BÁT MÌ THỪA

(Truyện Hay Mỗi Ngày - BÁT MÌ THỪA)

BÁT MÌ THỪA

Vào một buổi tối sau khi đã làm việc khá muộn, tôi cảm thấy hơi đói nên đã rẽ vào một quán ăn bên cạnh vỉa hè và gọi một tô mì bò. 

Khi tôi đang ăn, bất ngờ có một cậu bé tầm 7 hay 8 tuổi gì đó đứng trước mặt tôi, quần áo cậu rách rưới bẩn thỉu, tóc cậu bé rối bù nhưng cậu lại có đôi mắt sáng, cậu bé nói:

- Cô cho cháu xin chỗ mì còn lại kia được không ạ?

Vừa nói cậu bé chỉ tay vào tô mì của tôi. Thấy cậu bé có vẻ rất tội nghiệp, tôi cũng không còn hứng thú để ăn tiếp nữa nên tôi vui vẻ đồng ý.

- Ừ, cháu ăn đi. Chắc đói lắm rồi hả?



Cậu bé vội nói cảm ơn tôi rồi bưng bát chạy về phía góc tường gần đó trước sự ngơ ngác của tôi, tôi không hiểu cậu bé đem bát mì đến đó để làm gì. Tôi rút tiền để trả tiền cho cô chủ quán định ra về, nhưng vì tò mò nên tôi đi theo cậu bé.

Dưới ánh đèn mờ mờ, tôi nhận ra một người phụ nữ với khuôn mặt yếu ớt, chị nằm tựa lưng vào tường, bên cạnh là cậu bé, cậu đang đút từng chút mì cho người phụ nữ ấy. Cậu bé nhận ra sự xuất hiện của tôi, đôi mắt của cậu cụp xuống như biết mình vừa nói dối bị tôi phát hiện. Người phụ nữ chưa kịp nói gì thì cậu bé liền nói:

- Mẹ ơi! Đây là cô lúc nãy cho con bát mì đó ạ.

Người phụ nữ cố gượng dậy để nói cảm ơn tôi:

- Cô tốt bụng quá! Mẹ con tôi không biết phải nói cảm ơn cô ra sao...

- Đêm khuya thế này sao hai mẹ con chị không về nhà mà lại ở đây?

Chị ta ôm cậu bé vào lòng rồi kể:



- Hai mẹ con tôi dắt díu nhau ra thành phố để kiếm sống không quen biết ai, lại chẳng có vốn nên người ta thuê gì thì làm nấy. Chúng tôi kiếm chút tiền để sống qua ngày. Hôm nay tôi chẳng làm gì được vì bất ngờ đổ bệnh, có lẽ tối nay hai mẹ con tôi ở tạm đây rồi ngày mai tính tiếp cô à.

Tôi thấy trời đã tối mà chị và cậu con trai vẫn chưa có cái để ăn. Tôi liền chạy lại tiệm bách hóa gần đấy mua một ít bánh trái thực phẩm cho hai mẹ con để hai mẹ con có thể qua được cơn đói tối nay.

Tôi ngồi trò chuyện với họ trong một chốc lát rồi cũng phải vội vã ra về vì trời đã bắt đầu về khuya. Tôi về đến nhà khi đồng hồ đã điểm 12h đêm, mệt mỏi, tôi buông mình xuống giường định ngủ thì bỗng giật mình nhớ ra chiếc túi xách của tôi trong lúc trò chuyện với hai mẹ con tôi đã đặt nó sang một bên, sau đó vì vội vã trở về nên tôi quên béng đi mất. Trong đó cũng chỉ có vài trăm ngàn và mấy thứ son phấn chẳng đáng là bao nhiêu tiền, mà giờ có đến thì chắc gì hai mẹ con họ đã trả lại cho tôi? Nghĩ vậy nên tôi không đi nữa, tôi ngao ngán nằm ngủ và không quên buông một câu: " Đúng là làm phúc phải tội."

Sáng hôm sau tôi bị đánh thức bởi tiếng chuông cửa. Khi cánh cửa dần hé mở, đứng trước mặt tôi là một cậu bé, đó chính là cậu bé tối hôm qua mà tôi đã gặp. Trên tay của cậu còn cầm chiếc túi xách của tôi. Cậu bé dùng hai bàn tay đưa chiếc túi cho tôi đầy lễ phép:

- Túi của cô đây ạ. Tối hôm qua cô để quên chỗ hai mẹ con cháu.

