nửa miếng bạc rơi vào khe hở của tảng đá rỗ đó, Công Bằng lấy tay thò vào khe hở đến nỗi tay chảy máu cũng không lấy được miếng bạc ra. Giao Dịch thấy một nửa miếng bạc ở trên hòn đá vừa đúng có hai chữ Công Bằng, liền nói: "Thôi thôi, không cần lấy nữa, một nửa của anh ở đây.” Công Bằng trả lời: "Như thế sao được, anh không có, tôi không thể một mình mình có được.”_ Giao Dịch thấy Công Bằng quả thật “công bằng”, liền cầm ra một cây gậy sắt, hai người cùng nhau bẩy, tảng đá ra, dưới đất xuất hiện chín vại và mười tám lọ vàng bạc, trên đó đều có tám chữ "Công Bằng Giao Dịch, mỗi người đều có.”

Chuyện này đã nhanh chóng được truyền ra khắp thị trấn, không phải người ta truyền tụng tài vận, mà là truyền tụng phẩm chất cao quý của hai người Công Bằng và Giao Dịch.

Sau này, người buôn bán vì để kỷ niệm Công Bằng và Giao Dịch, đã học tập tinh thần đối đãi thành thật với người khác, nên đã khắc tên của hai người họ “Công Bằng Giao Dịch” lên trên quả cân, công bằng giao dịch đã trở thành cái cân lương tâm của thương nhân khi mua bán.

Câu chuyện này rất thú vị và cũng rất cảm động lòng người, nhưng cũng chớ vì thế mà cho rằng đây là câu chuyện được viết ra một cách tùy tiện, văn hóa của Trung Quốc là văn hóa Thần truyền, mỗi một từ mỗi một chữ đều có nội hàm sâu sắc bên trong. Câu chuyện “Công bằng giao dịch” không chỉ là ca ngợi đức tính tốt đẹp của Công Bằng và Giao Dịch, mà còn là Thần lưu lại cho con người khi làm buôn bán, nhất định phải tuân theo chuẩn tắc: giữ tâm cho chính, công bằng giao dịch, thì mới có thể đắc được thứ của mình, và hai bên mua bán đều có lợi. Đây chính là văn hóa kinh doanh chân chính và tốt đẹp của nhân loại.



(ST)

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm



Có Thể Bạn Quan Tâm:


Nước mắt mẹ

Mẹ nó bỏ cha con nó đi theo người đàn ông khác từ khi nó và đứa em út còn đỏ hỏn trên tay. Những kí ức nhạt nhòa về Người đã sinh thành ra nó, đấng đã mang nặng đẻ đau ra nó... mờ nhạt lắm! Nó không oán trách cũng không giận hờn, bởi cái nghịch cảnh éo le, cùng hoàn cảnh đưa đẩy ...

Xem tiếp
Ký sự ngày mưa

Tình cờ trong một lần về nhà ôn thi, tôi có được nghe một câu chuyện về một người đàn ông. *** Người đàn ông đấy là thuê cho một công trình ngay sau nhà tôi. Nhà tôi có làm một cái chòi để bố tôi trông nguyên vật liệu cho công trình và đó cũng là nơi ngả lưng của những người ...

Xem tiếp
Bỏ chồng đi chị

Không biết em sao chứ chị không có thiện cảm với con gái đã li dị chồng lắm, ích kỉ, không biết nhường nhịn... *** Tôi gặp chị lần đầu tiên tại quán cà phê gần nơi tôi làm việc trên đường Nguyễn Phi Khanh. Lần đầu tiên tôi đặt chân lên con đường này tôi đã thoảng thốt và ngỡ ...

Xem tiếp
Người đàn bà vô gia cư

Sau khi vụ việc đó qua đi, tui luôn tự trách bản thân mình đã hại chết chồng, con.... *** Trong công viên này, mỗi chiều tôi thường tập thể dục, đi bộ vài vòng rồi dừng lại ngồi nghỉ ngơi, thư giãn và tôi thích chiếc ghế đá đó. Không phải nó đặc biệt gì mà nó được đặt tại một ...

Xem tiếp
Nhật ký của tử thần

19:00 pm Việt Nam. Chỉ khẽ lắc mình trong vòng nửa cái chớp mắt Y đã đằng không lơ lửng trên ban công tòa nhà chọc trời của khu đô thị cao cấp Địa Đàng. Tay lăm lăm chiếc lưỡi hái sáng quắc, đôi mắt chói lòa nhìn xuyên qua bức tường phía trước mặt. Bên trong, cô gái đoán vội ...

Xem tiếp
Bước hụt

Ngày báo tin đậu đại học, nó vừa vui vừa lo, xa ba mẹ, gia đình, nó không dám chắc mình đủ trưởng thành để bước chân vào cuộc sống xa hoa nơi thị thành. Thế rồi, nó cũng buộc phải bước đi, ngoái nhìn lại làng quê lùi phía sau mà bùi ngùi. 1 năm sau... *** Cuộc sống rực rỡ ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top