Ba bỏ mẹ con mình đi rồi...

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Ba bỏ mẹ con mình đi rồi...)

Ba bỏ mẹ con mình đi rồi...

Gửi ba,

Có lẽ, khi mà ba cầm lá thư này trên tay, thì cũng là thời khắc con nắm tay cô ấy bước vào lễ đường. Con đã không thông báo tin này đến ba mặc dù chúng ta ở chung một thành phố, con cũng chẳng điện thoại hay nhắn tin đến ba vì vốn dĩ con không biết đến số điện thoại của ba. Địa chỉ của ba là do nội nói cho con, và con muốn vào thời khắc đặc biệt của cuộc đời con, thì ba sẽ được nhận tận tay lá thư này.

Video clip về bài học cuộc sống

Trai lớn dựng vợ, gái lớn gả chồng, đó là quy luật tất yếu của cuộc sống rồi ba nhỉ, và còn gì hạnh phúc khi cái giây phút đặc biệt ấy có đấng sinh thần của mình chứng kiến, có ba nắm tay con đặt lên tay cô ấy, có mẹ nắm tay cô ấy vỗ nhẹ chúc phúc. Nhưng con thì không ba à. Mẹ đã xa con hơn hai năm rồi, và ba thì cũng không biết tin con cưới.

***

Hai mươi năm trước, khi ấy, con là đứa nhóc mười tuổi, một ngày, buổi chiều đi học về, con thấy mẹ ngồi thẫn thờ, mắt hoe đỏ. Không phải là những câu hỏi như "hôm nay con mẹ học giỏi không nào", "Có bắt nạt bạn nào trong lớp không đấy",... mà là im lặng. Cơm tối hôm ấy, món tủ của mẹ là thịt kho tàu nhạt lắm, nước canh thì mặn không thể tả, món rau xào nó còn sống nữa.

"Con không ăn được, lát ba về mẹ nói ba đi mua bánh bao cho con đi"

Mẹ khẽ lắc đầu

"Ba bỏ lại hai mẹ con mình rồi, từ giờ chỉ còn mẹ và con trong nhà này thôi"

Rồi mẹ lặng lẽ ăn, trông mẹ lúc đó rất lạ, con chưa bao giờ thấy mẹ như thế trước đó, con không dám nói gì thêm, chỉ ngồi cố nuốt cho trôi những thức ăn trên bàn.



Mẹ buồn, mẹ không nói gì, cứ đi đi lại lại như người không hồn, nhiều lúc ngồi một mình trong phòng rồi khóc. Rồi mẹ trầm cảm ba à, cái đứa trẻ mười tuổi thì biết trầm cảm là cái gì đâu, chỉ biết rằng từ ngày mẹ bị như vậy thì ông bà ngoại lên ở hẳn nhà mình, bà ngoại làm hết mọi việc hằng ngày mà mẹ vẫn làm, ông ngoại thì chỉ cho con học bài, đưa con đi chơi mỗi chiều, lúc rảnh lại chỉ con chơi cờ.

Bữa cơm nhà mình cá thay cho thịt, rau nhiều hơn. Đồ chơi của con cũng không được thêm cái nào kể từ ngày ba đi. Ba biết không, con còn được cô giáo đọc tên giữa lớp vì nộp học phí không đúng hạn. Con chỉ biết dỗi mẹ thôi, lúc nào cũng gào lên đòi mẹ phải nói ba về với con.

Năm mười hai tuổi, con không đòi ba nữa, con biết giúp ông bà quét nhà, biết rót nước, lấy thuốc cho mẹ uống, mỗi chiều con không chạy đi chơi khắp nơi mà ở nhà giúp bà ngoại làm bánh, ngoại làm bánh ít ba à, ngoại nói không làm thì có mà cả nhà chết đói, ruộng vườn ở quê ngoại bán hết để chữa bệnh cho mẹ và sinh hoạt trong gần hai năm ba đi khỏi. Con nghe người ta xì xầm "Con Hằng lo cho nó từ khi nó còn là thằng bất tài vô dụng, ấy vậy mà khi có được tiền của cùng chút tiếng tăm lại bỏ vợ, bỏ con đi theo gái trẻ", "ông đi đâu mà tối mịt mới về, chắc lại mèo mã như ba của thằng Tuấn phải không?"... và không biết từ bao giờ, "ba của thằng Tuấn" trở thành cái câu cửa miệng của mấy bà, mấy chị gần nhà mỗi khi càu nhàu chồng.

