Buông tay là hết

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Buông tay là hết)

Buông tay là hết

Buông tay là hết, hết hẹn hò, hết trách cứ vu vơ, hết những yêu ghét luôn biết đâu là giới hạn. Là hết tôi, hết người, là hết lạ, hết quen, là hết thân thương, là hết chung đường. Là hết, vậy thôi.

***



Tôi gọi người là "người lạ thân thương".

Nghĩa là hoàn toàn như những người dưng, không bận tâm chăm sóc, không đoái hoài vui buồn thường nhật, hai đứa có cuộc đời riêng để tự thương lấy mình mà chẳng cần ai chạm vào xáo động. Chỉ thỉnh thoảng hẹn hò, chở nhau qua những ngã đường lộng gió, nói vu vơ vài chuyện tình cờ, để thấy trái tim mình nhói khẽ vang lên.

 

Tôi và người, vẫn đủ kiên tâm để làm cho nhau những điều ngọt ngào nhất của những kẻ đang yêu. Có thể trò chuyện hàng giờ về những chuyện đâu đâu, như hột vịt muối không hề do con vịt tên Muối đẻ ra hoặc vô số câu chuyện tầm phào khác. Có thể bỏ dở cuộc họp giữa công ty để cùng len vào hẻm nhỏ, ăn vội vàng thứ đồ ngọt trá hình bởi phẩm màu hóa học gì đấy, nhưng vẫn thấy lòng ngọt lịm bởi nụ cười kế bên. Có thể chẳng màng đến công việc bề bộn, sẵn sàng tắt hết điện thoại để đi xem suất chiếu đầu tiên của ngày, để ngồi cạnh nhau giữa rạp phim chỉ có 2 người, trong khi ngoài kia, thiên hạ vẫn tất tả với những cuộc bỏ rơi của riêng họ. Có thể... Có thể...

Chúng tôi có-thể-làm tất cả cho nhau, nhưng, không-thể-yêu-nhau.

Bởi đã là người dưng, thì dù có thân thương đến mấy, cũng phải đến lúc rẽ về hai ngã khác đường. Chẳng có quyền và nghĩa vụ gì để can thiệp vào đời nhau, nhưng vẫn đủ đau để mỗi lần cạn cuộc hẹn hò, lòng chùng xuống vô chừng khi nghe tiếng chân người vừa quay bước đi. Đau không phải vì chẳng thể gọi tên mối quan hệ "quen mặt hẹn hò, lạ mặt tình nhân", mà đau vì một người như thế, một tình cảm như thế, ngay từ đầu đã biết không thể thuộc về.

Biết là đường cùng vẫn ương ngạnh lao vào chân tường, biết là sai lầm vẫn chấp mê bất ngộ đeo mang danh phận "người lạ thân thương". Cho dù không màng đến kết quả được – mất, cũng phải biết đâu là giới hạn của niềm tin. Cứ đuổi hình bắt bóng riết rồi cũng chỉ nắm lấy hư không, rốt cục có được gì đâu?

Đời người mệt mỏi nhất là khi cứ cố chấp với những điều vốn dĩ cần tỉnh ngộ, cứ níu kéo những thứ mà buộc phải buông tay. Có điều, nói thì dễ, mấy ai làm được?



Buông tay là hết, hết hẹn hò, hết trách cứ vu vơ, hết những yêu ghét luôn biết đâu là giới hạn. Là hết tôi, hết người, là hết lạ, hết quen, là hết thân thương, là hết chung đường. Là hết, vậy thôi.

Nhưng người ta chỉ có thể buông khi trong tay đã nắm sẵn một điều gì. Còn với những "người lạ thân thương" như tôi và người, biết phải buông gì đây khi ngay cả nắm tay nhau, giữ lấy nhau, chúng ta cũng chưa từng?

