Cái nút redial dễ thương

Cái nút redial dễ thương

By Truyen Hay Moi Ngay

Score: 4
4
From 771 Ratings

Cái nút redial dễ thương

Loading...

Tớ là một tổ trưởng, điều này đồng nghĩa với việc cái điện thoại nhà tớ biến thành tổng đài 1080.

Lúc nào nó cũng réo ầm ĩ, đến mức bố mẹ tớ phải hỏi rằng bọn nhân viên tổ tớ đó mà, chúng nó kiếm đâu ra chuyện mà lắm thế. Lúc thì "Ê, mai có kiểm tra môn gì không ?" rồi lại "Thầy Sử dặn học đến phần mấy vậy mày?". Ðến là khổ!

Hắn cũng nằm trong số những tên đáng ghét - gọi điện cho tớ nhiều nhất. Nhưng "tình cảm" hơn, bao giờ hắn cũng tặng cho tớ một câu chúc trước khi bỏ máy. Nhiều lúc hắn gọi đến chỉ để chúc tớ ngủ ngon hay "Ði học nhớ mang theo áo mưa nhé , tivi thông báo có giông đấy!". Kể ra cũng vui vui khi có người quan tâm tới mình như vậy, nhưng mà nếu chỉ có thế thôi thì tớ chả thèm rung rinh đâu.

Cho đến lần hắn chìa cuốn sổ ra hỏi xin tớ số điện thoại nhà tớ khiến tớ vừa ngạc nhiên vừa cáu. Nó gọi cho mình cả trăm lần chứ có ít đâu mà quên được số, hay là đầu óc nó có vấn đề ? Chẳng dè khi tớ vừa "dọn " giọng cho thật nghiêm nghị "Cậu hỏi thật hay định trêu tớ đấy?" thì hắn bối rối đến tội nghiệp: "Tớ... tớ chỉ ấn số nhà bạn có một lần còn sau đó tớ toàn redial lại thôi mà". Rồi hắn lúng túng phân bua rằng từ mấy tháng nay, hắn ở nhà một mình. Nay bố mẹ hắn đi công tác sắp về.

Tớ ngồi đần ra. Trời ạ, chẳng lẽ hắn redial cho tớ trong suốt thời gian đó à? Hắn không gọi cho một ai khác ngoài tớ ra? Ôi, nếu đó không phải là sự thật thì đó cũng là lời nói dối đễ thương nhất mà tớ từng nghe qua! Làm sao mà tớ không "rung rinh" cho được, nhỉ !!!

Loading...

keyboard_arrow_up