Năm mười lăm tuổi, mẹ khỏi bệnh, tuy không hay cười giống như lúc trước, nhưng mẹ đã hỏi thăm ông bà, căn dặn con, và mỗi khi con kể chuyện ở trường thì mẹ cũng cười cùng ông bà. Mẹ vay mượn người quen để mở một cửa hàng tạp hóa nhỏ ngay trong nhà, mẹ nói con vô cấp ba nên khó khăn, mà mẹ không thể cứ để ông bà ngoại có tuổi rồi lại phải nuôi cả hai mẹ con con.

Mười tám tuổi, con đỗ Ngoại Thương, mẹ mừng lắm, mẹ nắm lấy tay con mà không cầm được nước mắt:

"Cả đời này, mẹ chỉ hạnh phúc khi thấy con của mẹ nên người"

Ba à, ông bà ngoại, mẹ và con, bốn người sống vui và hạnh phúc lắm ba biết không, không có cảnh cả nhà ngồi chờ cơm ba, hoặc cả đêm mẹ thức chờ ba về. Chừng ấy năm, cả nhà tuy hơi chật vật nhưng hiếm khi vắng đi tiếng cười. Duy chỉ một điều, là tên của ba chưa bao giờ được nhắc đến trong nhà.

Con quen cô ấy, một cô gái không quá xinh xắn, tính tình hơi vụng về, nhưng con yêu cô ấy nhiều lắm ba à, cô ấy cũng yêu gia đình của con nhiều lắm, cuối tuần cô ấy hay đến nhà, nấu cơm cho ông bà và mẹ ăn, đôi lúc con đi công tác dài ngày, cô ấy còn ở hẳn để trò chuyện với ông bà và mẹ cho đỡ buồn. Cô ấy mồ côi, nên con luôn cố cho cô ấy một cảm giác gia đình thực sự, mặc dù con cũng không có một gia đình trọn vẹn. Chúng con định cưới nhau, sinh cho mẹ đứa cháu thật bụ bẫm, nhưng không may, mẹ lại sớm rời xa con. Con vẫn nhớ như in cái đêm đông lạnh lẽo ấy, ông bà ngoại, con và cô ấy ngồi xung quanh mẹ. Mẹ mỉm cười nhìn một lượt khắp mọi người rồi chậm rãi nói:

"Dài ngắn có số, tươi héo bởi trời, con đi trước cha mẹ, âu cũng là số phận. Cha mẹ cứ vui vẻ tuổi già bên cháu. Tuấn và Huyền, mẹ không thể chờ tới ngày hai đứa cưới và bế con của hai đứa được rồi, hai đứa hãy sống thật hạnh phúc, mãi luôn yêu thương và nhường nhịn nhau, cùng chăm sóc ông bà ngoại nhé con.

Rồi mẹ nắm chặt lấy tay con:

"Hãy là người đàn ông tốt con nhé, đời này của mẹ không được hưởng hạnh phúc trọn vẹn, con đã thấy đấy, vì thế hãy đối xử tốt với người đàn bà đầu ấp tay gối với mình"

"Và nếu được, con hãy tha thứ cho ông ấy..."

Hơi thở mẹ yếu dần và tắt đi, nhưng gương mặt mẹ mãn nguyện lắm ba à!

Thật ra bao nhiêu năm nay con không hề hận ba, nhưng thực sự là dường như trong con đã không còn hình bóng của ba mất rồi, chỉ khi nội nói thì con mới sực nhớ ra là mình có một người ba đã bỏ lại gia đình hai mươi năm nay:



"Ông bà nội già rồi, không biết có đủ sức để đến dự cưới con không, phía nội cũng không có ai thân thích, hay con thử nói ba con đến, chứ đám cưới mà lại không có lấy được mấy người thân"

Con suy nghĩ nhiều lắm ba à, nhưng cuối cùng, con quyết định viết thư này và nhờ người quen gửi đến tận tay của ba.

Con không biết hai mươi năm nay, có giây phút nào ba nghĩ đến mẹ con con chưa?

Con có nghe bà nội kể về ba, nội có nói ba mong muốn gặp lại hai mẹ con con, nhưng mẹ thì mất rồi, còn con thì vẫn chưa đủ dũng khí để nói lời tha thứ.