Nói rồi cậu bé có chút ngập ngừng:

- Cháu có trót mở túi của cô nhưng cháu không lấy gì cả. Cháu chỉ muốn xem có địa chỉ của cô hay không thôi ạ.

Nhìn vẻ luống cuống của cậu bé làm tôi phì cười. Vô cùng xúc động trước hành động của cậu bé, tôi liền nói:

- Cám ơn cháu rất nhiều, rất may là cháu đã mang chiếc túi này lại cho cô.

Rồi cậu bé nhảy chân sáo đi xa dần tầm mắt của tôi, tôi thấy không cần phải kiểm tra lại chiếc túi vì tôi tin tưởng hai mẹ con cậu bé không lấy đi thứ gì của tôi. Ngược lại, họ đã tặng thêm cho tôi một món quà, đó chính là tính trung thực và lòng tin. Bắt đầu một ngày mới với niềm tin đang nhen nhóm trong lòng, tôi cảm nhận được hạnh phúc ngay cả trong những điều nhỏ nhoi nhất.

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm



Có Thể Bạn Quan Tâm:


GIẤY VAY NỢ

Sáng hôm sau, tôi sắp xếp hành lý, lưỡng lự một hồi rồi đành phải chìa tay xin bố tôi tiền đi đường. Từ khi học tiểu học đến khi tốt nghiệp đại học, mười mấy năm trời không biết tôi đã chìa tay xin bố bao nhiêu lần. Duy nhất lần này tôi lại do dự ái ngại. Tôi tự nhủ lòng mình: ...

Xem tiếp
CHIẾC GƯƠNG VÀ CỬA SỔ

Có một người Phú ông tên là Hạo Tường luôn cảm thấy trong cuộc sống của mình thiếu thốn một cái gì đó, thế nên Ông quyết định lên đường tìm Thiền sư để tham hỏi. Khi gặp Thiền sư : 'Thưa Ngài ! Tôi có rất nhiều tiền, muốn thứ gì thì có thứ đó nhưng lại không cảm thấy vui và ...

Xem tiếp
HÃY ĐỂ TÂM AN TĨNH

Hôm ấy đạo sư có việc ở làng quê hẻo lánh và đưa đệ tử đi theo. Cả hai đều cuốc bộ. Dọc đường, đạo sư bảo đệ tử tạm nghỉ chân dưới một tàn cây xanh um, như cái dù lớn che nắng trưa chói chang. Cách đó xa xa là một dòng suối nhỏ chắn ngang. Đạo sư bảo : “ Thầy khát. Nhờ con ...

Xem tiếp
THÓI BẮT NẠT : TỪ TRẺ CON ĐẾN NƯỚC LỚN

Một nhà thơ kể rằng: con trai duy nhất của anh học ở cấp trung học cơ sở về tâm sự với ba là nó đã bị bắt nạt suốt cả năm học bởi một nhóm bạn xấu cùng lớp. Đứa trẻ nói với anh rằng sự ngang ngược của bạn xấu đã quá sức chịu đựng của nó. Đứa trẻ hỏi người cha, nó phải tiếp tục ...

Xem tiếp
KẾ HIỂM CỦA BẦY YÊU TINH

Ngày xưa, có lần tập đoàn yêu tinh họp nhau lại để lên kế hoạch làm hại con người. Một yêu tinh nói: 'Chúng ta nên giấu một thứ gì đó quý giá của con người đi”. Nhưng giấu cái gì bây giờ? một yêu tinh khác lên tiếng. Sau khi suy nghĩ, một yêu tinh đáp: Biết rồi, hãy lấy ...

Xem tiếp
VIỆC TỐT VÀ VIỆC XẤU

Một người đàn bà nướng bánh mì cho gia đình mình và làm dư ra một cái để cho người nghèo đói. Bà để ổ bánh mì dư trên thành cửa sổ bên ngoài cho người nghèo nào đó đi qua dễ lấy. Hàng ngày, có một người gù lưng đến lấy ổ bánh mì. Thay vì nói lời cám ơn, ông ta vừa đi vừa ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top