Mà thôi... Gió là của bầu trời, nên là người cứ đi đi. Dẫu gì thì quán tính của bàn tay vẫn luôn ở trạng thái thả rơi và buông bỏ nhiều hơn là cầm giữ nắm chặt. Con người sinh ra vốn dĩ đã quen với buông hơn là nắm, với bỏ hơn là nhặt, với yêu chóng vánh hơn là thương bền lâu...

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm


GIỚI THIỆU
adminavatar About Truyện Hay Mỗi Ngày
facebook instagram youtube
Càng thành thật về lỗi lầm của mình, người ta càng nghĩ bạn hoàn hảo. Bạn càng thoải mái với việc mình không phải là người giỏi giang, vĩ đại, thì người khác lại càng nghĩ bạn chắc là "thần thánh phương nào"!.

Phương châm hành động : "Thứ duy nhất không thay đổi là sự thay đổi. Đây là một câu nói có vẻ như quá rõ ràng, nhưng thực sự lại không có nghĩa gì rõ ràng cả. Nhưng... Nó đúng!"

Có Thể Bạn Quan Tâm:



Xem Nhiều

Hà Nội ơi, có phải là tình yêu…

(Truyenhaymoingay) Hà Nội là một cái gì đó gần gũi lắm, mà cũng xa lạ lắm... *** Chẳng biết từ bao giờ, tôi nhận ra mình đang sống giữa Hà Nội, vâng, nhận ra việc mình đang sống giữa thành phố Thủ đô, việc đơn giản ấy cũng tốn của tôi nhiều tháng,... nhiều năm,... nhiều thời ...

Xem tiếp
Hà Nội về đêm

(Truyenhaymoingay)  Viết cho một đêm mất ngủ... *** Tôi chưa từng yêu Hà Nội, quá đông, quá ồn ào, quá xô bồ. Nhưng tôi lại thích một Hà Nội khi bầu trời màu đen đến thế. Hà Nội tĩnh mịch, yên ắng, những con đường thưa thớt người, một cuộc sống chậm lại, để tôi có thể quan sát ...

Xem tiếp
Những ngày tháng bảy...

(Truyenhaymoingay) 'Cô đơn là gì, mà sao yêu em hơn cả anh yêu em thế?' *** Những ngày tháng bảy thành phố âm u, với tay qua cửa sổ là chạm vào cả một mảng trời mọng nước, tưởng như ấn nhẹ một cái là ào ạt tuôn. Những ngày tháng bảy, mùa mưa đổ về, bất chợt, vội vã. Sáng tỉnh ...

Xem tiếp
Gửi cô dâu của anh

Ngày ta nói yêu nhau, anh đã hỏi: 'Lấy anh sẽ vất vả lắm đấy, em có sợ không?' Em nói: 'Em không sợ nỗi khổ về vật chất, chỉ sợ nỗi khổ về tinh thần'. Anh chỉ cười. Lúc đó anh biết em nói thật lòng, nhưng có lẽ em chưa hiểu hết ý nghĩa câu hỏi của anh. Em vẫn còn là một cô bé ...

Xem tiếp
Chỉ khi còn biết đau, người ta mới biết mình đang sống

Ngày bạn xăm tên người yêu phía sau gáy, bố bạn dọa từ mặt, mẹ bạn khóc ngất. Thằng con quý tử, cháu đích tôn của gia đình trí thức, phong cách chẳng giống ai, tư duy khác người, bố mẹ bạn không chấp nhận, nhưng bạn vẫn lặng lẽ làm. Điều bạn đã quyết định, bạn chưa bao giờ hối ...

Xem tiếp
Tình yêu và sự cuồng si

Có những khác biệt rất lớn giữa Tình yêu và Sự cuồng si. Nhiều người không hề biết về khác biệt này, và họ cho rằng mình đang yêu – dù đôi lúc đó chỉ là cuồng si nhất thời. *** Tình yêu thường bắt nguồn từ tình bạn, dần trở nên sâu đậm và bén rễ. Sự cuồng si được đánh dấu bởi ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top