Con hy vọng, trong tương lai, con sẽ thực hiện được lời của mẹ trước lúc ra đi đó là tha thứ cho ba.

Thôi, con phải chuẩn bị cho ngày cưới của con, con sẽ sống thật hạnh phúc, sẽ yêu thương vợ con thật nhiều, sẽ khiến người phụ nữ bên cạnh con không phải thấy hối hận vì đã chọn con để gắn bó.

Tạm biệt ba,

Con Tuấn.

 

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm



GIỚI THIỆU
adminavatar About Truyện Hay Mỗi Ngày
facebook instagram youtube
Càng thành thật về lỗi lầm của mình, người ta càng nghĩ bạn hoàn hảo. Bạn càng thoải mái với việc mình không phải là người giỏi giang, vĩ đại, thì người khác lại càng nghĩ bạn chắc là "thần thánh phương nào"!.

Phương châm hành động : "Thứ duy nhất không thay đổi là sự thay đổi. Đây là một câu nói có vẻ như quá rõ ràng, nhưng thực sự lại không có nghĩa gì rõ ràng cả. Nhưng... Nó đúng!"

Có Thể Bạn Quan Tâm:


Tải Game Hack Crack 24h

Xem Nhiều

LÀM BẠN GÁI CÓ THAI RỒI BỎ, 4 THÁNG SAU ĐI CÙNG BẠN GÁI MỚI TÌNH CỜ GẶP LẠI THÌ MỈA MAI

Nói rồi 2 người cười phá lên, không ngờ Ngân thản nhiên đáp:'Anh trai anh nhận rồi nhé, anh không phải đổ vỏ nữa đâu, ok.' Trung trợn tròn mắt:'Cô điên à? Sao lại liên quan gì tới anh trai tôi?' Hồi mới yêu Trung, Ngân ngỡ rằng anh là người đàn ông tốt, đáng tin cậy và sẽ là ...

Xem tiếp
KHÓ KHĂN GIÚP TA THÊM VỮNG BƯỚC, BẦN HÀN KHIẾN TA BIẾT KIÊN CƯỜNG

Những khó khăn thử thách trong cuộc đời, nhìn kỹ lại cũng chỉ là bước đệm để cho mỗi chúng ta bước đi thật vững chắc, dạy ta cách kiên cường đối diện với cuộc sống, không bị gục ngã bởi những nhấp nhô trên đường đời. Anh sinh ra trong một gia đình nghèo khó, cha mẹ quanh năm ...

Xem tiếp
HẠNH PHÚC TỰ TÂM

Đời người chẳng có con đường bằng phẳng, mỗi người đều sẽ phải gặp những chuyện phiền lòng, những nỗi thương tâm. Và nền tảng của một cuộc sống hạnh phúc nằm ở chính nội tâm bạn. Thấu hiểu đạo lý đơn giản và biết đủ mới có thể có được hạnh phúc đời người. Xem nhẹ vật chất, ...

Xem tiếp
Thói quen quan trọng nhất dẫn đến thành công là hành động

Người không bắt cháy thì dù có bỏ công bỏ sức để động viên, kích lửa thì cũng chỉ vô vọng như tưới nước cho sa mạc. Người tự bốc cháy thì luôn cháy bừng nhiệt huyết và đam mê, là người có thiên hướng hành động và sáng tạo. Còn người bắt cháy khi được ở gần lửa thì sẽ cháy, khi ...

Xem tiếp
Chuyện kể rằng một chàng trai

Truyện ngắn hay: Chuyện kể rằng một chàng trai, anh đã vô tình quen một cô gái trong khi lên thang máy vào khách sạn trong một chuyến du lịch. Đó là một người con gái rất xinh đẹp, nhưng anh chàng đâu biết cô là một cô gái vô cùng tội nghiệp. Khi đứng chờ thang máy anh vô tình bị ...

Xem tiếp
3 CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG LÒNG NGƯỜI

Dưới đây là những câu chuyện cảm động về cuộc sống đã được nhiều người chia sẻ. Hãy cùng đọc và suy ngẫm, rất có thể bạn sẽ tìm được một bài học cho riêng mình. 1. Câu chuyện cảm động số 1: Hiểu lầm Trước đây tại Alaska, Mỹ, có một đôi vợ chồng trẻ tuổi sinh được một cô con ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top