Biết Mà Tránh Không Khỏi

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Biết Mà Tránh Không Khỏi)

Biết Mà Tránh Không Khỏi

Tao đã nói cách đây hơn một năm rồi, là cả Bản nầy không còn yên ổn như ngày xưa nữa. Tất cả phải cẩn trọng và phải nhớ rằng: Cảnh sát bao giờ cũng đến sau vụ việc. Thế mà không ai nghe tao hết, cứ chóng, cãi lại, bảo bà con Bản mình và láng giềng rất chân chất và tốt bụng lắm và bây giờ cả nhà bị giết hết. Ai đúng, ai sai ai tốt, ai xấu.

 



    Nói chung bà con trong Bản nầy xưa nay phải nói là rất tốt, bà con sống rất nhiệt tình và hiền hậu, tuy mỗi nhà ở cách nhau rất xa, nhưng khi có việc gì chỉ cần bắn lên không một phát súng là họ biết có hữu sự và tìm đến ngay.

 

    Sau ngày giải phóng chừng chục năm, tình hình Bản vẫn còn khá nề nếp, sau đó có những đoàn người từ miền xuôi lên khám phá cuộc sống của những người trên miền cao- rồi đến du lịch miền núi- và dần dần đông người hơn. Hồi đầu toàn là những người thật, tốt đến Bản với mục đích rõ ràng. Nhưng sau mười năm ấy đám lưu manh, ma le, giang hồ tứ xứ thừa cơ hội len lỏi vào đoàn người ấy dùng tiền móc nối đám thanh niên Bản làm những điều tán tận lương tâm. Vì nghèo xưa nay, bỗng dưng có người mang tiền đến và cần giúp những công việc rất nhẹ nhàng. Thử hỏi ai mà không thích, còn hơn hàng ngày phải lên rừng, lên nương đốn củi, hái măng mà chẳng có đồng bạc nào. Chúng dụ dỗ ăn chơi, tập tành hút sách làm đủ thứ chuyện, càng ham vui càng ngày càng lún sâu vào vũng lầy tội lỗi. Chúng bắt đám thanh niên vận chuyển hàng quốc cấm vượt biên và bắt gái bán sang nước ngoài. Nếu không làm theo thì không có tiền để phục vụ cho sự trụy lạc ấy.

  



   Cuộc làm ăn đen tối ấy được năm năm thì bị động ổ, Cảnh sát, Công an biết được truy lùng và chúng biến mất, chỉ còn trơ lại đám thanh niên tàn dư nghiện ngập không lối thoát. Nhà nước thấy vậy cho đi cai nghiện rồi trả về địa phương, nhà nước nghĩ rằng đám thanh niên nầy sẽ hoàn lương và trở về cuộc sống bình thường như xưa. Nhưng họ quên rằng cái gì còn bỏ, còn quên được. Riêng kẻ nghiện thì đừng hòng, dẫu có cai năm lần , bảy lượt đi nữa thì ngựa vẫn quây về đường cũ và chờ ngày về chầu Diêm chúa.

  

   Trong số đó có thằng Sáng Lũ Sành, nó là người hiền từ nhất trong Bản, từ ngày lâm vào cảnh ấy và trở về nó như con ma ẩn hiện rất nguy hiểm. Sau mấy tháng từ trại cai nghiện ra, ai ai cũng ngỡ nó lo lên nương làm rẩy phụ bố mẹ nó. Ai ngờ ! Được mấy hôm nó lẫn vào nhà thằng A Lèng không biết định cướp hay hảm hiếp vợ thằng A Lèng. Vô tình thằng A Lèng lên nương về đến bắt gặp định đập cho nó một trận, nhưng nó cao giò chạy mất. Thằng A Lèng thưa công an xã, bắt nó, nó khai nó chẳng làm gì chỉ ghé thăm nhà A Lèng mà thôi. Còn vợ A Lèng khai rằng nó vỡ trò sàm sở. Cuối cùng Công an tha tội nó và nghe loáng thoáng mấy hộ trên, đám bạn của nó cũng vỡ những trò thật oái oăm, nhưng chưa đến nổi. Bởi thế, kể từ đó bố thằng A Lèng hay dặn dò là Bản mình dạo nầy cần cẩn trọng đấy, thế mà chẳng ai thèm nghe và còn cãi lại những lời ông khuyến cáo.

  

   Đêm 28 rạng 29 giữa khuya trời đen như mực, nó lợi dụng lúc thằng A Lèng và bố nó đi tiệc cưới ở Bản xa qua đêm, nó lẻn vào nhà giết chết vợ thằng A Lèng và hai đứa con lớn chỉ chừa một đứa nhỏ hai tuổi, lục lạo hết nhà cướp 15 triệu đồng, sau đó biến mất vào rừng trốn.

  

   Ngày hôm sau cha con A Lèng về đến, tá hỏa, đứa nhỏ hai tuổi ngồi đói, khóc không ra tiếng, ba xác chết nằm máu lên láng. Nó chạy báo Công an, Công an đến ăn kết và mở cuộc điều tra, truy tầm tìm kẻ xác nhân. Gần một tháng trời Công an không tìm ra thủ phạm, chán nản, chuyện động trời, động đến tai Chính phủ và Chính phủ đề nghị Công an tỉnh phải có biện pháp tức khắc. Ngay sau khi có lệnh, sở Công an đã tung ra hai trăm nhân viên trải rộng khắp Bản, gần ba tuần lễ mà vẫn không tìm thấy xác thủ. Một đêm nó hết lương thực mò về nhà, giữa đêm khuya, dọc đường nó bị Công an chận bắt, tình nghi, đem về sở điều tra và cuối cùng nó nhận tội là đã giết cả nhà thằng A Lèng cướp 15 triệu vì nghiện quá không có tiền để hút.



 

   Khi cuộc điều tra hoàn tất, nó được đưa ra tòa và bị kết án tử hình. Toà vừa kêu án xong bố thằng A Lèng khóc, la to, tôi đã nói trong những cuộc họp dân Bản rồi, mà bà con cãi và chóng lại tôi, cho tôi là người xấu miệng, xấu bụng, giờ bà con thật sự sáng mắt chưa…..?

Thủy Điền

05-09-2016

 





Nguồn - tác giả: : Thủy Điền

Có Thể Bạn Quan Tâm:





Xem Nhiều

Vẽ Nắng bằng hoài niệm

Ngày ta gặp nhau – phố Hội – Nắng - muôn Màu – cảm xúc cũng rực rỡ. Nhưng không xa một ngày Nắng nhạt Màu phai– chúng ta bước trên những con đường rất khác và nhớ về nhau – về những gì chúng ta Buông bỏ. Đúng sai không thể rạch ròi - Nhưng đó là con đường mà mỗi người trong hai ...

Xem tiếp
Ngày anh im lặng

Thêm một cú điện thoại, người đồng nghiệp mới mời em đi uống cà phê, đàn ông thời kỳ ve vãn, ai cũng như ai. *** Một ngày như ngày hôm nay, hôm qua, và hôm kia em sống. Em không tin mình vẫn đang còn tỉnh táo, điều sẽ xảy ra với em, lần lượt và nối tiếp nhau, khi em nhìn chiếc ...

Xem tiếp
Những câu chuyện ý nghĩa cho ngày 8-3

Trong bản nhỏ miền núi có ông già sống với một đứa cháu trai. Một buổi tối có người gõ cửa. – Ai đấy?, – Đứa cháu hỏi. – Tôi là giàu có – Người gõ cửa trả lời. – Ông ơi, cháu mở cửa cho giàu có vào nhà ông nhé, – Đứa cháu hỏi ông. – Không – Ông già trả lời – Ông có ...

Xem tiếp
Một kiểu tâm trạng!

Ai cũng vì một chuyện không thành mà đau lòng, chuyện tình cảm không thành là điều dễ khiến người ta sinh ra đau lòng nhất. *** Tôi tìm thấy một cuốn sách cũ, được tặng cũng lâu rồi, khi nào cũng không nhớ, tôi đã đọc nó một lần, không thấy hay ho như cái trang bìa, nhưng giờ ...

Xem tiếp
Cổng Đời Vào Đã Khó, Ra Cũng Chẳng Dễ

Sau tám tuần nằm Viện về, chiều nào hắn cũng ngồi trước hiên nhà, tay phải thoa thoa phần tay trái còn lại và thầm bảo: Mẹ ! Đời cái gì cũng có giá của nó cả. Năm hắn vừa tốt nghiệp trường trung cấp Vật giá tức trường trung cấp Kinh tế. Lẽ ra, hắn phải lên đường về các ...

Xem tiếp
Cuộc gọi của người yêu

Những lúc cãi nhau, tâm trạng thật nặng nề, cô gái cũng ngồi chờ bên chiếc điện thoại, chờ đợi anh ấy gọi đến, mong chờ nghe một lời xin lỗi của anh ấy. Nếu cả ngày không hề nghe tiếng chuông điện thoại, cô ấy sẽ nghi ngờ, hay điện thoại có vấn đề gì rồi, và cứ thế liên tục nhấc ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm

Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top